Vì sao họ lại bắt Nguyễn Ngọc Già? (*)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi không bất ngờ khi nghe tin ông Nguyễn Đình Ngọc bị bắt. Không thấy lòng chộn rộn như khi nghe tin ông Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập. Có thể đó là một tâm lý bình thường hoặc giả cũng là một sự mong đợi nào đó. Bắt – thả, bắt – thả, luôn duy trì nồi nước ở nhiệt độ vừa phải, chấp nhận được thì bạn sẽ chẳng bao giờ có nước sôi để pha trà. Hoặc là thả hết tù nhân lương tâm, hoặc là bắt sạch những người đang đấu tranh để cùng tất biến, biến tất thông. Tre già măng mọc. Họ không bao giờ có thể nhổ được hết cỏ nước Nam này!

Tôi đọc khá nhiều bài viết của ông Nguyễn Ngọc Già và rất vui khi ông đồng cảm với Trần Huỳnh Duy Thức, cũng như có phần nào đó nể phục. Rất có thể sắp tới ông sẽ hội ngộ anh Thức, khi đó 2 bên tha hồ mà đàm đạo sáng đêm. Tuy nhiên, ông Già cũng khá cực đoan và bảo thủ. Tôi không nhớ rõ chi tiết, nhưng ông rất không bằng lòng với Nguyễn Công Huân – chủ trang Dân Luận, nơi mà xưa kia ông thường xuyên gửi bài. Những bài của ông Già khá chi tiết, thể hiện ông là người cẩn thận và quan sát tốt. Ông kỹ tính. Thế nên ông chọn con đường ẩn mình để viết bài. Tất nhiên, khi chọn như vậy, ông biết ông sẽ cô đơn và tức là chẳng màng cái danh hão làm gì. Cũng tất nhiên là ông vào tù vì những bài viết của mình. Ông viết vì ông muốn Việt Nam thay đổi, chứ không để kiếm nhuận bút hay danh hão.

Nhắc đến danh hão lại nhớ đến nhiều lần tôi làm việc với cơ quan an ninh. Họ thường có ý chê trách một số “nhà đấu tranh dân chủ” tham gia đấu tranh chỉ để lấy danh tiếng. Tôi thừa nhận là có, nhưng không nhiều. Họ cũng có ý nào đó muốn nói tôi là như vậy. Tôi cười. Vì nếu họ có ý đó, tức là họ chưa hiểu tôi. Thật ra thì nếu đấu tranh để lấy danh hão rất dễ. Bạn nào muốn, tôi sẽ chỉ cho, đơn giản.

Nhắc lại chuyện ông Già. Tôi cho ông là một trong số ít ỏi cây viết chăm chút từng con chữ của mình còn lại ở Việt Nam. Câu hỏi đầy đủ là: Vì sao họ lại bắt Nguyễn Ngọc Già mà không phải một số người hoạt động xã hội thực tế?

Xin trả lời là: Bất cứ ai cũng có thể bị bắt. Nhưng phải cân nhắc thiệt – hơn. Những người có tác động lớn đến xã hội thì dù già nua ốm yếu như bọ Lập, Việt Kiều như Hồng Lê Thọ, bút sắc như Nguyễn Ngọc Già hay năng nổ Bắc chí Nam như Bùi Hằng thì cũng đều bị tóm cả. Nếu bạn chưa bị bắt thì chứng tỏ rằng bạn chưa đủ nặng. Những hoạt động của bạn vẫn chỉ là hời hợt và ném đá ao bèo. Muốn như Hằng Thọ Lập Già, đẩy mạnh nữa lên, bạn sẽ đạt ý nguyện.

Bắt Nguyễn Ngọc Già, một người cẩn thận và kỹ tính – là lời nhắc nhở cho những người vẫn đang ẩn mặt đấu tranh ở trong nước. Nếu bạn đã chuẩn bị nội vụ thì không nói làm gì, nhưng nếu bạn vẫn cười rinh rích vì yên tâm mình ẩn mình kỹ thì bạn đã sai. Đọc đến đây thì nên thoát khỏi trình duyệt, sống một đời chim hoa cá gái đi, nếu bạn sợ. Hoặc chuẩn bị nội vụ. Hoặc bước hẳn ra ngoài ánh sáng, tìm bạn bè, đồng đội.

Sắp đến lúc nước sôi rồi. Tôi tin là như vậy. Tôi mong bắt thêm nhiều người nữa, càng nhiều càng tốt. Đi tù là một trải nghiệm thú vị trong đời một con người. Tù chính trị dưới chế độ cộng sản nữa. Biết đâu sau đó bạn sẽ trở thành nhà văn, nhà thơ, họa sĩ chả biết chừng!

Hẹn sớm gặp anh, blogger Nguyễn Ngọc Già, dù ở bất cứ đâu.

(*) Bài viết này với chữ giả sử Nguyễn Đình Ngọc là Nguyễn Ngọc Già.

Nguồn: FB Hoàng Dũng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…