Đại hội hay hội nghị vẫn là chuyện riêng của đảng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bản tin chính thức (chứ chẳng còn là tin đồn) về việc Cục trưởng Nguyễn Hữu Thắng bị thắt cổ chết ngay tại văn phòng (chứ không phải “tự treo cổ trong tư thế ngồi tại các đồn công an”) làm mùi tử khí càng thêm nồng nặc dù còn cả năm nữa mới đến Đại Hội Đảng XII.

Từ nay đến giờ phút khai mạc Đại Hội đó còn bao nhiêu Hội nghị Trung ương nữa để quyết định nhân sự vào các ghế ở thượng tầng, tức phân chia lại các lãnh thổ quyền lực? Và mỗi lần như vậy sẽ còn bao nhiêu đối thủ chết nhanh kiểu Nguyễn Hữu Thắng và chết chậm kiểu Nguyễn Bá Thanh nữa?

Có trường hợp họ chết vì trực tiếp tranh ghế nhưng cũng có trường hợp họ chết chỉ vì có thể liên lụy đến những người đang tranh các ghế cực lớn. Cụ thể như Thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ. Ông Ngọ chết rất nhanh khi đường dây chạy án của ông bị phanh phui và bắt đầu hướng vào Bộ trưởng công an Trần Đại Quang và một vài ủy viên Bộ chính trị khác. Ngắn gọn là mức liên lụy càng lớn, cái chết đến càng nhanh.

(Cũng chính vì thế mà một dấu hỏi lớn đang lan nhanh: ông Nguyễn Hữu Thắng đang hăm dọa phanh phui cấp trên cỡ nào, hay đang bị các đối thủ phanh phui và có thể liên lụy đến cấp trên cỡ nào mà phải chết ngay như thế?)

Và nếu ở hàng Thượng tướng công an, Trưởng Ban Nội Chính Trung ương, Cục trưởng, … mà còn không giữ nổi mạng sống, chả trách hàng cán bộ trung và cao cấp đều đang dặn vợ bảo con chặt chẽ chuyện thực phẩm hàng ngày. Họ cũng nhốn nháo dò tìm cửa nào có quyền lực mạnh nhất để chạy sang đầu quân cho yên tâm. Vấn đề là nếu đổi cửa quá sớm và nhất là nếu chọn sai cửa, thì đòn trả thù của các chủ tướng cũ cũng tàn bạo không kém. Hồ sơ tham nhũng bao năm rất “ổn định” của gia đình họ bỗng xuất hiện giữa chợ Internet, rồi kéo theo đủ loại điều tra, kỷ luật, tù tội. Tài sản của họ được chia cho những quan chức “trung thành” còn lại. Đây quả là thời điểm “sai một ly, đi một dặm … vào cõi âm”.

Giữa không khí u ám, chết chóc bao trùm đó, hiển nhiên đội ngũ cán bộ cũng xôn xao bàn tán ai sẽ lên ngôi thượng đỉnh, và ai sẽ theo “Phù Đổng Nguyễn Minh Triết” về vui thú điền viên … (vui thú điền viên trong hồi hộp, không biết ngày nào cái núi gia sản của mình bị các đồng chí đương quyền “cưỡng chế” như kiểu ông Trần Văn Truyền). Trong cuộc chạy đua hiện nay, người ta thấy:

  • Có những ngôi sao “vừa lên đã vụt tắt” như PTT Nguyễn Xuân Phúc. Ông Phúc bỏ cửa quyền lực Nguyễn Tấn Dũng và đầu quân nơi khác quá sớm và bị trừng phạt nặng nề trên bàn giải phẫu của trang Chân Dung Quyền Lực (CDQL). Xác suất ông Phúc giữ được ghế ủy viên Bộ Chính trị tại Đại Hội XII gần như số không. Việc mất thêm các chức tước khác hay bị điều tra, mất tài sản, thêm tù tội … còn tùy thuộc vào cán cân quyền lực giữa các phe nhóm trong những ngày tới, cũng như tùy thuộc thái độ ngoan ngoãn chịu trận, không phản đòn của ông Phúc.
  • Có những ngôi sao “mát da mát thịt và mát cả đầu” như Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Ông Thanh cứ tự bắn vào chân mình với những tuyên bố đầy lo âu cho Bắc Kinh khi thấy người Việt Nam ghét giặc xâm lược quá. Tuy vậy, vẫn có nguồn tin từ nội bộ cho biết ông Thanh nay đã nắm chắc ghế Chủ tịch nước vì ông được nằm trong danh sách mà Du Chính Thanh, Ủy viên bộ Chính trị kiêm Chủ tịch Chính hiệp Trung quốc, cầm từ Bắc Kinh sang ban cho Hà Nội vào tháng trước.
  • Có những ngôi sao “vừa có mưu vừa có tiền” như TT Nguyễn Tấn Dũng. Ông đang dùng vũ khí CDQL để chỉ cần đánh vài đòn chí mạng vào mấy con dê tế thần, đã đủ để hăm dọa được toàn bộ giàn lãnh đạo còn lại đến xanh máu mặt. Chỉ có điều ông Dũng hơi tham lam. Nay ông lại dùng ngay trang CDQL để ca ngợi chính mình, tức là thú nhận một cách lộ liễu đây chính là vũ khí của ông. Liệu ông Dũng đã mạnh đến mức không cần che đậy nữa hay đã có thể bất chấp các phe cánh khác hợp sức lại đối đầu với ông?
  • Và có những ngôi sao “càng được sơn phết càng mất giá” như ông Phạm Quang Nghị. Ông Nghị bị thiệt hại vì người thợ sơn phết cho ông lại là ông Nguyễn Phú Trọng – một người cứ liên tục chứng minh mình rất xứng đáng với danh hiệu “Trọng lú”. Người ta đánh giá một kẻ đi đầu quân dưới trướng ông Trọng thì còn phải “lú” đến mức nào nữa.

