Tại Sao Chuyến Đi Bình Nhưỡng Của Nông Đức Mạnh Đến Phút Cuối Mới Công Bố

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thứ ba, ngày 16 tháng 10 vừa qua, ông Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư đảng CSVN đã lên đường sang thăm viếng Bình Nhưỡng trong ba ngày theo lời mời của ông Kim Chính Nhật, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Bắc Triều Tiên. Đây là chuyến viếng thăm chính thức, nhưng chỉ một ngày trước khi ông Mạnh leo lên máy bay mới thấy một số tờ báo ở Việt Nam loan tin, mà bản tin loan đi cũng rất ngắn gọn, chỉ nói đây là chuyến thăm hữu nghị và tả sơ qua chuyện được đón tiếp rất nồng hậu tại Bình Nhưỡng, chẳng hạn như ông Kim Chính Nhật ra tận chân cầu thang máy bay ôm hôn nồng nhiệt, ông Mạnh duyệt qua hàng quân danh dự với 21 phát đại bác bắn chào mừng, trên đường từ phi trường về nhà khách có hàng chục ngàn người trong trang phục dân tộc Triều Tiên đứng dọc hai bên lề đường cầm cờ vẩy chào và hoan hô.

JPEG - 84 kb

Đúng là ông Nông Đức Mạnh được đón tiếp như lời miêu tả của báo chí ở Việt Nam, những hình ảnh này được đài truyền hình Trung ương Bình Nhưỡng phát trực tiếp, các hãng thông tấn Yonhap của Hàn quốc, Kyodo của Nhật đã mua lại để chiếu trong giờ tin tức. Người ta thấy ông Mạnh và đoàn tùy tùng an tâm, hiên ngang đi cổng chính chứ không phải chui cửa hậu như những chuyến đi các quốc gia tự do dân chủ, nơi có người Việt tị nạn cư ngụ, không nghe tiếng đả đảo, họp báo không có chuyện bị ký giả chất vấn về vấn đề nhân quyền, đàn áp tôn giáo và đối lập.

Báo, đài ở Bình Nhưỡng loan về tin này rất lớn và cho biết chuyến viếng thăm Bắc Triều Tiên của ông Nông Đức Mạnh ngoài việc xác nhận lại tình hữu nghị truyền thống giữa hai nước, còn cam kết đẩy mạnh việc đầu tư, hiệp tác và trao đổi mậu dịch trong thời gian tới. Hai ngày sau (18/10/2007). báo chí của đảng CSVN mới đăng thêm mấy bài nói về cuộc hội đàm giữa ông Mạnh và ông Nhật mà nội dung chưa đọc vẫn biết muốn nói gì. Ngoài ra còn cho biết thêm là ông Kim Chính Nhật đã nhận lời mời sang thăm viếng Việt Nam.

Liên quan đến việc trao đổi mậu dịch giữa Việt Nam và Bắc Triều Tiên thì Cơ quan Chấn hưng Đầu tư Mậu dịch Hàn quốc nói rằng trong thời gian tới hạn ngạch mậu dịch giữa hai nước sẽ nâng lên đến mức nào thì chưa biết, nhưng hiện thời điểm này thì kim ngạch mậu dịch giữa Hà Nội và Bình Nhưỡng không có trong thống kê vì nó quá ít.

Trở lại chủ đề của đề tài, nếu quả thật chuyến đi Bình Nhưỡng lần này chỉ nhằm thắt chặt tình hữu nghị giữa hai nước thì có gì bí mật đâu mà phải dấu cho đến phút cuối mới công bố, trong khi chuyến đi Mỹ vào tháng 6 vừa qua của ông Nguyễn Minh Triết thì lại đưọc báo chí ở Việt Nam loan tải nhiều và trước cả tháng. Chắc phải có chuyện gì ở bên trong mới dấu kỹ như vậy, đó là nghi vấn của nhiều phóng viên trong Hiệp hội Ký giả Á châu đặt ra. Thật ra chuyến đi Bình Nhưỡng của ông Nông Đức Mạnh ít có nước nào quan tâm đến, ngoại trừ Nhật Bản. Lý do cũng dễ hiểu vì tình hình giữa Nhật và Bắc Hàn đang căng thẳng nhất là thời gian gần đây khi Tokyo gia hạn lệnh cấm vận Bình Nhưỡng thêm sáu tháng nữa.

JPEG - 37.5 kb

Bình Nhưỡng rất tức tối về chuyện này nên đã lên tiếng chỉ trích nặng nề và coi Tokyo là thế lực thù địch, ngoài ra còn muốn chứng tỏ cho Nhật Bản biết rằng có cấm vận cũng không cô lập được Bắc Triều Tiên vì vậy sự có mặt của ông Nông Đức Mạnh tại Bình Nhưỡng vào thời điểm này rất cần thiết cho ông Kim Chính Nhật. Lẽ đương nhiên ông Mạnh không phải là con cờ của ông Kim Chính Nhật, nhưng Hà Nội cũng muốn nhân dịp này để hờm Tokyo về chuyện đòi cắt viện trợ ODA cho Việt Nam qua vụ sập cầu Cần Thơ vì nghi có chuyện rút ruột dự án. Có thể vì lý do như vậy nên chuyến đi Bình Nhưỡng của ông Mạnh mới dấu kín cho đến giờ chót. Nếu đúng như thế thì Hà Nội đã tính sai nước cờ. Đó là lời bình luận của một số viên chức trong Hiệp hội ký giả Á châu.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…