Xin hỏi ông Nguyễn Bá Thanh vài câu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ông đi học gì ở các nước Bắc Âu về việc chống tham nhũng?

Nghe báo đăng về việc ông dẫn đoàn người của ban nội chính trung ương sang tận Thụy Điển và Phần Lan để tìm hiểu học tập mô hình chống tham nhũng của hai quốc gia nầy nên tôi mạn phép hỏi ông câu đó.

Ông có biết mô hình chống tham nhũng của hai quốc gia dân chủ đa đảng đó xây dựng trên nền tảng gì không? Chắc chắn là ông biết, họ xây dựng mô hình chống tham nhũng trên nền tảng dân chủ. Trên nền tảng đó, thiết chế nhà nước của họ có quốc hội độc lập và thực sự có quyền lực, có dân biểu độc lập, tòa án độc lập, viện kiểm sát độc lập, cơ quan điều tra độc lập, cơ quan thanh tra độc lập, cơ quan kiểm toán độc lập. Trên nền tảng dân chủ, họ có nhiều đảng đối lập, có một xã hội dân sự thật sự, có nhiều hội đoàn quần chúng độc lập, có báo chí độc lập, có luật sư độc lập và quyền hạn ngang bằng với bên công tố trước pháp luật…

Trên nền tảng dân chủ như vậy, chính phủ và toàn thể các quan chức nhà nước từ thấp đến cao nhất đều bị giám sát chặt chẽ bởi bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Bất kỳ một công dân nào cũng có quyền hạch hỏi về chi tiêu và tài sản của bất kỳ một quan chức nào, kể cả người đứng đầu nhà nước. Họ không trực tiếp hỏi được thì họ thông qua báo chí, thông qua hội đoàn, thông qua người đại diện mà họ bầu ra. Bất kỳ một cơ quan công quyền nào hoặc một quan chức nào đều cũng có thể bị thanh tra, bị điều tra khi có dấu hiệu vi phạm. Các đảng đối lập và báo chí luôn luôn soi mói để tìm ra bất kỳ sai trái nào của các cơ quan công quyền cũng như của các quan chức đương quyền để đưa lên công luận và tố cáo ra cơ quan điều tra.

Mô hình chống tham nhũng ở hai nước ấy được xây dựng trên một nền tảng công khai minh bạch và dân chủ như vậy thì liệu có mang về áp dụng ở Việt Nam được không, thưa ông Nguyễn Bá Thanh?

Người dân VN có biết được tài sản của các ông trước khi lên làm quan và sau khi lên làm quan được không? Họ có hỏi các ông có mức lương bao nhiêu, thu nhập thêm bao nhiêu, chi tiêu sinh hoạt bao nhiêu, con cái ăn học tốn kém từ nguồn nào, mua sắm nhà cửa xe cộ đắt tiền từ nguồn nào… được không? Họ có hỏi các ông có những công ty sân sau nào được không? Dân đã không hỏi được đã đành mà hầu như cũng chẳng có bất kỳ cơ quan, tổ chức nào hỏi được các quan chức đương nhiệm những câu như vậy. Ngay cả việc ông đưa một một đoàn cán bộ ban nội chính xuất ngoại như vậy thì chi tiêu vào ngân sách hết bao nhiêu, học hành được điều gì, hiệu quả ra sao thì dân chúng là những người đóng thuế cho sự chi tiêu đó hoàn toàn mù tịt và cũng chẳng có bất kỳ cơ quan nào dám đặt ra những câu hỏi đó với các ông.

Liệu cái mô hình chống tham nhũng của hai nước Thụy Điển và Phần Lan có thể nào phù hợp với thiết chế độc đảng toàn trị như ở VN được không? Một thiết chế mà mọi cơ quan, tổ chức, hội đoàn, báo chí đều là của đảng. Quốc hội cũng nằm dưới đảng, chính phủ cũng của đảng, tòa án của đảng, viện kiểm sát của đảng, cơ quan điều tra của đảng, đoàn thể quần chúng của đảng, báo chí của đảng…thì liệu có dung nạp được cách chống tham nhũng của xứ sở dân chủ công khai minh bạch được không?

Hỏi là là hỏi ông cho vui vậy thôi chứ biết ông cũng quá rành sự khác biệt gữa hai thể chế chính trị. Thật ra nói đi tìm hiểu mô hình chống tham nhũng là cái cớ thôi, chứ đoàn ông đi làm cái gì thì… cũng chẳng có ai biết được. Đất nước bị toàn trị và bưng bít như thế nầy thì dân chúng chẳng có quyền gì để biết được cái gì, mà biết cũng chẳng làm được gì.

Chúc ông xuất ngoại vui vẻ.

HNC

– – –

Ban Nội chính T.Ư đi Bắc Âu tìm hiểu mô hình chống tham nhũng

TTO – Từ ngày 2 đến 6- 6, đoàn công tác của Ban Nội chính trung ương thăm, làm việc với một số tổ chức của Thụy Điển, Phần Lan để tìm hiểu về mô hình, tổ chức, hoạt động về công tác phòng chống tham nhũng.

Theo Ban Nội chính trung ương, thực hiện chương trình công tác năm 2014, từ ngày 2 đến 6-6, đoàn công tác của Ban Nội chính trung ương do ông Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban, dẫn đầu sẽ thăm, làm việc với một số tổ chức của Thụy Điển, Phần Lan để tìm hiểu về mô hình, tổ chức, hoạt động về công tác phòng chống tham nhũng.

Tham gia đoàn công tác này còn có ông Phan Đình Trạc, ủy viên Trung ương Đảng, phó trưởng Ban Nội chính trung ương và một số lãnh đạo các vụ của Ban Nội chính trung ương.

Theo chương trình, đoàn sẽ thăm, làm việc với Bộ Ngoại giao, Học viện Phòng chống tham nhũng, cơ quan công tố và cơ quan giám sát của Quốc hội Thụy Điển. Tại Phần Lan, đoàn sẽ làm việc với Bộ Tư pháp và Ủy ban Kiểm toán của quốc hội.

T.L.

Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.