Đức vua trầm tưởng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Kỷ niệm ngày 17-2-2014 tại Hà Nội

Lý Thái Tổ nhíu đôi mắt lo âu,

Nhìn dõi xuống chân mình… rõ ràng một lũ Tàu.

Bụng ưỡn ẹo, ngoáy mông, ca những lời nhí nhố:

Cha cha cha, cha cha cha, cha cha cha

Cô gái đẹp trên đường phố cất tiếng ca vui trong thời tiết âu sầu(1).

Ông tự hỏi: Sao nảy nòi ra một lũ dân mất gốc,

Ba mươi lăm năm sừng sững mối hận quân cướp nước

sao không biết buồn đau?

Thác Bản Giốc chúng ngoạm luôn một nửa,

Ải Nam Quan đã thuộc về lãnh thổ chúng từ lâu.

Núi Lão Sơn chúng chà đi xát lại, chôn sống cả trăm ngàn anh hùng còn sống sót,

Sáu vạn con em mình ngã xuống để giữ vững biên cương Tổ quốc

nay mồ mả nơi đâu?

Ấy thế mà giữa cái nơi ta đang ngự trị,

Vẫn cứ vang lên những điệu nhạc quay cuồng rên rỉ:

Cha cha cha, cha cha cha, cha cha cha

Cô gái đẹp trên đường phố cất tiếng ca vui trong thời tiết âu sầu”.

Thời tiết Bắc Kinh có lạnh giá thì việc gì đến hồ Gươm mà gào lên thế nhỉ?

Hay Bắc Kinh và Thăng Long… tên đã đổi cho nhau?

Lạnh toát sống lưng, trán đức vua mồ hôi từng giọt rịn,

Lũ vong nô kia hãy làm tờ bẩm báo lên mau!

Cả đám người uốn éo phưỡn bụng nhún mông vẫn không thay đổi

Nhưng từ rất xa vẳng đến bên tai Ngài tiếng gió trình tâu:

“Hoàng thượng anh minh, Người là ánh sao của Thăng Long tự nghìn năm trước,

Ấy thế mà giờ đây, nói ra dạ nát như tươm… chỉ sợ ngài sầu!

Trong lòng hàng triệu người

Ngày mất Hoàng Sa vẫn là ngày quốc hận,

Và ngày họ Đặng xua quân sang biên giới,

triệu trái tim vẫn rỉ máu – ứa gan căm phẫn.

Nhưng khốn thay, chợt nhận được lệnh truyền từ bên kia biên giới đưa sang,

Cái tên Tập gì đó ra sắc chỉ bắt dẹp sạch, dẹp quang,

Lại gửi kèm theo cả một bài ca “Trung Hoa ngáp ngáp”,

Để đám con em ôm nhau trước tượng của ngài

Vửa ngáp vừa ca cho quên hết sự đời

Xáo trộn hết trong đầu ai thù ai bạn.

Thế là một lũ ở tót ngôi cao đành cho vơ vét ngay những đàn lũ con em vong bản,

Và Hoàng thượng thấy không

chúng đang dàn ra trước mặt ngài làm trò mua vui cho thượng quốc,

chúng đang ngáp, chúng đang cười, chúng đang nuốt nỗi đau!”

Đức Lý Thái Tổ trầm ngâm, ngẫm nghĩ rất lâu:

“Thôi thôi được, đành là vậy, chớ làm phiền các Cụ!

Trong lịch sử nước nào và thời nào thì cũng có vài tên lú,

Song đất Việt ngời chói anh linh

Có bao giờ lụn bại được đâu!

Kìa bên kia hồ ngài Lê Thái Tổ đang đăm đăm trông sang như thể gật đầu,

Và phía gò Đống Đa

Chú Ba Thơm chắc cũng sẵn sàng đường gươm lấp lóe.

Cả nhân loại cuối thế kỷ XX đã nổi sóng đùng đùng,

đập tan tành thứ người ngợm nhân danh “vô Tổ quốc”, không con giống cháu dòng,

Thì có sá gì một tên Tập khát máu Tây Tạng Tân Cương,

Một chú Ủn say giết người như thèm cơm bữa.

Và ngay nước mình đây cũng còn cả một đàn sâu

Chúng lổm ngổm ăn hết đất của dân

từ quặng mỏ, biển rừng, ao hồ, đồng lúa.

Mươi năm nữa là cùng Châu Á sẽ vùng lên

giúp chúng đưa nhau tới số.

Những Gadafi, Saddam Hussein chui xuống cống mặt mũi thất thần…

Ta đã nghe trong gió lạnh đầu xuân,

Mùi hương dân chủ đâu đây đang lan tỏa

ngan ngát bay đi.

Khắp địa cầu

Có tiếng gì rộn ràng giữa một trời xuân êm ả”.

18-2-2014
N.H.C.

(1) Phỏng dịch lời trong một điệu vũ nhạc cổ Trung Quốc “Trung Quốc cáp cáp”, được lệnh “cấp trên” cho phổ biến để các “dư luận viên” múa nhảy xập xình trong buổi sáng ngày 17-2-2014 trên quảng trường Lý Thái Tổ ở vườn hoa Chí Linh nhằm ngăn chặn dân chúng mít tinh kỷ niệm ngày mấy chục vạn giặc Tàu do Đặng Tiểu Bình xua xuống đánh chiếm biên giới Việt Nam 35 năm trước: “Cha cha cha, cha cha cha, cha cha cha / Cô gái Trung Quốc xinh đẹp như đóa hoa / Đi trên đường phố cốt nhìn ngó khắp nơi / Cô nương có đôi môi hồng tươi / Chính lúc nàng ngoảnh lại cất tiếng vui tươi cha cha cha / Là lúc tiết trời hoan lạc / Chính lúc nàng ngoảnh lại cất tiếng vui tươi cha cha cha / Là lúc thời tiết âu sầu…

Nguồn: Bauxite Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.