Phương Anh (vợ Lê Anh Hùng) bị bắt cóc 12 giờ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngay khi bị bắt (vào khoảng 5 giờ chiều ngày 27/2/2013), tôi nhận được số máy máy của Phương Anh nhá vào máy tôi, sau đó không thấy tín hiệu gì nữa. Tôi lập tức gọi lại thì không thực hiện được cuộc gọi. Biết có chuyện chẳng lành, tôi liền gọi cho Lê Anh Hùng, bảo vợ cháu có chuyện gì vậy, Hùng bảo để cháu xem. Mấy phút sau, Hùng gọi lại nói Phương Anh bị một nhóm 9 người bắt cóc giữa đường, hiện không biết đưa đi đâu.

Tới hôm sau, gặp lại vợ chồng Hùng, tôi mới biết khi PA tìm tới số máy của tôi trong danh bạ thì bọn bắt cóc giật lấy hỏi số máy này của ai và bấm vào máy tôi. PA cho biết, bọn bắt cóc khống chế điện thoại, chỉ đến khi chồng cháu gọi nó mới cho nghe thôi.

Như vậy, Phương Anh bị bắt cóc lúc 5 giờ chiều ngày 27/2 tại Đông Hà (Quảng Trị) và thả ra tại bến xe Giáp Bát (Hà Nội) lúc 5 giờ sáng hôm sau. Bỏ cô ở bến xe, cô lại phải tự lần về nhà ở Quảng Trị.

Không hiểu sau khi ép Phương Anh ký vào tờ giấy viết sẵn không được, mua chuộc (hứa cho 1 tỷ) không xong thì việc 4 tên mang Phương Anh ra Hà Nội rồi vứt cô ở đó, nhóm bắt cóc nhằm mục đích gì?

Phương Anh kể tóm tắt sự việc cô bị bắt cóc như sau (có biên tập lại cho dễ đọc)

Chiều qua (27/2/2013) cháu đi chợ khoảng 4 giờ rưỡi đến 5 giờ kém có mấy người dừng xe và khống chế cháu lên một chiếc xe ô tô màu đen. Trên xe có 9 người. Cháu đi chơ cùng con của cháu, họ bắt cả hai mẹ con cháu lên xe. Họ khống chế cháu, dí súng và dao vào người cháu bắt cháu ký vào tờ giấy có nội dung không có chuyện gì đặt ra cả. Cháu không chịu, cháu nói đó là sự thật. Họ dọa cháu, nói muốn chết không? Ngoan ngoãn mà ký thì có tiền về mà nuôi con nuôi cái. Cháu không ký. Nó khống chế cháu từ Khe Sanh về đến Đông Hà, nó bắt cháu chỉ đường vào nhà cháu xong rồi nó đẩy thằng cu cháu xuống chạy bộ vào nhà rồi nó bắt cháu đi tiếp từ Đông Hà, đến khu vực thị trấn Gio Linh nó bắt xe tốc hành. Trong số 9 người thì 5 người ngồi trên xe ô tô họ đi đâu ấy còn 4 người đi theo cháu xe ra đến HN, lúc ấy 5 giờ hay gần 5 giờ cháu không nhớ được. Họ đẩy cháu xuống đường, chỗ cháu xuống là bến xe Giáp Bát.

1/3/2013
Tường Thụy

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại hội nghị tiếp xúc cử tri 10 phường TP Hà Nội sáng hôm 4/5/1026. Ảnh: Vietnamnet

Nghĩ gì về chủ trương “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội?

Một mô hình chính trị – xã hội muốn tồn tại lâu dài và có khả năng thuyết phục người dân thì trước hết phải trả lời được ba câu hỏi căn bản: Nó dựa trên hệ tư tưởng nào, nó đã được thực tiễn kiểm chứng ra sao, và cuối cùng, nó phục vụ cho lợi ích của ai? Chính vì vậy, khi xuất hiện khẩu hiệu “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội, điều mà xã hội cần không phải là những tràng vỗ tay theo quán tính hay các bài tuyên truyền một chiều, mà là một cuộc thảo luận nghiêm túc về nội hàm thực sự của khái niệm ấy.

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.