Thương tiếc blogger Nguyễn Vũ Vỹ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

THƯƠNG TIẾC

Tôi không có kỷ niệm với Nguyễn Vũ Vỹ chứ đừng nói là kỷ niệm sâu sắc.

Thế nhưng sự ra đi của một người còn trẻ, chỉ 40 tuổi, mà lại có tấm lòng cho quê hương đã để lại sự tiếc thương trong lòng mọi người thì tôi không tránh khỏi bàng hoàng, xúc động vô cùng.

Tin trên báo Thanh niên: “Tại căn nhà trọ trong ngõ Trại Cá (thuộc P.Trương Định, Q.Hai Bà Trưng, TP.Hà Nội), nơi anh Vỹ sinh sống một mình, người thân phát hiện anh này đã tắt thở, với nhiều vết bầm tím trên vùng đầu.

Khám nghiệm hiện trường, cơ quan công an phát hiện 1 chiếc xe máy, 1 máy tính cùng 1 điện thoại của nạn nhân đã biến mất.

Nguồn tin dẫn dắt cho chúng ta thấy dường như anh Vỹ là nạn nhân của một vụ giết người cướp của. Thế nhưng liệu chúng ta, những người cùng một mục đích với anh Vỹ, có dễ dàng tin hay không???

Ví như chúng ta tin đó là sự thật của cái chết của anh Vỹ thì đó là một minh chứng cho sự bất an xã hội VN ngày nay. Bất cứ ai cũng có thể “đón nhận” một cái chết quá vô lý như thế này ư??? Trách nhiệm này thuộc về ai??? Và ai mong muốn thay đổi nó nếu không phải là anh Vỹ và tất cả những người đồng chí hướng với anh???

Như đã nói tôi không có một kỷ niệm nào với anh Vỹ nên không thể nói là nghẹn ngào với sự ra đi vĩnh viễn này, mà cảm giác của tôi là bàng hoàng sững sốt, buồn tiếc cho một kiếp người quá ngắn ngủi, một FBker có nhân cách luôn lưu ấn trong lòng mọi người. Anh đã rũ bỏ cái thiên đường xã nghiã đầy bất trắc này. Cầu mong anh được hưởng an bình ở chốn vĩnh hằng, anh Vỹ nhé.

Cái chết của anh Vỹ thôi thúc tất cả chúng ta đi nhanh về mục đích: thay đổi xã hội đầy bất trắc này.

Tôi xin chân thành chia buồn sâu sắc đến gia đình và bạn hữu của anh Nguyễn Vũ Vỹ.

Vĩnh biệt anh.

Strasbourg, 23/6/2013
– Nguyễn Tâm Thiện –

Nguồn: FB Nguyễn Tâm Thiện

JPEG - 40.2 kb
(Nguồn hình ảnh: Bùi Thị Minh Hằng)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.