Về Nước Đấu Tranh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi xin nói ngay là tôi hoàn toàn đồng ý với giải pháp đưa người về nước hoạt động của Đảng Việt Tân. Bây giờ tuy còn quá sớm để đánh giá thành quả việc làm nầy của Việt Tân nhưng tôi có thể khẳng định là công việc “nhập nội’’ nầy là một điều không thể không có được. Chúng ta thử nhìn lại trong thế kỷ 20, hầu như tất cả các cuộc cách mạng làm thay đổi hiện trạng xã hội và chế độ đương quyền đều xảy ra ngay trong nước, từ cách mạng Nga 1917, cách mạng Tân Hợi ở Trung Hoa cho tới những cuộc cách mạng dân chủ ở Đông Âu và Liên Sô cũ vào cuối thế kỷ, tất cả đều đã xảy ra và quyết định cuối cùng ở ngay trong nước. Mahatma Gandhi, vị cứu tinh của dân tộc Ấn Đô, vốn là một luật sư trẻ tuổi, tài ba tốt nghiệp ở Luân Đôn, muốn cứu dân tộc Ấn, ông cũng đã phải về trong nước để cùng đồng bào ông đấu tranh bất bạo động cho tới ngày toàn thắng… Cách mạng dân chủ tại Việt Nam trong tương lai cũng không thể là một ngoại lệ. Việt Tân hay bất cứ Đảng phái, Tổ chức nào dù có mạnh tới đâu mà nếu không đồng hành và kề vai sát cánh được với đại khối đồng bào trong nước để làm cách mạng thì cũng chẳng lay chuyển được gì hiện trạng Việt Nam một cách rốt ráo để cho nó trở nên tốt đẹp hơn.

Trong khi thế giới và nhiều Tổ chức quốc tế bầy tỏ sự quan tâm và tìm những phương cách tốt nhất để cứu những người tranh đấu cho Dân chủ Việt Nam đang lâm nạn trong nước, trong đó có 3 Đảng viên Việt Tân từ ngoại quốc về thì Thông Luận lại đưa ra những câu hỏi có tính cách chất vấn Việt Tân về biến cố 17.11 nầy, tôi cảm thất rất buồn và thất vọng đối với Thông Luận. Nếu Thông Luận chỉ là một tờ báo lá cải, chỉ gồm những tay viết cà là mèng thì tôi không quan tâm làm gì nhưng đàng nầy, Thông Luận vốn đã là diễn đàn của nhiều vị trí thức mà tôi rất kính mến sao lại có thể có được trên ấy những chất vấn lạc điệu như thế? Tình dân tộc nghĩa đồng bào trong lúc hoạn nạn ở đâu? Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ, loài ngựa còn biết thế kia mà! Tôi hy vọng rằng những chất vấn lạc điệu nầy có thể chỉ là suy nghĩ của một cá nhân nào đó trong lúc bốc đồng.

Nói về cái ‘‘mạnh’’ của Việt Tân thì tôi xin được thưa với bác Lê Văn như thế nầy : Tôi không phải là một chuyên gia vể chính trị học nên tôi không tài nào cân đo đong đếm để tính điểm sao cho chính xác về mức độ mạnh, yếu của Việt Tân tới cỡ nào như bác nghĩ, tôi chỉ thấy rõ một điều là trong 5 thành phố lớn nhất của Úc Đại Lợi là Sydney, Melbourne, Brisbane, Adelaide và Perth đồng thời cũng là thủ phủ của 5 Tiểu bang lớn của Úc, nơi nào cũng có Cơ sở Đảng Việt Tân cả. Tôi chưa tiếp xúc được hết với cả 5 Cơ sở nầy nhưng qua những tin tức, thông báo trên báo chí và radio Việt ngữ tại Úc, tôi được biết là các Cơ sở Việt Tân nầy hoạt động rất thường xuyên, khi thì xuống đường vận động ký thỉnh nguyện thư, khi thì tổ chức nói chuyện, hội thảo, ra mắt sách, khi thì biểu tình tranh đấu cùng với Cộng đồng sở tại v.v… Nói chung là Việt Tân có mặt và hoạt động tỏa rộng gần khắp nước Úc.

Tôi đã sống liên tục tại Úc hơn 23 năm và chưa bao giờ rời Úc lâu hơn 1 giây nên tôi không biết rõ về Việt Tân ở những lục địa khác. Tôi vẫn viết thư cho bà con, bạn bè ở Bắc Mỹ, Âu Châu, Nhật Bản v.v… và thường hỏi thăm về Việt Tân bên ấy như thế nào, hầu hết chúng nó đều biết đến Việt Tân, đứa biết nhiều đứa biết ít, có đứa còn tham gia xuống đường mấy lần cùng với Việt Tân nơi chúng cư ngụ. Như vậy, thì theo sự suy nghĩ của tôi, quả thật Việt Tân đang hiện diện và hoạt động rất nhiều nơi trên thế giới chứ không riêng gì ở Úc Đại Lợi nầy. Tôi nghĩ rằng không riêng gì Việt Tân mà bất cứ Đảng phái, Tổ chức nào mà có khả năng hoạt động thường xuyên và tỏa rộng đều khắp như vậy thì đúng là một Đảng mạnh như bạn Nguyen đã nhận định về Việt Tân.

Trần Quang Vũ
Sydney – Úc Đại Lợi.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…