Từ đóng cửa nhà xuất bản đến cấm đoán blog, CSVN tưởng thắng mà thua

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ đóng cửa Nhà Xuất Bản Đà Nẵng đến quản lý cấm đoán các blog, Cộng Sản Việt Nam tưởng thắng mà thua

Đầu tháng 12 vừa qua, nhà xuất bản Đà Nẵng, “bị tạm đình chỉ hoạt động” theo lệnh nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Giám đốc và phó giám đốc kiêm tổng biên tập nhà xuất bản này là các Ông Nguyễn Hữu Chiến và Nguyễn Đức Hùng cũng bị “tạm đình chỉ công tác”, để gọi là kiểm điểm việc quản lý, biên tập trong việc xuất bản tập truyện “Rồng Đá” của hai tác giả Vũ Ngọc Tiến và Lê Mai. Lý do được nêu ra là nội dung truyện Rồng Đá có vấn đề, “khiến người đọc có thể hiểu sai về cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc của dân tộc”. Thế nhưng, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên của Viện Văn Học Hà Nội không cho rằng tập truyện ngắn này có bất cứ vấn đề gì về mặt nội dung, và nhận định là “Vụ ’Rồng Đá’ chỉ là giọt nước làm tràn ly, vì Nhà xuất bản Đà Nẵng lâu nay đã dám mạnh dạn in những tác phẩm mà các nhà xuất bản khác ngại. Như tập thơ Trần Dần, hay truyện “Ba người khác” của Tô Hoài. Trong đó tập thơ Trần Dần đã bị đình bản và thu hồi vào tháng 2 năm ngoái. Theo nhà văn Vũ Ngọc Tiến, đồng tác giả tập truyện “Rồng Đá”, thì qua tập sách này, các tác giả chỉ nhằm thử nghiệm sự đổi mới tư duy, cách tiếp cận nhiều vấn đề phức tạp của cuộc sống.

Cuối tháng 12, nhà nước Cộng Sản Việt Nam ra một thông tư nhằm quản lý các blog chặt chẽ hơn, với những lý do vẫn thường được nêu ra trước đây để cấm đoán tự do thông tin như … “chống lại nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc…” . Thực tế thì những thông tin được nhà nước nêu ra như vừa kể chỉ là những tiếng nói của người dân, nhằm nói lên sự thật về tham nhũng, về tình trạng các quyền tự do căn bản của con người bị chà đạp, cùng những sự việc nhạy cảm như vấn đề mất đất mất biển; hay không đẹp mặt cho đảng và nhà nước như việc các giới chức lãnh đạo đảng luôn luôn phải chui cửa hậu khi công du nước ngoài v.v… tức là những điều mà Cộng Sản Việt Nam muốn giấu diếm.

Viêc tạm đình chỉ hoạt động của nhà xuất bản Đà Nẵng và thông tư xiết chặt phong trào blog trong tháng 12 tuy là hai việc khác nhau, nhưng cùng có chung một mục đích là gia tăng xiết chặt lại quyền tự do ngôn luận, vốn đã bị kìm kẹp từ trước tới nay, nhưng đang bị người dân xoáy lỏng. Cộng Sản Việt Nam muốn kéo lại tình trạng thông tin của thế kỷ trước, nhưng đây chỉ là nỗ lực vô vọng trước đà tiến bộ của cuộc cách mạng tin học, và sự tiến hóa của văn minh thế giới ngày nay. Nỗ lực này cũng cho thấy não trạng giữa thế kỷ 20, lúc đó các chế độ độc tài có thể kiểm soát thông tin một cách tuyệt đối, và tự cho rằng họ có thể uốn nắn tư tưởng của người dân bị trị theo ý của họ. Lối hành xử này cũng chứng tỏ nhà cầm quyền Hà Nội đang sợ hãi trước sự bung ra để hành xử tự do thông tin của giới cầm bút và máy vi tính tại Việt Nam.

Cộng Sản Việt Nam luôn tự cho rằng họ nắm chính nghĩa trong tay, và mọi xu hướng khác biệt đều là những thế lực thù địch phản động. Nếu quả thật tự tin như vậy thì tại sao họ lại không dám mở ra những luồng thông tin đa chiều, tạo điều kiện cho những tranh luận công khai để có thêm cơ hội làm sáng hơn chính nghĩa của họ? Cấm đoán, bịt miệng bloggers, đóng cửa nhà xuất bản đã nói lên ít nhất ba điều sau:

1/ Cộng Sản Việt Nam coi dân chúng là đám con trẻ ngu dại, không đủ khả năng suy nghĩ độc lập, mà phải có sự kiểm soát, uốn nắn tư tưởng của bậc cha mẹ, tức là Đảng và nhà nước.

2/ Cộng Sản Việt Nam biết rằng họ đã làm nhiều điều sai trái, nên sợ rằng, với tự do thông tin người dân biết sự thật, và họ không thể chối cãi được. Vì thế phải ra sức cấm đoán, dù biết rằng như vậy là lội ngược dòng.

3/ Cộng Sản Việt Nam biết rằng họ đang bị tụt hậu so với thế giới văn minh. Vì thế nên sợ hãi những thử nghiệm đổi mới tư duy và cách tiếp cận với nhiều vấn đề phức tạp của cuộc sống, như tác giả cuốn Rồng Đá đã vạch ra. Họ lo sợ khi ánh sáng của sự thực soi rọi tại Việt Nam thì tính phản động, sự lạc hậu của họ càng bị phơi bày.

Nhưng, càng cấm cản, Cộng Sản Việt Nam sẽ càng thua. Bởi vì sẽ cấm không được. Người dân sẽ luôn tìm cách để vượt lách ra ngoài những cấm cản. Thí dụ các hackers luôn luôn đi một bước trước, và các chuyên viên an ninh tin học chỉ có thể chạy đuổi theo ngăn chặn. Đồng thời cũng không thiếu gì những phương cách để vượt sự cấm cản. Về lãnh vực sách báo, ngay khi chiếm miền nam vào năm 1975, trong không khí hoảng loạn của dân chúng miền Nam lúc đó, Cộng Sản Việt Nam đã ồ ạt lùng xục từng nhà, và giống Tần Thuỷ Hoàng 2 ngàn năm trước, họ ra lệnh đốt tất cả sách báo, văn hoá phẩm của miền nam, kể cả sách giáo khoa và các tài liệu nghiên cứu khoa học…. Thế nhưng chỉ mấy năm sau, sách cũ, nhạc vàng lại xuất hiện, và đến nay thì nở rộ. Thực tế này cho thấy, sự bóp nghẹt đời sống văn hoá cũng như đè nén nhu cầu về tư duy và tìm hiểu chỉ là hành động vừa mù quáng vừa vô vọng.

Ngày nay, với nhu cầu nóng bỏng về tri thức và tự do ngôn luận, người ta sẽ quyết tâm hơn để tìm mọi cách vượt qua lưới rào cấm cản. Màn rượt đuổi cấm cản và lách thoát sẽ vô tận. Mỗi lần phải ra thêm một biện pháp chạy theo cấm cản, Cộng Sản Việt Nam sẽ càng lộ ra tính phản động áp chế tự do, cũng như sự sợ hãi của mình. Và cuối cùng thì Cộng Sản Việt Nam sẽ chỉ có thua mà thôi.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.