Tháng Sáu Dậy Mà Đi và những bài học quí giá

Vũ Thạch

Có lẽ sẽ chẳng người Việt nào lấy làm ngạc nhiên nếu sử sách sau này gọi ngày 5 tháng 6 năm 2011 là mốc điểm khởi đầu của thời đại Sức Mạnh Nhân Dân tại Việt Nam. Tuy nhiên, từ điểm khởi đầu hệ trọng đó đến ngày Nhân Dân thực sự làm chủ đất nước và bảo vệ được đất nước một cách hữu hiệu vẫn còn là một khoảng thời gian khó khăn; đòi hỏi người Việt chúng ta liên tục học hỏi từ các kinh nghiệm của tuần trước, tháng trước để đẩy nhanh hơn các nỗ lực trong tương lai. Loại kinh nghiệm này không thể thu thập hoàn toàn từ các dân tộc khác.

Thật vậy, lý thuyết và các qui luật Đấu Tranh Bất Bạo Động đều giống nhau trong hầu hết mọi trường hợp đã thấy trong thế kỷ 20 và 21. Tuy nhiên, các kinh nghiệm thực hiện của mỗi dân tộc vẫn có nhiều điểm khác biệt. Chính vì vậy mà mỗi dân tộc phải tự rút kinh nghiệm cho chính mình và từ đó tính toán đường đi của dân tộc mình.

Sau đây là một vài bài học kinh nghiệm, tổng hợp từ những gì đã xảy ra trong các cuộc xuống đường tháng 6/2011:

1. Thành phần cò mồi của Thành Đoàn.

Đây là những người được nhà cầm quyền đưa vào để chuyển hướng đi cũng như chuyển nội dung của đoàn biểu tình. Các dấu hiệu để nhận dạng:

(1) họ không dám đi lẻ mà thường kéo từng nhóm khoảng 10 người;

(2) thay vì phản đối Trung Quốc họ ca các bài hát ca ngợi nhà nước và lãnh đạo;

(3) họ cố hô những câu ngược với ý muốn của đoàn biểu tình;

(4) họ cố kéo mọi người đi liên tục chứ không ngừng lại, vì ngừng lại sẽ gia tăng cơ hội tích tụ đông người hơn.

Đối với loại cò mồi này, đoàn biểu tình chỉ cần biết trước các dấu hiệu để nhận dạng họ và không làm theo ý họ là đủ. Nếu sau khi kéo đoàn biểu tình đi hướng khác không được, họ lại quay trở lại đi theo đoàn biểu tình thì điều đó giúp kiểm chứng thêm nữa vai trò của họ. Chúng ta rất nên chụp hình những thành phần này và quảng bá để nhiều người cùng biết. Việc quảng bá này sẽ giúp giảm bớt những trò cò mồi trong các cuộc biểu tình kế tiếp vì họ biết thủ thuật ấy đã lộ và không hiệu quả.

2. Đối phó với “bắt nóng” khi đang biểu tình.

Khi công an chìm xé lẻ một vài người biểu tình ra để “làm việc” riêng, đoàn biểu tình chúng ta không nên đi tiếp, nhưng gấp rút bao vây càng nhiều vòng càng tốt; chụp hình tới tấp các công an chìm này, và la to các câu “tụi này giả dạng công an, đè tụi nó xuống đi”, “tụi này côn đồ, đầu gấu đó, đè nó xuống trước đã”,....

Lại còn có thủ thuật cả công an nổi lẫn chìm cùng tri hô “cướp giật, móc túi,...” rồi xách người biểu tình đem đi. Hiện nay đoàn biểu tình chúng ta chỉ đứng thụ động nhìn những cảnh này. Theo kinh nghiệm từ các dân tộc khác thì đoàn biểu tình cần gấp rút bao vây nhiều tầng các công an đang bắt người phi pháp đó, chụp hình tới tấp, và la chung những câu như: “Công an nhân dân — không hỗn với dân”, “Hèn với giặc — Ác với dân”,...

Các hình ảnh công an bạo hành cần được đưa ngay lên Internet và thường xuyên cập nhật.

