Tiến Thoái Lưỡng Nan — Đứng Yên Thượng Sách

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Có thể nói trong suốt 1 năm qua, hầu như không có cơ quan truyền thông nào trong cũng như ngoài nước qua mặt được tờ Công An Nhân Dân, trên cả bản giấy và bản điện tử, trong việc tuyên truyền ngược cho Đảng Việt Tân đến người dân trên cả nước.

JPEG - 106.3 kb

Sau những loạt bài hùng hổ khẳng định và lên án Việt Tân là tổ chức “khủng bố”, kể cả giàn dựng việc bỏ 1 khẩu súng lục và 13 viên đạn vào hành lý người vô tội để cột vào tổ chức này, người đọc đột nhiên hụt hẫng với bài tường thuật cực ngắn về phiên tòa xử vội ngày 13/5/2008, để thả ngay các đảng viên Việt Tân và các cộng tác viên của họ ra. Vì khi bị thế giới, đặc biệt là chính phủ Hoa Kỳ, đòi phải đưa ra bằng chứng, cả hệ thống công an dày đặc của chế độ không cung cấp nổi lấy một tang vật gọi là “để khủng bố”, chẳng dám cột với khẩu súng và 13 viên đạn kể trên, và cũng không dám chế thêm vụ giàn dựng nào khác. Sau loạt bài đó, nhiều đồng bào nhận xét chính báo CAND đã khẳng định trước toàn dân đảng Việt Tân KHÔNG dính gì tới bạo động, mà chỉ có công an của chế độ mới sử dụng các thủ thuật khủng bố. Và bà con lại càng tò mò muốn đọc cái truyền đơn của đảng Việt Tân về phương pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động là gì mà công an “làm dữ” vậy.

Có lẽ tự nhận biết tác động phản tuyên truyền này và muốn người đọc quên bớt chuyện cũ, báo CAND hầu như im bặt về đảng Việt Tân đến hơn 2 tháng. Đến đầu tháng 8, người ta mới thấy 2 bài liền ca lại các điệp khúc cũ rất gượng gạo để cố vu cáo tiếp đảng Việt Tân, tuy không dám nhắc đến vụ quảng bá truyền đơn Bất Bạo Động kể trên nữa. Tưởng thế đã xong, nhưng các ngòi bút công an quả là “chuyên sâu” hơn người bình thường. Họ tung ra thêm một bài nữa trên báo CAND điện tử mà chỉ không đầy 24 giờ sau cấp trên (trên cả Bộ Công An) của họ đã bắt lấy xuống.

Đó là bài tường trình về cuộc họp ngày 8/8/2008 tại Tổng Cục An Ninh Nhân Dân, Sài Gòn. Đọc bản tin này người ta mới biết mức độ huy động lực lượng hiện nay của chế độ để đối phó với đảng Việt Tân:

-  Cả một “chuyên án” cấp quốc gia đã được soạn thảo. Chuyên án này đã kéo dài 28 năm và dĩ nhiên cuối mỗi năm đều có kết luận và khẳng định là đã tận diệt đảng Việt Tân.
-  Nhiều thế hệ công an liên hệ đến chuyên án này. Có người đã về hưu nay được gọi lại để cố vấn.
-  Nhiều ban ngành cấp trung ương và tỉnh thành được triệu tập.

Tóm tắt là, tuy cố gắng thêm thắt các chi tiết mang tính “mừng thành tích”, bài tường thuật này vẫn cho người đọc thấy rõ đây là một đại hội cấp quốc gia mang nhiều tính báo động khẩn.

JPEG - 92.5 kb

Thật vậy, chỉ nhìn vào thành phần tham dự đại hội, người ta đã có thể thấy rõ điểm này. Bài viết tường thuật nguyên văn như sau:

“Tham dự buổi họp mặt, có các đồng chí: Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn, Ủy viên TW Đảng, Thứ trưởng Thường trực Bộ Công an; Trung tướng Thi Văn Tám, Thứ trưởng Bộ Công an; Trung tướng Võ Thái Hòa, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an và lãnh đạo các Tổng cục, Vụ, Cục, viện, trường, Công an 20 tỉnh, thành.
Tham dự buổi họp mặt còn có: đại diện Quân khu 5, Quân khu 7, Bộ Chỉ huy Quân sự, Bộ đội Biên phòng các tỉnh, thành phố miền Đông Nam Bộ, miền Trung – Tây Nguyên và hai tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị.”

Ngoài ra, đại diện Tổng Cục An Ninh, nơi tổ chức đại hội là Thiếu tướng Huỳnh Hữu Chiến.

Nếu biết sơn phết thế nào thì người đọc cũng nhìn ra đây là một đại hội toàn quốc cấp cao liên ngành để đối phó với một “báo động” mới, thì báo CAND, hay nói đúng hơn là Bộ Công An, vẫn cho đăng lên để làm gì? Để cho đảng Việt Tân họ sợ chăng? Hay để dân chúng biết cả chế độ đang lên cơn sốt vì tổ chức Việt Tân?

