Ngày cá tháng tư, ước mơ nói thật tại Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày nói dối hay ngày cá tháng tư, không còn lạ với người Việt. Nó được du nhập và được người Việt đón nhận dễ dàng. Thậm chí cũng đã có những “kiểu đùa khủng” của giới nghệ thuật… về ngày này. Nhưng thực chất đó có phải đùa hay bản chất của nói dối được bộc lộ?

Nhìn lại xã hội Việt Nam, một xã hội được xem “vàng thau lẫn lộn”, đường biên thật-giả bị xóa nhòa. Khi mà nói dối không được đưa lên bàn cân, nó được xem như “tiêu chí phát triển” của đời sống hàng ngày. Cả xã hội chạy đua nói dối để sống. Nói dối để tồn tại, để… vượt người khác. Nói dối trở thành bản chất của người Việt, nói dối trở nên bình thường, và đương nhiên nói dối mà không biết ngượng mồm, không áy náy lương tâm. Một xã hội, về buôn bán thì “ăn gian bán lận”, dùng đủ các món nghề đề qua mặt người dân; về giáo dục thì chạy đua thành tích, coi chữ trên người, tạo hành lang để nói dối lộng hành. Kết quả điều tra xã hội học của GS Trần Ngọc Thêm vẫn còn thời sự cho giáo dục Việt Nam: tỉ lệ nối dối cha mẹ ở học sinh cấp 1 là 22%, cấp 2 là 50%, cấp 3 là 64% và sinh viên là 80%… (Đăng trên báo tuoitre.vn); về giới nghệ thuật thì ơi hời, dối trá đến mơn trớn… đến nỗi có người đã phát ngôn: “Dối trá mới là Showbiz?” (Đăng trên báo laodong.com.vn) . Hoa hậu, ca sĩ, nghệ sĩ… đã không ít người nhờ dối trá mà thành danh đó sao ?

Xã hội Việt Nam là một xã hội đề phòng người khác. Đề phòng trong giao tiếp, trong quan hệ, trong công việc,… mọi người đều bị ám ảnh bởi nói dối. Ra đường, tiếp xúc với ai cũng phải cẩn trọng, nhất là lúc công việc lại càng cẩn thẩn… kẻo bị lừa. Vì thế, ở Việt Nam mới có thuật ngữ công ty ma, hàng giả, người giả mạo… cuối cùng là cuộc sống giả.

Ngày nói dối theo Phương Tây là ngày hội vui vẻ, để đùa vui, tinh nghịch và hài hước. Với người Việt Nam nói dối mục đích không phải vậy. Nói dối được coi là qua mặt người khác, là “phát tài phát lộc”, có khi là “ơn của trời ban” khi nói dối thành công. Hơn nữa, nói dối ở Việt Nam không có khái niệm ngày, mà nó đi liền với cuộc đời. Có lẽ, 364 ngày người Phương Tây đã sống thật rồi, và chỉ dùng 1 ngày “nói dối”, để giảm stress. Còn người Việt Nam cả năm đã nói dối thì ngày “cá tháng tư”, hãy “ăn cá thật”. Phải làm ngược lại, thế mới văn hóa và mới hội nhập! Nên chăng, chính phủ cần phát động ngày 1/4, hàng năm là ngày nói thật cho người Việt Nam ?!

Ở Việt Nam vào ngày cá tháng tư, có người khi bị lừa, thì nói “cố ý tin để nó được vui”.

Nguyễn Yến Ngọc

Thính giả gởi về RadioCTM

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?