Đặc biệt, để giúp cho các cuộc biểu tình sau, cần phóng rõ ra các khuôn mặt công an chìm và tập hợp vào một vài trang giấy dễ in ra để người biểu tình cầm theo.

3. Đối phó với những công an quay phim, chụp hình.

Đây là thành phần nguy hiểm và đóng vai trò hệ trọng trong biện pháp trấn áp của nhà cầm quyền. Công an dùng việc quay phim, chụp hình vừa để hù dọa người biểu tình tại chỗ vừa để tiến hành việc “bắt nguội” sau đó.

Đoàn biểu tình cần đặc biệt quan tâm chụp hình và quảng bá mặt mũi những người này như một loại công an chìm ác ôn.

Và giữa chỗ đông người, việc nhiều người lỡ vấp té vào những tên quay phim chụp hình, lỡ làm đổ nước lên máy móc, lỡ đạp lên phim ảnh của họ,... đều là những điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, đoàn biểu tình sẽ không có hành vi bạo động nào đối với các tên này để tránh lọt bẫy công an.

4. Tạo cơ hội cho những công an bức xúc bày tỏ suy nghĩ.

Từ kinh nghiệm của nhiều dân tộc khác, tiếng nói của những người bên trong guồng máy trấn áp có ảnh hưởng lớn nhất đối với các thành viên khác của guồng máy đó. Trong các cuộc biểu tình vừa qua, chính chúng ta đã thấy một số công an biểu hiện thái độ khổ tâm vì phải làm điều trái với lương tâm, phải làm điều mà chính họ biết là sai trái.

Đây là những người mà đoàn biểu tình cần giúp để họ bộc phát ra những bức xúc của mình. Có thể thâu âm thanh hoặc ghi lại phát biểu của họ mà không cần phải lộ tên, lộ mặt. Khi chúng ta quảng bá các phát biểu này, những bạn bè công an thân nhất của họ sẽ biết họ là ai mà mức rủi ro vẫn thấp.

Đây là cách vừa giảm bớt mức độ hung hãn của công an nói chung vừa góp phần thu nhỏ dần thành phần công an ác ôn.

5. Đối phó với quan chức được chỉ định ra khuyên nhủ.

Trước hết, đoàn biểu tình cần thấy rõ đây là những người sẵn sàng nói dối, nói ngược với lương tâm chỉ để tiếp tục nhận lợi lộc từ tay nhà cầm quyền. Lời nói của họ, do đó, không có giá trị gì và ngược lại, nỗ lực thuyết phục họ cũng vô ích.

Tuy nhiên, đoàn biểu tình rất nên tận dụng cơ hội này để dừng lại một thời gian ngắn. Việc dừng lại vừa để dưỡng chân, lấy sức vừa để tụ tập thêm số đông.

Đoàn biểu tình có thể liên tục đấu lý với những người ra khuyên bảo. Mục tiêu không phải để thuyết phục họ nhưng để nâng cao tinh thần đoàn biểu tình, để mọi người cùng thấy rõ việc mình làm là quá đúng. Nhưng đoàn biểu tình cũng có thể hát lớn hoặc hô các khẩu hiệu chung mà không cần đếm xỉa gì đến những kẻ ra khuyên nhủ.

Và sau cùng, khi mục tiêu tích tụ thêm người và dưỡng chân đã đạt thì đoàn biểu tình kéo nhau đi tiếp, bỏ các quan chức đó lại phía sau. Chính việc đoàn biểu tình đứng lên bỏ đi sẽ góp phần đánh thức giây thần kinh xấu hổ của các quan chức đó nếu còn đánh thức được.

