Việc đắc cử của ông Trump đe dọa nhân quyền trên thế giới

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

10/11/2016

Nhà độc tài Ai Cập Abdel Fatah al-Sissi bảo rằng ông là người lãnh đạo ngoại quốc đầu tiên gọi chúc mừng Tổng thống đắc cử Donald Trump. Ông ta có lý do chánh đáng: Khi gặp hai ứng viên tổng thống Mỹ tại New York vào tháng Chín này, ông Sissi bị bà Hillary Clinton phê bình về hồ sơ nhân quyền tồi tệ tại Ai Cập, trong khi ông Trump thì khen ông ta là “tay này tuyệt”. Văn phòng của ông Sissi có lời tuyên bố hôm thứ Tư: “Ai Cập mong rằng chính quyền của Tổng thống Donald Trump sẽ làm hồi sinh quan hệ Mỹ-Ai Cập.”

Nếu ông Trump duy trì đường lối mà ông đã định ra trong lúc vận động tranh cử thì sẽ có nhiều tuyên bố tương tự – và gia tăng đàn áp trong nhiều nước trên thế giới. Từ khi Tổng thống Wilson đem lập trường Mười Bốn Điểm đến hội nghị Versailles 1919 đến nay, Hoa Kỳ luôn là quốc gia đi đầu trên thế giới cổ xúy cho nhân quyền và dân chủ. Ông Trump có vẻ như sẵn sàng rời bỏ vai trò đó.

JPEG - 62.5 kb
Ông Donald Trump phát biểu trong một buổi vận động tranh cử tại Charleston, West Virginia. Ảnh: Brendan Smialowski/AFP/Getty Images

Trong lúc vận động tranh cử, ông Trump gạt qua những báo cáo về sự tàn bạo và đàn áp của Vladimir Putin ở Nga, Bashar al-Assad của Syria, Recep Tayyip Erdogan của Thổ Nhỉ Kỳ. Cũng không gì ngạc nhiên khi cả ba chế độ trên hoan nghênh chiến thắng của ông Trump. Trong một cuộc phỏng vấn với báo New York Times vào tháng Bảy, ông Trump nâng việc tảng lờ này lên như một chủ thuyết. Khi được hỏi về việc ông Erdogan bắt giữ hàng chục người bất đồng chính kiến tại Thổ Nhỉ Kỳ, ông Trump nói, “Tôi nghĩ là khó cho chúng ta dính líu đến chuyện các xứ khác khi mà chúng ta còn không biết chúng ta đang làm gì và chúng ta không nhìn sự việc rõ ràng tại chính xứ sở chúng ta.”

Quả đúng là hồ sơ nhân quyền của Hoa Kỳ không hoàn hảo, và những lời dạy đời – từ Wilson đến Jimmy Carter cho đến George W. Bush – thường bị gạt bỏ thẳng thừng. Tuy nhiên áp lực của Hoa Kỳ cũng đã đóng vai trò trong việc thúc đẩy nhiều quốc gia về hướng tự do, giải cứu rất nhiều tù nhân chính trị và kềm lại sự lộng hành của những lãnh tụ chuyên quyền như ông Sissi. Ngay cả những đối thủ đầy quyền lực như ông Putin và Tập Cận Bình, cũng bị bối rối trước những chỉ trích về nhân quyền và bị cấm vận của Hoa Kỳ – kể cả những điều trong Đạo luật Magnitsky, cấm di chuyển và đông lạnh tài sản của các viên chức Nga có liên hệ đến các tội như giết hại luật sư đối kháng trong tù.

Tổng thống Obama là người hậu thuẫn không mấy mặn mòi với chính sách này. Ông giữ lại một số viện trợ quân đội cho Ai Cập sau vụ quân đội đảo chánh năm 2013 của ông Sissi, nhưng sau đó lại gỡ bỏ và bãi miễn các giới hạn nhân quyền cho các viện trợ khác. Tuy thế các chế độ khác, từ Congo đến Bahrain cho đến Thái Lan, vẫn còn lo ngại sự trừng phạt của Hoa Kỳ. Chỉ dấu ngưng áp lực đến từ ông Trump có thể có tác động nhanh chóng: thí dụ như Tổng thống Congo Joseph Kabila có thể coi thường áp lực của Hoa Kỳ để rời bỏ chức vụ sau khi hết nhiệm kỳ vào tháng Mười Hai này. Rodrigo Duterte có thể thấy thoải mái, tự do hơn để đẩy mạnh chiến dịch tàn sát chống lại dân buôn lậu ma tuý tại Phi Luật Tân.

Ông Sissi bị bà Clinton áp lực để thả Aya Hijazi, một công dân Hoa Kỳ và là một nhà hoạt động NGO từ Falls Church, Virginia bị chính quyền Ai Cập bắt giam không xét xử từ 2014. Còn ông Trump, người tuyên bố là đặt quyền lợi Hoa Kỳ trước nhất, không đá động gì đến hoàn cảnh của bà Aya Hijazi. Hèn gì mà ông Sissi nhanh chóng gọi chúc mừng ông Trump.

Hoàng Thuyên – CTM Media lược dịch theo The Washington Post

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?