Quan nhơ nhỡ mất cắp

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đọc báo, biết tin ông GĐ Sở TN-MT TP HCM bị mất trộm 1.600.000.000 đồng do ông “đãng trí” để “quên” trong phòng làm việc của cơ quan – không hề bất ngờ, nhưng xót xa nhiều rồi nên lần này buộc phải nói, phải viết…

Rất nhiều vụ quan nhơ nhỡ mất cắp từ vài trăm triệu đến vài tỷ đồng nhưng chưa hề (dù chỉ một lần), thấy “khổ chủ” bị điều tra với những câu hỏi như ‘tiền ở đâu ra nhiều thế’?, ‘nếu tiền “thừa” cơ quan lắm thế thì ở nhà, ở những nơi khác là bao nhiêu’?… Chỉ cần với hai câu hỏi trên, người dân buộc phải tự nghĩ rằng: Có lẽ người ta hô hào chống tham nhũng chỉ là để… lừa dân(!), bởi chỉ cần soi nhẹ từ lương tháng là biết ngay quan GĐ dẫu có nhận lương mỗi tháng 13-14 triệu thì phải mất đúng 10 năm không ăn, không uống mới, không mua xăng, không đưa vợ, cho con…, nói tóm lại là không tuyệt đối mới đủ 1,6 tỷ VNĐ. Không tuyệt đối là điều không thể có trên đời.

Chưa hết một nhiệm kỳ mà quan GĐ đã có 1,6 tỷ tiền…thừa, nếu đủ 2 nhiệm kỳ chắc ít nhất cũng dư dăm bảy tỷ. Người dốt toán đến mấy cũng tính ngay được rằng tổng số tiền quan GĐ nộp vợ, cho bồ, ăn nhậu, bao đỡ cho các quan trên phải nhiều gấp vài lần số tiền 1,6 tỷ đó. Nói chưa hết nhiệm kỳ là có cái lý của nó: Chẳng ai để tiền trong văn phòng vào mấy ngày cuối – lỡ không được o bế để ngồi dai, ngồi gắng nữa thì sao?

Chuyện của quan GĐ Sở TN-MT TP HCM chỉ là một trong hàng chục vụ (mà báo chí biết, gần nhất là quan nhơ nhỡ Sở Tài chính Kon Tum mất trộm 3 tỷ đồng) về số tiền khó hình dung nổi mà quan nhơ nhỡ kiếm được. Cả nước có ít nhất 900 ông GĐ sở, có chừng ấy nữa các chức vụ tương đương (như Trưởng Ban Tổ chức, Trưởng Ban Ngoại vụ…); đó là chưa kể đến các chức vụ vừa béo vừa oai vừa có màu, có vị như chủ tịch quận, huyện (cũng thuộc hàng nhơ nhỡ); nếu kê để tính, nhân con số hàng ngàn với 1,6 tỷ đồng thì chuyện đất nước không rách nát tả tơi mới là chuyện lạ. Lập luận này quyết không sai bởi như đã nói ở trên, dư thừa 1,6 tỷ đồng mà không bị coi là tham nhũng cũng có nghĩa là chuyện… bình thường!

Bài học đau đớn nhất của 90 triệu người dân Việt là cứ nhìn vào các “tấm gương” dư tiền tiêu không hết, bị mất cắp mà vẫn bình chân như vại thì chẳng khác chi quan lớn, quan cao lớn, quan to lớn, quan lớn đại… bật đèn xanh cho sự vơ vét mặc nhiên(!) Sự thật nhãn tiền bao nhiêu năm nay như một ngầm định rằng, các chú cứ yên tâm, không sao đâu, miễn là giải thích cho có lý có tình, tỷ như nhờ nuôi heo, nuôi gà, có tiền cất ở nhà sợ mất, gửi ngân hàng sợ vỡ nợ nên đem bỏ cơ quan cho chắc… Chuyện tấm gương, ai chưa tin cứ đọc bài mới đây của bác Phạm Nguyên Trường sẽ rõ. Trong bài Ngàn năm bia miệng tuyệt hay, bác Trường kể chuyện cố nhà văn Phùng Quán dạo Nhân văn Giai phẩm bị đàn áp đã khuyên mọi người đừng có xin chúng nó mà uổng công vì chúng nó quyết không tha, chúng nó cần tấm gương để răn đe kẻ khác… Có lẽ phải nhắc lại câu ngạn ngữ chó cứ sủa, người cứ đi, ai nói mược ai, quan tham cứ mặc sức vơ đầy túi.

Nghe nói bên Mỹ sẽ cấp ngay thẻ xanh định cư cho bất kỳ ai, miễn là chịu đầu tư vào nước Mỹ 500.000 USD. Hàng ngàn quan chức nước ta dư sức bỏ ra khoản tiền ‘bèo bọt’ đó. Chỉ có điều, luật Mỹ khác luật rừng ở ta: Nếu không giải trình được nguồn tiền đó có từ nguồn hợp pháp nào thì đừng có mơ giấc mơ Mỹ vội vàng. Thử hỏi các quan to hơn quan nhơ nhỡ: Tại sao không áp dụng cách thức đó để chống tham nhũng? Phương pháp giản tiện, dễ dàng, chẳng cần dự án tốn tiền nghiên cứu, hiệu quả có tức thì mà không làm thì chỉ có thể nói là không muốn làm!

Huế, 12.8.2014

Nguồn: Blog Quê Choa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…