6. Những người nổi tiếng được công chúng thương quí.

Sự có mặt của các bloggers, trí thức, văn nghệ sĩ,... được nhiều người biết đến đã và đang góp phần mở rộng đoàn biểu tình đến nhiều thành phần khác nhau của dân tộc. Đây không còn chỉ là cuộc biểu tình của thanh niên sinh viên. Chính vì vậy mà sự có mặt của các vị này tại các cuộc biểu tình là mối bực mình lẫn lo âu cho công an. Các vị này có thể giúp cho đoàn biểu tình bằng cách:

(1) Đi xa khoảng 1 tuần hoặc vài ngày trước thời điểm biểu tình và đến đúng lúc mới xuất hiện tại hiện trường; hoặc

(2) Nếu biết chắc công an sẽ ngăn cản bằng mọi giá không cho đến nơi biểu tình, các vị này vẫn có thể đóng góp bằng cách cố gắng thu hút càng nhiều công an về phía họ càng tốt để chia mỏng bớt số công an được phân công trấn áp đoàn biểu tình. Cụ thể như cứ cho thấy đang chuẩn bị rời khỏi nhà để công an phải đặt thêm các ca canh gác ngày đêm. Và nếu có thể ra khỏi nhà thì kéo thêm một vài vị cùng hoàn cảnh tụ tập ở một nơi xa đoàn biểu tình để nhiều công an phải đi theo rình rập ở địa điểm đó.

7. Đối phó với bắt nguội.

Đây là những trường hợp công an, ban giám hiệu trường, ban giám đốc công ty,... gọi lên xách nhiễu, hăm dọa.

Chúng ta cần giải thích và khuyến khích những ai đang bị xách nhiễu chỉ vì đã tham gia biểu tình hãy lên tiếng. Đừng chịu đựng trong im lặng. Hãy viết và gởi cho các cơ quan truyền thông bên ngoài Việt Nam hoặc gởi cho một blogger nào đó và nhờ họ quảng bá. Lý do cần cho công luận biết là vì:

(1) Công an khó có thể trả thù tiếp khi đông người cùng lên tiếng;

(2) Các nạn nhân bị bắt nguội cần nói ra để tìm được sự hỗ trợ tinh thần của quần chúng và những người cùng hoàn cảnh để cùng xác quyết với nhau điều chúng ta làm là đúng. Những kẻ ngăn chận lòng yêu nước mới là sai.

(3) Chứng tỏ cho công an thấy đòn xách nhiễu đó đã mất tác dụng. Chỉ khi đông người cùng lên tiếng, họ mới không dùng nữa, và

(4) Chỉ khi đông người lên tiếng, hình ảnh “sợ dân hơn sợ giặc” của giới lãnh đạo mới được tô đậm và làm công chúng sôi sục. Chính sự sôi sục này buộc giới lãnh đạo phải hạ lệnh cho công an thôi trò bắt nguội vì sợ lòng uất ức của dân tràn bờ.

8. Đơn giản hóa các cuộc biểu tình.

Một cuộc biểu tình càng dễ thực hiện thì xác suất nó được lập lại nhiều lần và ở nhiều nơi càng cao. Chúng ta cần nhiều sáng kiến trong mọi khâu để việc thực hiện càng đơn giản càng tốt.

Cụ thể như không cần phải tụ tập trước sứ quán hay lãnh sự quán Trung Quốc nữa. Dĩ nhiên trong lần đầu, việc chọn 2 địa điểm này rất có ý nghĩa. Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục gom tụ về 2 địa điểm tương đối nhỏ như vậy, công an có lợi thế tập trung lực lượng trấn áp thay vì phải trải mỏng theo nhiều đường phố. Họ cũng có thêm lý cớ bảo vệ ngoại giao đoàn để giải tán biểu tình.

Mọi địa điểm miễn sao thuận lợi cho việc di chuyển, tập trung người biểu tình cùng lúc tạo nhiều khó khăn cho lực lượng trấn áp thì đều có thể là địa điểm tốt để biểu tình.

9. Cuộc biểu tình cần lan ra các tỉnh.

Một khi không cần phải có sứ quán hay lãnh sự quán Trung Quốc nữa và các phương tiện thực hiện biểu tình đều đơn giản, việc lan truyền phong trào biểu tình yêu nước ra các tỉnh là việc rất cần làm.

Nếu lan ra được các tỉnh, đó sẽ là một bước tiến triển lớn. Tinh thần yêu nước và tự tin trên toàn quốc sẽ lên một tầng cao mới. Thậm chí có thể phân công để tuần nào cũng có nơi lên tiếng trên đất nước Việt Nam mà không địa phương nào phải đuối sức vì biểu tình liên tục.

