Thư Ngỏ Vận Động Trả Tự Do Cho Các Tù Nhân Lương Tâm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 17 tháng 3 năm 2008

Kính gửi:
- Quý Vị dân cử các nước tự do,
- Quý Tổ Chức Nhân Quyền Thế Giới
- Quý cơ quan truyền thông Việt Nam và quốc tế
- cùng Đồng Bào khắp nơi trong và ngoài nước,

Kính thưa Quý Vị,

Ngày 17 tháng 3 năm 2008 đánh dấu đúng 4 tháng mà chúng tôi, Nguyễn Thị Thanh Vân tức phóng viên Thanh Thảo và Trương Văn Ba cùng với các bạn Nguyễn Quốc Quân, Somsak Khunmi, Nguyễn Thế Vũ và Nguyễn Viết Trung bị bắt vào ngày 17/11/2007 tại Sài Gòn trong một chuyến công tác phổ biến tinh thần và đường lối đấu tranh bất bạo động nhằm mang lại tự do dân chủ cho Việt Nam.

JPEG - 27 kb

Nhờ áp lực mạnh mẽ, nhanh chóng, đồng loạt của cộng đồng người Việt khắp nơi, của các tổ chức nhân quyền và chính giới nhiều nước, đặc biệt là tại Pháp và Hoa Kỳ mà hai chúng tôi, Nguyễn Thị Thanh Vân và Trương Văn Ba, đã được trả tự do sau hơn 20 ngày bị tạm giữ trong ngục tù CSVN.

Trong giai đoạn đầu lúng túng với những phản ứng mạnh mẽ của dư luận trong và ngoài nước, công an CSVN đã cố tình ngụy tạo vụ án ông bà Lê Văn Phan – Nguyễn Thị Thịnh mang súng từ Hoa Kỳ về Việt Nam để vu cáo thêm cho đảng Việt Tân. Đối diện trước những chỉ trích và lên án gắt gao của cộng đồng thế giới về những ngụy tạo trơ trẽn này, nhà cầm quyền CSVN đã phải trả tự do cho chúng tôi và ông bà Phan-Thịnh ngay sau đó để mong làm giảm bớt sức ép của công luận thế giới.

Việc phải trả tự do cho chúng tôi là một điều mà đảng và nhà nước CSVN không hề muốn, mà chỉ là một bước lùi trước áp lực quốc tế. Vì thế, trong những tháng qua đối với 4 anh em còn bị giữ lại, họ đã liên tục áp dụng những hình thức như khủng bố gia đình các nạn nhân, đe dọa và ngăn cấm các thân nhân không cho được liên lạc với nước ngoài. CSVN đã liên tục gọi những người thân của hai ông Vũ và Trung lên thẩm vấn; không cho phép vợ của ông Khunmi về thăm viếng chồng. Vào ngày 29/2 vừa qua, Bộ Ngoại Giao CSVN đã thu hồi visa của bà Ngô Mai Hương, không cho phép bà về thăm chồng là Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân.

Kính thưa Quý Vị,

Từ khi trở về với vùng đất tự do đến nay, chúng tôi đã không ngừng cùng với gia đình các bạn hiện còn đang bị giam giữ vận động áp lực đòi trả tự do cho họ. Hơn 50 dân biểu và Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ cùng với một số dân biểu Thụy Sĩ, Na Uy, Pháp và tổ chức Bảo Vệ Ký Giả (Committee Protect Journalists – CPJ) cũng như các tổ chức nhân quyền khác đã liên tiếp gửi thư yêu cầu nhà cầm quyền CS Việt Nam trả tự do cho 4 người còn lại. Gần đây nhất, một dân biểu Na Uy, ông Peter Gitmark đã bất ngờ về tận Việt Nam để thăm viếng và ủy lạo tinh thần gia đình hai ông Vũ và Trung. Tuy nhiên, cho đến nay, CSVN vẫn tiếp tục im lặng, họ không hề cải thiện cách hành xử và cũng không cho các lãnh sự Thái và Hoa Kỳ cũng như gia đình hai ông Vũ và Trung biết rõ những người này đã phạm tội gì. Phải chăng họ cũng đã bị ghép vào những tội danh phi lý và vì thế mà Hà Nội đã không dám công bố một cách minh bạch.

Kính thưa Quý Vị,

Dựa trên những nguyên tắc pháp lý thông thường, khi cùng bị bắt vì tham gia cùng một công việc, nay chúng tôi đã được trả tự do thì các đồng đội của chúng tôi cũng phải được xử lý giống như vậy.

Do đó, hôm nay chúng tôi viết thư này để thỉnh cầu Quý Vị ân nhân, những cơ quan quốc tế và chính giới các nước đã từng vận động cho chúng tôi trong những ngày đầu, tiếp tục tạo áp lực mạnh mẽ lên nhà cầm quyền CSVN, buộc họ phải trả tự do cho các ông Nguyễn Quốc Quân, Somsak Khunmi, Nguyễn Thế Vũ, Nguyễn Viết Trung vô điều kiện và trong thời gian sớm nhất. Từ đầu năm 2008, Việt Nam là một trong những thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc thì không thể có những hành vi vi phạm nhân quyền, xâm phạm an ninh của người dân một cách trắng trợn như hiện nay.

Chúng tôi khẩn thiết thỉnh cầu đồng bào khắp nơi gửi thư vận động các vị dân cử ở địa phương mình can thiệp mạnh mẽ trên tinh thần nhân đạo và đòi hỏi bình đẳng trước pháp luật như đã từng can thiệp cho chúng tôi trước đây. Sự lên tiếng của Quý Vị sẽ nói lên sự quan tâm và hậu thuẫn của Cộng đồng người Việt đối với những người đang tích cực tham gia công cuộc đấu tranh quyết giành lại tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam.

Chúng tôi xin chân thành cảm tạ và ước mong được đón nhận sự quan tâm và hỗ trợ tích cực của Quý Vị.

Trân trọng,

Nguyễn Thị Thanh Vân (Pháp quốc)
Trương Văn Ba (Hoa Kỳ)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…