Thân Mẫu Luật Sư Lê Thị Công Nhân Phản Bác Bài Viết Của Nguyễn Như Phong

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ý KIẾN VỀ BÀI BÁO:
“ Lại một kiểu “ĐÂM BỊ THÓC, CHỌC BỊ GẠO”
Báo An ninh thế giới số 701

Kính gửi:

- Ông Nguyễn Như Phong, Phó tổng biên tập báo An ninh thế giới.
- Ông Hữu Ước, Tổng biên tập báo An ninh thế giới.
- Uỷ ban Tự do Tôn giáo thế giới Hoa Kỳ.
- Ban Giám thị Trại tạm giam số.
- Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Thứ trưởng Bộ Công an.
- Và các cá nhân quan tâm đến trường hợp Lê Thị Công Nhân.

Kính thưa quý ông,

Đọc bài báo “Lại một kiểu “Đâm bị thóc, chọc bị gạo” của ông Nguyễn Như Phong trên báo An ninh thế giới số 701 phát hành ngày Thứ Bảy 27/10/2007, tôi không khỏi bất bình vì một số chi tiết đuợc tác giả đề cập đến không đúng sự thật. Do sự phát hành rộng rãi trong nước cũng như ngoài nước nên những chi tiết sai lệch trên sẽ có ảnh hưởng không nhỏ đối với uy tín và niềm tin của dư luận đối với gia đình chúng tôi.

Vì vậy chúng tôi thấy cần phải đính chính các chi tiết sai lệch này để rộng đuờng dư luận.

1. Trích báo: “phiên tòa ở Việt Nam đều được xét xử công khai, có luật sư bào chữa, có thân nhân bị cáo tham dự”
Thực tế phiên toà Sơ thẩm xét xử vụ án Nguyễn Văn Đài (NV Đ) và Lê Thị Công Nhân (LTCN) chỉ có đúng một mình tôi và cô Vũ Minh Khánh vợ NVĐ là người thân được phép tham dự, tất cả những người khác là người của cơ quan an ninh và có thể là do Tòa án mời đến. Chúng tôi được cho vào muộn lại còn bị xếp ngồi ở băng ghế cuối cùng và luôn bị an ninh theo dõi. Em gái CN không được phép vào tham dự mà bị công an bắt giữ tại đồn CA phường Trần Hưng Đạo, đến 2 giờ chiều mới được cho về.

Luật sư bị hạn chế bào chữa, còn người làm chứng phía bị cáo không hề được Tòa cho nói một tiếng nào.

2. Trích báo: “Họ không gặp trở ngại nào trong sinh hoạt”
Thực tế
là tín đồ Tin Lành nhưng CN và NVĐ không được mang quyển Kinh thánh vào trại giam. Riêng CN ngay khi bị bắt giam ngày 06/3 CN có mang theo quyển Kinh thánh nhưng đã bị CA tịch thu trả lại gia đình. Là mẹ, tôi biết đối với CN việc đọc kinh hằng ngày là vô cùng quan trọng cho sinh hoạt tinh thần nên tôi đã nhiều lần đề nghị Trại giam cho tôi gửi Kinh thánh vào nhưng luôn bị từ chối.

3. Trích báo: ”Nhân được tiếp tế 32 lần…như vậy số lần tiếp tế của họ được ưu tiên hơn những phạm nhân khác (theo quy định mỗi phạm nhân một tháng chỉ được 2 lần.)”
Thực tế
Chính Quy định về việc tiếp tế cho phạm nhân được niêm yết ngay tại khu vực tiếp tế ghi rõ mỗi phạm nhân đươc tiếp tế một tuần một lần
Có thể ông Nguyễn Như Phong không đi cùng phái đoàn này vào Trại giam hoặc có đi cùng nhưng không đọc đến quy định này chăng?

4. Trích báo: “Hóa ra từ ngày bị bắt giam đến nay Đài và Nhân còn sống đầy đủ hơn ở ngoài” rồi còn “Đài và Nhân béo chun chút, mặt mũi phởn phơ”

Thưa quý ông, chẳng lẽ gia đình chúng tôi mỗi tuần tiếp tế một lần thì CN và Đài sống đầy đủ hơn ở ngoài? Rõ là phòng giam không có tủ lạnh, gửi nhiều để vào đâu? Thức ăn nhạt thì ăn ngay, mặn hơn thì để ngày hôm sau mà còn bị chuột, kiến, gián… Có thức ăn CN luôn chia sẻ với người cùng phòng vì cơm tù chỉ có ngày 2 bữa cơm rau.