Chúng ta có thể tiếp tục dùng các mạng xã hội như Facebook để trưng cầu dân ý các thành viên ở mỗi tỉnh. Tỉnh nào có đủ số người ghi danh thì tiến hành biểu tình. Con số bao nhiêu là đủ sẽ tùy thuộc vào ý kiến chung.

10. Mức độ thường xuyên biểu tình

Hiện nay, chúng ta chỉ mới có 2 nơi có thể biểu tình là Sài Gòn và Hà Nội. Với thực tế đó, nên biểu tình ở mức nào thì vừa. Dĩ nhiên không ai muốn cứ Trung Quốc làm gì xúc phạm đến Việt Nam rồi người Việt mới phùng lên biểu tình, sau đó ai về nhà nấy cho tới khi có vụ xúc phạm khác. Loại biểu tình đó chẳng đem lại tác dụng gì đáng kể.

Ngược lại, có ý kiến cho rằng phải biểu tình hàng tuần và xem đó như cơ hội tập luyện của quần chúng. Nhiều người không đồng ý, vì ít người có hoàn cảnh để đi biểu tình hàng tuần. Và nếu số người biểu tình cứ ít dần đi như đang thấy, hiện tượng này sẽ ảnh hưởng lên tinh thần chung.

Quả thật, khó mà biết mức độ thường xuyên nào là đúng nhất. Tuy nhiên, nếu xét từ chủ đích muốn biến các cuộc biểu tình thành cơ hội tập luyện, chúng ta thấy sau mỗi cuộc biểu tình mọi người rất cần thời gian rút kinh nghiệm, bàn thảo cách đối phó, và quảng bá các giải pháp mới rộng rãi đến những người muốn đi biểu tình lần tới. Chỉ khi liên tục học hỏi và cải tiến như vậy, chúng ta mới có thể gọi đây là cơ hội tập luyện. Và thời gian tối thiểu để làm khâu cải tiến đó phải mất vài tuần lễ.

Do đó, với tình hình thực tế của giai đoạn khởi đầu này có lẽ chu kỳ biểu tình hàng tháng thích hợp nhất.

****

Trên đây là một số tổng hợp ý kiến của nhiều người và nhận định tóm tắt trong phạm vi kiến thức hạn hẹp của tác giả. Hiển nhiên còn nhiều bài học kinh nghiệm khác nữa cần trao đổi và quảng bá giữa những người muốn đóng góp cho tương lai đất nước. Chúng tôi ước mong được đón nhận các bài học kinh nghiệm khác nữa, để một khi tổng hợp sẽ trở thành vốn liếng chung của dân tộc chúng ta trên con đường bảo vệ quê hương. Mọi sáng kiến, góp ý, phê bình xin gởi về vuthach.dtbbd@gmail.com


đầu trang  |  In   |  Email   | 

Ý kiến độc giả

Góp ý kiến cho bài này

Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.

22/06/2011 @ 06:02

CS cai cach, cai to the nao do den muc khong con mam mong CS tren dat VN, nha nuoc dan chu thuc su, da dang, da nguyen, xoa bo doc dang, doc tai, toan tri. Do la nhung dieu can ban Trung cong khong the dua vao ma lan luot.

2 ten "CS anh em" vua lua loc, vua luu manh lai vua "hun hit" nhau thi dan toc chi con con duong tan lui.

Nguoi khong the song cung da thu!

- Huelan 99

22/06/2011 @ 10:45

KHI CHÁY NHÀ LÒI RA MẶT CHUỘT QUÂN BÁN NƯỚC DẢ MANG

Việt Cộng và Trung Cộng Âm Thầm Tập Trận Cuối Tuần Qua….

