Tiếc ngày hội “Tôi Tự Do”

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Có lẽ trong lúc cao hứng sau khi mua chuộc được phiếu bầu của một số nước nghèo để vào Hội Đồng Nhân Quyền LHQ mà lãnh đạo đảng đề xuất sáng kiến lập ngày hội Tôi Tự Do và Hội thảo Hiểu và Hành động vì Quyền Con Người, tổ chức ở Hà Nội ngày 7/12/2013, tại Nhà Văn Hóa học sinh, sinh viên số 37 đường Trần Bình Trọng. Một số hội đoàn có tên rất “xã hội dân sự” nhưng cũng chẳng nghe ai nói đến bao giờ bỗng nhiên xuất hiện đăng cai trong ban tổ chức, từ các mạng lưới viết tắt khó hiểu PPWG, GENCOMNET, GPAR, EMWG, SRA, CDG, đến các tổ chức thanh niên, các đại học vẫn thường cấm tụ tập đông người; và còn có cả hội của người đồng tính, song tính và chuyển giới. Nghĩa là tự do chưa từng thấy.

Phản ứng lập tức trên mạng và ngoài đời là những mái đầu gật gù: Lại một kiểu đốt tiền của nhà nước để ca ngợi những thành tích KHÔNG hề có tại Việt Nam. Có người bảo bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (TNQTNQ) đến Việt Nam phải viết thêm “quyền đóng kịch”. Thế là vang lên nhiều tiếng kêu gọi tẩy chay.

Tẩy chay là hợp lý và đúng lương tâm thôi. Ai có lương tri mà lại đi tiếp tay với những kẻ đang gầm thét cướp đoạt mọi quyền con người của toàn dân, rồi tỉnh bơ quay đầu nở nụ cười “nhân hậu” cho nước ngoài quay phim?

Nhưng nếu nghĩ lại: như thế có uổng phí cơ hội không?

Nhìn học kinh nghiệm của những nạn nhân bạn: khi người dân Tây Tạng nhận tin Bắc Kinh được cho đăng cai tổ chức Thế vận hội 2008, họ nhận ra ngay đó là cơ hội để chĩa tối đa các ngọn đèn từ khắp nơi trên thế giới vào những vi phạm nhân quyền và chính sách đồng hóa tàn ác của Bắc Kinh. Các nhà dân chủ và nhân quyền Trung Quốc như điêu khắc gia Ngải Vị Vị và các bạn bè ông cũng ôm ngay lấy cơ hội này để chiếu đèn từ trong ra. Sự kết hợp và tận dụng thời cơ đó đã đem đến kết quả ngoài sức chờ đợi của mọi người. Cả thế giới quí mến, quan tâm, và tranh đấu cho mục tiêu nhân quyền tại Trung Quốc hơn trước đó rất nhiều.

Còn người Việt có bén nhạy được như họ không? Chúng ta phải làm gì? Nếu chủ động đến tham dự ngày hội Tôi Tự Do nói trên để làm một vài việc rất ôn hòa và nhẹ nhàng như vài người đã gợi ý sau đây thì sao?

  • Phân phát bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và cẩn thận chụp hình những kẻ giựt xé, ngăn cản, bắt giữ những anh chị em làm công việc phân phát đó. Mỗi bức hình này sẽ xóa sạch cả trăm lời hứa tôn trọng nhân quyền của Ngoại trưởng Phạm Bình Minh tại Genève.
  • Giơ cao những tấm bảng “Quyền tự do ngôn luận = 800 báo đài dưới MỘT chủ bút?”, hay “Nghị Định 72, Điều luật 258, Điều luật 88 đảm bảo quyền câm lặng tuyệt đối”, v.v. và chụp hình.
  • Giơ cao những tấm giấy: “Quyền yêu nước và bảo vệ đất nước là quyền của con … gì?”, v.v. và cẩn thận quay phim phản ứng của người đọc.
  • Phỏng vấn và thu thanh các bạn trong ban tổ chức ngày hội. Câu đầu tiên: “Bạn từng thấy mặt mũi cái bản TNQTNQ bao giờ chưa?”. Nếu trả lời “chưa” thì: “Đây này, đọc đi”. Nếu trả lời “thấy rồi” thì hỏi tiếp: “Thế bạn kể cho mình nghe hiện nay dân tộc ta có quyền nào trong bản TNQTNQ?”. Sau đó xin điạ chỉ email để trao đổi thêm.

Chỉ những việc nhẹ nhàng như thế thôi. Và chỉ cần rủ nhau vài bạn là đã có thể làm được rồi. Chẳng cần chuẩn bị gì nhiều ngoài cái điện thoại di động để chụp hình, thu thanh. Bản TNQTNQ tiếng Việt cũng có đầy trên mạng, in ra vài trang giấy thường là đủ tốt rồi.

Thế là bà con đang bảo nhau: Ai đang ở Hà Nội, hãy rủ nhau đến ngày hội “Tôi Dự Do” và bắt máy chụp hình của mình làm việc tối đa; Ai không đang ở Hà Nội, cứ làm nhiều hình thức “Tôi Tự Do” khác để khởi động phong trào đòi lại những quyền đang bị cướp đoạt. Càng dễ và đơn giản để nhiều người cùng làm càng tốt.

Tin giờ chót:

Đang nhắn nhau rôm rả thì nhà nước bất ngờ ra quyết định không cho “Tôi Tự Do” nữa, vì nghe tin nhiều bà con sắp “xông vào” tham dự tận tình.

Thế là Dân chưa ra quân đã đạt mục đích. Bà con ta đã buộc cả đoàn kịch nói phải thú nhận không hề có cái gọi là quyền tự do bày tỏ quan điểm, tự do ngôn luận tại VN. Quyền này lại càng phải cấm ngặt trong ngày tung hô thành tích nhân quyền của nhà nước VN.

Và quyết định cấm “Tôi Tự Do” này cũng thú nhận luôn Ban Tuyên Giáo thực sự đuối lí, cãi không lại Dân.

Ai còn dám bảo SỨC DÂN là sản phẩm tưởng tượng?

Dù sao thì vẫn tiếc cơ hội thử sức. Nhưng thôi đành để dành cho các dịp tới vậy, đặc biệt là những buổi hội biểu diễn “quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước” của đảng và nhà nước.

Ngày 5/12/2013

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.