Đối với tác giả bài này thì chỉ có một câu trả lời hợp lý, đó là phía chế độ biết chắc không thể giữ kín tin về một đại hội mang tầm vóc cỡ này lâu được, và khó có thể khẳng định là không có các cảm tình viên của đảng Việt Tân đang ngồi ngay trong hội nghị, đặc biệt là các đại diện từ các quân khu. Vì vậy, Bộ Công An muốn chủ động tung ra trước với hy vọng xoay được bản tin theo hướng “mừng chiến thắng”, cũng như răn đe cán bộ thuộc mọi ban ngành và binh lính thuộc mọi đơn vị không được tiếp xúc với đảng Việt Tân vì từ nay các cơ quan đều đã được báo động.

Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả là câu hỏi tại sao chế độ lại nâng mức báo động lên cao đến thế vào lúc này trước một vấn đề mà họ cho là đã quá cũ, quá rành rẽ, và liên tục “thắng lợi” qua mấy thế hệ công an?

Điều khá rõ đầu tiên là hệ thống bảo vệ chế độ đã nhận ra: bước một của chuyển biến hòa bình Đông Âu và các cuộc Cách Mạng Màu đã khởi động trong xã hội Việt Nam. Phương pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động để từng bước tháo gỡ độc tài đang được hân hoan đón nhận và lan truyền. Các hù dọa của chế độ về chiến tranh, chết chóc, tàn phá, hay ngay cả rối loạn xã hội đều mất tác dụng vì không dính dáng đến phương pháp đấu tranh này.

JPEG - 81.7 kb

Hệ thống bảo vệ chế độ cũng chưa từng thấy trong mấy thập niên qua mức đồng thuận cao như hiện nay giữa nhiều thành phần dân tộc đang muốn xây một tương lai khác cho đất nước. Thật vậy, không chỉ có đảng Việt Tân đang truyền bá phương pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động, mà các anh chị em du sinh, cựu công nhân lao động tại nước ngoài, các nhà dân chủ, bà con dân oan, giới thanh niên sinh viên, và nhiều tổ chức đoàn thể đều đang cố gắng hết sức trong nỗ lực này.

Hệ thống của chế độ cũng bắt đầu hoảng hốt khi thấy các phương tiện bạo hành mà họ tuyệt đối trông cậy vào để kiểm soát xã hội đang mất dần hiệu năng. Một phần vì những ràng buộc và e ngại các trừng phạt kinh tế của quốc tế, một phần vì những phương tiện liên lạc hiện đại không còn cho chế độ khả năng giấu diếm tuyệt đối, và một phần lớn vì phương thức Đấu Tranh Bất Bạo Động không những không cung cấp lý cớ cho bạo hành mà tạo nhiều khó sử cho chế độ, thí dụ như không thể vừa tuyên bố yêu nước vừa ra lệnh cho công an đánh dẹp những người Việt yêu nước biểu tình phản đối hành động ngoại xâm của Bắc Kinh.

JPEG - 20 kb

Riêng những người lãnh đạo chế độ, họ nhận ra sự kết thúc của các chế độ độc tài là xu thế của cả thời đại, của cả nhân loại, chứ không riêng gì Việt Nam. Và càng ngày càng nhiều dân tộc áp dụng thành công phương pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động để giành lại tự do và quyền làm chủ đất nước. Sau bao nhiêu năm khẳng định ai cố chặn bánh xe lịch sử sẽ bị nghiền nát và đưa ra vô số các dẫn chứng lịch sử để chứng minh, những người cầm đầu chế độ biết rõ việc cố chặn đứng giòng thác Dân Chủ là điều vô vọng và giòng thác này đã đến cửa nhà Việt Nam. Chính vì vậy mà những hành động “báo động toàn quốc toàn ban ngành” như đại hội tại Tổng Cục An Ninh vừa qua càng cho thấy dã tâm của thiểu số lãnh đạo, không chỉ đối với dân tộc mà còn đối với cả các đồng chí của họ. Họ sẵn sàng đẩy cấp thừa hành ra đàn áp người dân vào những năm tháng sau cùng để có thêm thời gian hốt vét trước khi cao bay xa chạy khi ngày cuối của chế độ phải đến. Cảnh này được lập đi lập lại tại các nước cựu độc tài, đặc biệt là trong 15 năm qua.

Nếu nhìn từ góc chế độ thì quả là những cán bộ trong ngành an ninh đang nằm trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan – làm sao để kiếm sống mà không tích tụ tội ác với nhân dân.

Nhưng nếu nhìn từ góc dân tộc thì chẳng có gì quá khó. Các cán bộ này chỉ cần đứng yên trong vị trí của mình là tốt rồi — nghĩa là cứ lãnh lương, cứ lớn tiếng tuyên bố họp hành, cứ khẳng định đã loại trừ “phản động”, v.v… nhưng tránh mọi hành động ác ôn chống lại nhân dân và nếu không thể tránh được thì tìm cách âm thầm báo trước cho các nạn nhân để họ bỏ trốn. Đó là lối thoát đầy lương tâm và Bất Bạo Động của nhiều viên chức thuộc các chế độ cựu độc tài tại Đông Âu và các nước thuộc Liên Xô cũ.

Vũ Thạch

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.