China, Vietnam conduct joint sea patrol amid tension

Philippine Daily Inquirer

4:00 am | Wednesday, June 22nd, 2011

Giữa lúc toàn dân phẩn nộ trước hành vi xâm phạm và tấn công hải phận VN, xuống đường biểu tình chống Trung cộng trong 3 tuần liên tiếp, trong lúc đại sứ VN tại Liên Hiệp Quốc lên tiếng tố cáo Trung cộng uy hiếp, trong lúc Phan Đình Minh đến Hoa Kỳ cầu cứu Mỹ thì việt cộng âm thầm tập trận với hải quân Tàu cộng trên vịnh Bắc Bộ. Báo Quân Đội Nhân Dân loan tin 2 tàu của việt cộng cùng 2 tàu của Trung cộng cùng đi dạo 550 cây số trên biển giữa VN và Tàu. Tàu VN thậm chí còn ghé lại một cảng của Trung cộng trước khi trở lại VN. Nguyễn Văn Kiểm, phụ tá chánh văn phòng tư lệnh hải quân việt cộng phát biểu rằng “tôn trọng thỏa ước đã ký là một trong những yếu tố để củng cố tình hữu nghị và tình láng giềng giữa hai nước cùng bảo đảm sự ổn định và an ninh trên biển.”!!!!! NGKiểm trả bài thuộc lòng nghe cứ như thật, nhưng việt cộng có bao giờ tôn trọng bất cứ hiệp định quốc tế nào, từ hiệp định Genève 1954, cho đến hiệp ước đình chiến cho dân ăn Tết, cho đến hiệp định Paris 1973 và kể cả Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, v.v.. và v.vv thì nói gì đến một lời hứa với bọn bá quyền Trung cộng trong khi chúng đang khủng bố VN trên biển, trừ khi đang bị bắt chẹt một chuyện gì đó hệ trọng như một công hàm bán nước của Lê Khả Phiêu mà VN khnôg muốn bị bật mí?

Trong khi đó, một tờ báo của đảng cộng sản Tàu cho đăng một bài bình luận dạy VN là khôn hồn thì lùi lại vì nếu muốn chiến tranh thì Trung cộng sẵn sàng ”chơi xả láng”. Trung cộng thừa sức dẹp tan VN bất kể áp lực thế giới ngăn cản.

Thái độ khiếp nhược, ươn hèn, lưu manh và mờ ám của VN cho thế giới thấy VN là lũ vừa ăn cướp vừa la làng, rằng tất cả những gì xãy ra là tấn tuồng có dụng mưu, nên có chết cũng mặc thây chúng.

Những cuộc biểu tình sắp tới của toàn dân sẽ là một cuộc xuống đường đánh đổ cái chế độ đê hèn bán nước, hại dân, thông đồng với giặc cộng sản VN. Giờ rõ ràng rồi vì sao chúng đàn áp dân biểu tình chống Trung cộng.

HANOI—Vietnam and China have concluded two days of joint naval patrols in the Gulf of Tonkin, including a port call to China, as the two sides remain locked in a heated spat over disputed territory in the West Philippine Sea (South China Sea), state media reported on Tuesday.

Two boats from each country participated in the event on Sunday and Monday, sailing more than 550 kilometers in Gulf of Tonkin waters bordering Vietnam and China, Vietnam’s People’s Army Newspaper said.

Earlier, it reported the Vietnamese ships would pay a port call to China before returning home.

“Respecting the signed agreements is one of the factors that will promote the friendly and neighborly relations between two countries and ensure sustainable stability and security at sea,” Col. Nguyen Van Kiem, deputy chief of staff of the Vietnamese Navy and commander of its naval ships in the patrol, was quoted as saying.

11th joint patrol

It marked the 11th joint patrol since 2005 between the neighboring communist countries, but it was unclear how long the exercise had been planned or whether it signaled any cooling of tempers.

Relations between the neighbors have plummeted in recent weeks as both sides continue to trade diplomatic punches over run-ins involving territory in the West Philippine Sea claimed by both sides.

On Tuesday, a newspaper published by China’s ruling Communist Party ran a scathing editorial, warning Vietnam to back off.

“If Vietnam wishes to create a war in the South China Sea, China will resolutely keep them company,” the Global Times said.

“China has the absolute might to crush the naval fleets sent from Vietnam. China will show no mercy to its rival due to ‘global impact’ concerns.”

History of scrapes

China has been upset with Vietnam’s welcoming of US involvement to help resolve disputes in the West Philippine Sea that Beijing believes should be settled one-on-one. Hanoi refers to the body of water as the East Sea.