Nếu đây chỉ là chuyện giữa các siêu sao “có ăn có chịu” với nhau thì chắc chẳng mấy ai quan tâm. Nhưng khổ nỗi, người dân Việt Nam chẳng được sớ múi gì mà cứ bị khổ lây. Khi các đấu đá trong nội bộ đảng càng kịch liệt, thì giới lãnh đạo càng lo xa rằng “các thế lực thù địch trong dân chúng” sẽ lợi dụng tình hình. Thế là họ càng ra lệnh cho công an đánh dân TRƯỚC và đánh HÀNG LOẠT để gia tăng “ổn định xã hội”. Không chỉ các tiếng nói dân chủ bị đánh tới tấp, bị bỏ tù, bị bao vây quanh nhà 24/7, bị xiết kinh tế, mà toàn dân trên cả nước đều bị xiết ốc chặt hơn nữa. Lực lượng công an dưới đường lẫn trên mạng, lực lượng dân phòng, lực lượng côn đồ, và cả lực lượng dư luận viên đều đồng loạt hung hãn hẳn lên. Cả xã hội đang sống và sẽ phải sống trong không khí căng thẳng và ngột ngạt này trong suốt những ngày tháng tiền Đại Hội trước mặt. Do đó, khi có người nói “cả nước đang ngóng chờ chóng đến ngày đại hội đảng” thì không hẳn họ nói ngoa đâu. Một câu vừa hỏi vừa trả lời đang trở nên phổ biến: “Ai mà không muốn chóng thoát cái ’đại hội của nợ’ này!?”

Nhưng tất cả cơn ác mộng cứ 5 năm một lần bao trùm cả nước ấy lại chẳng phải đem lại lợi ích gì cho quốc gia. Có thể nói đó chỉ là chuyện của khoảng 20 VÕ SĨ NHAM HIỂM đánh nhau chí chết ở thượng tầng. Dù võ đài có sôi nổi đến đâu thì các Hội nghị Trung ương hay ngay cả Đại hội đảng đều vẫn chỉ là chuyện nội bộ của đảng CSVN mà thôi, vì những lý do sau đây:

Trước hết, người dân hoàn toàn không có một chút tiếng nói nào, chứ đừng nói gì đến lá phiếu, trong việc chọn những người lãnh đạo đảng. Ngay cả những tiếng nói phê bình lãnh tụ nào quá thiếu khả năng, quá tham nhũng đều lập tức bị đảng dùng đủ loại điều luật và tù đày để bịt miệng. Thậm chí kết quả bỏ phiếu tín nhiệm các lãnh tụ thôi cũng được xem là chuyện nội bộ của đảng. Dân không có phận sự gì để biết. Nhưng điều oái oăm là những người vừa được các đảng viên CSVN chọn làm lãnh đạo riêng của đảng lại lập tức cũng xem quyền cai trị toàn dân đương nhiên là quyền của họ.

Nhưng quan trọng hơn nữa, là võ sĩ nào chiến thắng thì chính sách của giàn lãnh đạo vẫn không có gì khác biệt. Họ vẫn không có chọn lựa nào khác ngoài việc:

  • Coi ưu tiên sống còn của Đảng là cao nhất, mọi thứ khác chỉ là chuyện phụ, kể cả quyền lợi của quốc gia. Đảng vẫn quyết giữ chặt độc quyền cai trị dù biết đang tiếp tục dìm dân tộc trong lạc hậu, đói nghèo; dù biết đang tiếp tục dìm các thế hệ kế tiếp sống dưới tiêu chuẩn giá trị con người; và dù biết đang đánh mất từng phần chủ quyền đất nước cho ngoại bang.
  • Tiếp tục làm dáng “chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu” nhưng bên trong đã bảo nhau không đánh tham nhũng nữa vì “đập chuột sẽ vỡ bình”. Hay nói cách khác, kẻ đánh tham nhũng và kẻ bị đánh giờ đây quá giống nhau và đều đang ngồi trên những núi của cải đã bòn rút được.
  • Tiếp tục làm dáng nhà nước pháp quyền nhưng thực chất chỉ còn biết sử dụng công an và côn đồ làm phương tiện cai trị. Lý do đơn giản vì lẽ đảng đã bí lối, từ lý luận đến tuyên truyền, trong việc biện minh cho một chế độ độc tài ở thế kỷ 21.
  • Tiếp tục làm dáng phản đối các hành vi của Trung Quốc tại Biển Đông nhưng tiếp tục bán thêm đủ loại chủ quyền đất nước ngay trên đất liền và tại khắp mọi miền đất nước. Lãnh đạo nào cũng đã nhận quá nhiều ân huệ và biết các đòn trả thù hiểm độc của Bắc Kinh. Nên nay chẳng ai dám “phản chủ”.

Đi sớm như các ông Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Hữu Thắng, hay Nguyễn Bá Thanh… có khi lại là sự giải thoát.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”