Phòng giam 55m2 nhốt khoảng 30 người chỉ có một cái quạt, mùa hè nóng bức như vậy sao bảo sống còn đầy đủ hơn bên ngoài, tác giả viết như vậy mà không biết ngượng sao?

“Nhân béo chun chút”!!! Chỉ cần nhìn tấm hình kèm theo bài viết cũng thấy rõ là CN vẫn bé nhỏ và không thể gọi là béo được. Chỉ có đôi má CN là bầu bĩnh từ bé đến lớn. Ngày 25/9 tôi vào thăm Nhân, Nhân bảo đi khám ở Y tế trại cân còn 45 ký. Hồi ở nhà cân 47-48 ký. Như vậy thưa quý ông, CN có béo không?

“Mặt mũi phởn phơ” Ai cũng biết ở trong phòng giam ngột ngạt như thế nào, có dịp ra ngoài mà còn có cả người đến thăm thì ai lại không vui mừng. Thiết nghĩ tâm lý như vậy là bình thường cho tất cả mọi người. Mỉa mai như thế có hay ho gì với một người cầm bút như tác giả không?

Những điều sai lệch trên chứng tỏ nguời viết bài hết sức cẩu thả, hình ảnh và các chi tiết ngay trong bài báo đã minh chứng sự bịa đặt này. Vì vậy chi tiết sau đây chắc không nằm ngoài khả năng đó.

Trích báo: “Họ còn mời cơm vợ NVĐ và mẹ của Lê Thị Công Nhân. Theo họ thì tại buổi mời cơm với thân nhân 2 đối tượng này họ được nghe nói rằng, từ ngày bị bắt đến giờ Nhân và Đài chưa được tiếp tế”

Tôi khẳng định với tất cả lương tâm của mình, tôi chưa bao giờ nói với ai rằng từ ngày CN bị bắt giam đến giờ tôi chưa được tiếp tế cho CN. Nhất là đối với các vị trong Uỷ ban Tự do Tôn giáo Thế giới Hoa Kỳ thì chúng tôi càng phải nói đúng sự thật. Điều này không chỉ vì lo rằng chúng tôi có thể bị theo dõi, bị đặt thiết bị nghe trộm mà lương tâm chúng tôi không cho phép.

Những ai quan tâm đến CN khi hỏi thăm tình hình CN, tôi đều bảo là mỗi tuần tôi đều được phép gửi tiếp tế cho LTCN và NVĐ một lần theo quy định của trại. Còn việc thăm gặp thì kể từ tháng 6 đến nay tôi được Trại giam cho gặp CN 4 lần và cũng được gửi thuốc. Lần nào thì chúng tôi cũng phải làm đơn và Ông Vũ Xuân Hồng, đội trưởng Đội Tham mưu của Trại giam chấp thuận sau khi xem xét và xin chỉ thị cấp trên .

Có thể nói thêm rằng phần lớn cán bộ trại giam phụ trách việc thăm gặp và tiếp tế cho CN và NVĐ luôn có thái độ đúng mực, vui vẻ và tận tình,… Chúng tôi rất cám ơn về điều này.

Với bài viết có nhiều chi tiết sai lệch như vậy tôi không khỏi có suy nghĩ là tác giả đã bịa đặt có ý đồ nói xấu chúng tôi nhằm mục đích để không ai tin, nghe chúng tôi nữa và tác giả cố ý làm cho độc giả bất bình chống đối chúng tôi.

Vì vậy từ đây về sau tôi đề nghị ông Nguyễn Như Phong kiểm tra kỹ bài viết của mình truớc khi đưa bài đăng báo. Đó là việc luôn cần có đối với một phóng viên có nghiệp vụ là có lương tâm.

Tất cả cho lẽ phải.

Xin chào quý ông.

Hà Nội, ngày 30 tháng 10 năm 2007

Trần Thị Lệ
Mẹ Luật sư Lê Thị Công Nhân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…