The editorial said any attack on Vietnam would likely not create a direct conflict with the US Navy. However, it said, “Even if some friction occurs, that is no reason for China to put up with Vietnam’s unlimited vice in the South China Sea.”

Vietnam and China have a long history of scrapes on the contested high seas, typically resulting in tit-for-tat diplomatic rhetoric.

The recent blowup has sparked a feverish response from Hanoi, which accuses Chinese boats of hindering its oil exploration activities within 200 nautical miles of its coast, claimed as its exclusive economic zone.

China dismisses the argument, saying the clashes occurred near the disputed Spratly Islands and that Vietnamese vessels endangered Chinese fishermen. AP

- Do Danh

22/06/2011 @ 11:26

THAM LUẬN & NHẬN ĐỊNH VỀ VN

Cánh Mạng Hoa lài tại Bắc Phi và Trung Đông nở rộ,từ.Tunisia đến Cai Ro Ai Cập. Với sức mạnh của toàn dân đứng lên lật đổ ách thống trị độc tài chế độ vua chúa lập hiến áp bức nhân dân . Cuối cùng người dân đã thắng lợi thành công tái lập lại nền Dân-Chủ,Tự-Do cho cả nước và lan rộng ra khắp khu vực các nước Trung Đông như Ymem,Lybya,Syria V.v…và lan tỏa sang Châu Á như Bắc Hàn,Trung Cộng,Miến Điện vàViệt Nam.

Khí thế Tự-Do Dân Chủ cho Việt Nam đang phấn khởi lòng dân Việt sau bao năm dưới ách độc tài đãng trị Cộng Sản VN.

Người dân Việt vẫn mong đợi từng giờ,từng phúc cho cánh Mạng Hoa Lài Tunisia khởi sắc tại VN của những con người còn thiết tha với dân với nước đang bị Trung Cộng chiếm đống lãnh hải Hoàng ,Trường Sa/VN, và đất liên biên giới Việt-Trung đang bị xâm phạm và lấn chiếm.

Vì vậy cho nên cần có cuộc Cách mạng dân tộc để lật đổ toàn bộ độc tài đãng trị CSVN giành lại quyền tự chủ, tự quyết nhân dân và sự toàn vẹn lãnh thổ,lãnh hãi VN. Trức nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng, đứng trước bối cãnh và tình hình Việt Nam câp bách còn hơn cả Tư-Do Dân Chủ người dân cho cuộc sống và quyền sống con người.

Nếu VN không có giành lại độc lập chủ quyền lãnh thổ từ tay Trunq Cộng thì dân-chủ ,tự-do cũng không còn có được không!?.

Cách Mạng Hoa Lài không thể đến được Việt Nam vì bối cãnh và tình hình Vn chưa cho phép bùng nổ cách mạng xẩy ra.Tuy nhiên không phải là không có!? Mà là thời gian quyết định đổ vở,sụp đổ độc tài đãng Trị CSVN khi nội bộ CS bị phân hóa và cộng đồng ngươi Việt nước ngoài chi phối tạo nền sức mạnh toàn dân tổng nổi dậy!?

Cách Mạng dân tộc vừa rục rịch chớm nở ở Trung Cộng và Việt Nam trong khí thế thắng lợi tại Tunisia và Cairo-Ai Cập làm cho Trung Cộng và Việt Nam rất lo lắng và sợ sệt biến động lật đổ CS tại hai nước CS anh em nầy.

Họ tìm đủ biện pháp trấn áp không cho nổi dậy…Nhưng đến đầu tháng 06/2011 thì diển tiến tình hình nổi dậy ở Trung Cộng đã lan toả nhiều nơi, Tân Cương, nội Mông và Triết Giang V,v. Lực lượng phe chính phủ độc tài Cs-Tc phản công giàng lại các vị trí phe nôi dây biểu-tình, phải dùng đến chiến xa và quân đội lên đến cắp sư đoàn, đương nhiên là giới truyền thông Quốc tế sẻ không biết đến, cũng như ở VN người Hmông nổi dậy họ cũng dùng đến trực thăng và quận đội để giải tán, và hơn ban tuần sau họ mới cho phóng viên Nước ngoài vào??..Trung-Cộng và Việt-Nam như Trút được gánh nặng lo âu áp lực tòan dân nổi dậy.và theo độc tài phản công lại người dân biểu tình đòi Tư-Do dân chủ của nước họ hăm dọa thẳng tay trừng trị người dân nếu còn đòi Dân Chủ,Tự-Do,và tiếp tục cũng cố địa vị độc tài CS/TC và VN.

Còn tại Việt Nam/CS thì họ phản công ngay tức khắc trấn áp phong trào của tuổi trẻ thanh niên VN vừa bắt đầu chớm nở đòi lại chủ quyền biền đảo và toàn vẹn lảnh thổ Việt nam.

Điều nầy đã gây nên phản ứng mạnh mẽ của các nhà lãnh đạo Cách Mạng lão thành Cộng Sản cấp tiến,ly khai, đang hoạt động cho Dân Chũ Nhân Quyền, người dân trong nước dược tôn trọng quyền lợi và công bằng cuộc sống với nhà nước cộng Sản không thấy nói đến hai chữ Tự-Do cho người dân như cộng dồng người Việt hãi ngoại tranh Đấu vì Tự-Do!?

.Các nhà Cách Mạng lão thành ly khai Cộng Sản được mệnh danh cấp tiến Cộng Sản đứng lên kêu gọi;”thanh niên VN và Toàn dân không nên hưởng ứng cách mạng hoa lài vì sự bất đồng ngẫu hứng ,chưa có tính toán lên kế hoạch đấu tranh,chỉ mang lại đổ máu toàn dân đứng trước kinh nghiệm trấn áp lịch sử của cách mạng cộng sản. Đừng nghe lời xúi dục Công Đồng Người Việt Hài Ngoại cho biểu tình đổ máu cho một âm mưu thâm độc xui giục dân trong nước….???

Đây là giai đoạn,thời kỳ chín mùi cộng sản/VN trong nước theo trào lưu thay đổi “Diển biến hoà bình” của Cộng Sản cho Việt Nam”Dân Chủ Định Hướng XHCN” theo khuyến nghị của MỸ thành một thể chế dâ chủ độc tài kiễu Mafia Putin nước Nga,chỉ thay đổi và làm mới Công Sản “Rượu mới,bình cũ” để tạo bải đáp an toàn cho lãnh đạo CS/Vn được an toàn sinh mạng để tiếp tục cai trị dân mà thôi! Còn đối với nhửng nhà cách mạng lão thành thì là môi trường quyền lợi công danh và quyền lực lãnh Đạo đất nước.Và họ không muốn có một tổ chức cá nhân nào của Cộng Đồng Người Việt hải-ngoại nào về chia phần,chia ghế với họ cả..

Nói tóm lại các nhà cánh mạng CS lảo thành ly khai chế dộ CS là muốn”Thay đổi”Cộng Sản chiều hướng TƯ BẢN CỘNG SẢN chớ không muốn Thay thế” Cộng Sản thành Quốc Gia DÂN CHỦ TỰ DO, TAM QUYỀN LẬP PHÁP như người Việt Quốc Gia Hải Ngoại.Ta thấy công cuộc đòi hỏi Tự-Do Dân Chủ dân tộc nầy xuất phát từ hai dòng cách mạng khác nhau:

1/Dòng cách mạng “Dân Chủ Định Hướng Xã Nghĩa”do các nhà cách mạng lão thành cấp tiến Cộng Sản trong nước đứng ra thành lập với chủ trương đổi mới Cộng Sản có dân chủ để phù hợp với nền kinh tế thị trường tư bản mà họ là độc tài kinh doanh để hợp thức hóa tập đoàn Tư Bản Đỏ thân cận chính quyền,để dần dần thay thế và xóa bỏ gai cấp vô sản lỗi thời không tồn tại trên thế giới?!

Nhưng vẫn tồn tại Công Sản độc tài Đãng trị.Và họ có nhiệm vụ làm’ Bải đáp an toàn” cho lãnh dạo và gia đình sau cuộc sụp đổ và thay thế Cộng sản. Cộng Sản.Họ đươc sự đồng ý của người MỸ là bạn đối tác chiến lược tại Dông Nam Á như lời trợ lý ngoại Trưởng Hillary Clinton:”Mỹ rất coi trọng dân chủ nhân dân VN,nhưng Mỹ muốn Việt Nam là đối tác lâu dài của Mỹ”.Có nghĩa Mỹ không bỏ rơi Việt Nam/Cs như các chính phủ dộc tài Tunisia, Ai Cập vì Tự-Do dân chủ người dân xứ này có thời đồng minh thân cận với nhau…Chính vì vậy các nhà hoạt động dân chủ Cộng Sản trong nước trấn an nhà nước CS/Vn không nên sợ hải cách mạng Hoa Lài và nhân dân trong quốc nội không nên hưởng ứng Hoa Lài chỉ có dổ máu vô ích mà thôi!

Hãy chuẩn bi và đợi thời cơ thay đổi Cs/Vn…Vì họ là con bài “Dân chù” của chính quyền Cs/Vn đưa ra đánh lừa,hứa ảo nhân dân cho qua giai đoạn bỏng lửa mà thôi.Và họ tự tin Mỹ không bỏ rơi họ như chế độ Saigon trứớc kia vì họ là đối tác số 1 mà Mỹ cần đến CSVN???.và tin rằng Cánh Mạng Hoa Lài không đến được ở VN…

2/Dòng Cách mạng “Tự-Do Dân Chủ Người Việt Quốc Gia”Hải ngoại rất nôn nóng thiết tha với dân với nước trước sự xăm lăng Trung Cộng một ngày một rỏ rệt hơn trước sự ương hèn dâng đất,dâng biễn cho Tung Cộng của CSVN nên kêu gọi,hô hào toàn dân nổi dậy dạp đổ chính quyền Cs,giành lại quyền tự chủ,tự quyết dân tộc,đòi lại sự toàn vẹn lãnh thổ lãnh hãi VN với tất cả hy sinh tự phát-vì không điều kiện tổ chức-chỉ bằng lòng yêu nước mà thôi! Phía Cộng Sản cho là dạy khờ ngu ngốc đưa đến đổ máu .Đó là hù dọa để bảo tồn cộng Sản, tiềp tục thống trị Độc Đãng CSVN.

Cuộc đấu tranh nào không đổ máu!? Chính máu của người dân đổ ra cho chính nghĩa Quốc Gia dân tộc mới là trân trọng đáng quí,chớ sợ chết,ương hèn làm nhục nhã dân tộc mới là điều ngu xuẩn đáng ghét !!!

- Do Danh

22/06/2011 @ 20:20

Bài viết rất có ý nghĩa cho phong trào.

Tuy nhiên hiện nay tình trạng trên các diễn đàn luôn xảy ra sự xung đột, khắc khẩu về những cái khác biệt như tôn giáo, đảng phải chính trị, hải ngoại, quốc nội, Quốc gia, cộng sản... Nên chính lực lượng xuống đường đang bị mắc kẹt.

Vì vậy rất cần lời kêu gọi của những diễn đàn là bỏ qua những khác biệt. Chúng ta miễn là người Việt Nam và những người yêu chuộng công lý, hòa bình trên thế giới đoàn kết với nhau, đồng lòng xuống đường vì một lý do duy nhất là Chống Sự Xâm Lăng và bành trướng của Tàu Cộng.

Có như vậy thì mới huy động được sức dân và nhân rộng phong trào ra các tỉnh thành khác. Ngược lại cứ đà này thì chính những người yêu nước đang tự phân hóa nội bộ, và công an cũng như nhà cầm quyền cộng sản rất vui mừng.
Mong những người có kiến thức và uy tín nhanh ra tay hành động kẻo tuột mất cơ hội.

- Tâm và tầm

22/06/2011 @ 23:16

Những nhận xét của Vũ Thạch trong bài "Tháng Sáu Dậy Mà Đi và những bài học qúy gía" rất hữu ích. Tôi tin là tác gỉa đã có nhiều nghiên cứu về Đấu Tranh Bất Bạo Động. Xin cảm ơn tac gỉa Vũ Thạch.

- Nguyễn Dân


Góp ý kiến cho bài này