Bạn tôi người gốc Phú Quý

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ông bạn tôi người gốc Phú Quý, một hòn đảo nhỏ ngoài khơi Bình Thuận, một nơi mà theo lời kể của ông, hầu như mọi người đều biết nhau vì diện tích vùng này nhỏ lắm …Quê ông nằm xa xa ngoài khơi còn quê vợ tôi thì phía đất liền, vốn là nơi sản xuất khá nhiều thứ nước chấm quốc hồn quốc túy, tuy không nổi tiếng như xứ Nghệ đàng ngoài hay hải đảo Phú Quốc ở đàng trong…Tôi chưa hề có dịp thăm quê vợ mình, nhưng do khoảng cách địa lý khá gần giữa Phú Quý và Bình Thuận, tôi tự cảm thấy (hay tưởng tượng là) hình như chúng tôi, ngoài tình bằng hữu cố cựu, còn có thêm chút liên hệ…bà con lãng đãng, mơ hồ nào đó…Ông với tôi quen biết nhau như thế đã hơn 20 năm trời, từ thuở tôi còn chưa xong nợ sách đèn mà ông thì mới lập gia đình và còn…nhẹ gánh thê nhi…

Tính ông vốn mộc mạc, ít nói đến độ thâm trầm, nhưng cương quyết thì…có thừa. Trong ông tồn tại khá rõ thứ bản sắc kế thừa của những con người ngày nào cưỡi sóng dữ đi lập nghiệp nơi hải đảo, muốn tránh xa mọi “eo xèo nhân thế” của xã hội phức tạp, để khỏi phải bận tâm với cuộc sống đua tranh, và chỉ phải đương đầu với thiên nhiên, với ít nhiều thiếu thốn vật chất…Tính cách đó dường như còn luân lưu mạnh mẽ trong vóc dáng tầm thước, nhưng cực kỳ vững chãi với tướng đi của người môn sinh thâm hậu môn võ Bình Định nổi tiếng xưa nay…Con nhà võ, vậy mà ở ông luôn có nụ cười thật hiền hòa, pha chút bẽn lẽn có vẻ như miễn cưỡng, mỗi khi anh em gặp gỡ, trò chuyện…Ông nói ngắn, nhưng đủ, và luôn luôn đơn giản, thẳng thắn…Ông thường nói về quê hương, về đất nước và nhất là về hòn đảo nơi chôn nhau cắt rốn kia với sự hào hứng, sôi nổi đầy cảm xúc như của một người (vì lý do ngoài ý muốn) phải tạm đi xa nhưng đang chuẩn bị trở về…Tâm cảm ông là tâm cảm của một người, tuy ngăn cách vạn dặm, vẫn thường xuyên theo dõi mọi diễn tiến của nơi ông từng sinh ra, lớn lên và tạm biệt trong ngậm ngùi với nhiều lưỡng lự…Vì thế, tôi không hề ngạc nhiên khi biết sẽ có ngày ông trở lại nơi chốn đó…Có ngạc nhiên chăng là sự đánh giá còn ít nhiều thiếu sót của tôi về tấm lòng của bạn mình. Ông yêu Phú Quý nhỏ bé, hiền hòa của ông đã đành, nhưng ông còn yêu Việt Nam nhiều gấp bội…Bởi thế ông đã về, nhưng không phải chỉ để xoa dịu nỗi nhớ nhà quay quắt mà còn để chia xẻ niềm đau với bao người “chung một nước”, những con người mộc mạc, muốn sống yên thân ngoài vòng cương tỏa giống như ông, nhưng cũng chẳng được yên, họ – những kẻ thấp cổ, bé miệng chất phác – đang bị đày đọa, trấn lột bởi cường quyền…

Do đó, sự có mặt của ông bên cạnh bao người nông dân tại cửa ngõ bọn “khuyển ưng” thời đại là điều tự nhiên, phải xảy ra (dù có bất ngờ đến đâu đối với tôi), không thể khác hơn được…Việc làm hợp lý, hợp tình của ông và những người dân nghèo khốn khổ kia tất khiến bọn Mafia đỏ lồng lộn lên, vì chúng bị vạch mặt chỉ tên, soi rõ tội lỗi…Chúng đã dùng đến bạo lực để đưa ông và những người tham dự biểu tình rất ôn hòa, vào tù cách nay mới vài hôm…Từ nơi xa xôi này, tôi vẫn mường tượng được nụ cười bình tĩnh, tỏ rõ khí phách quen thuộc của ông , khinh mạn bọn người không tử tế. Có lẽ chúng đang tìm đủ cách để hù dọa, tra khảo hay khủng bố tinh thần ông, nhưng trong sự…tuyệt vọng…Bởi lẽ chúng sẽ phải thất bại. Tại sao ? Vì tôi hiểu bạn tôi lắm. Hiểu tinh thần sắt thép của anh. Hiểu lý tưởng mà anh hằng đeo đuổi. Và nhất là hiểu tấm lòng vì đại nghĩa của người con yêu gốc Phú Quý. Bạn tôi đó, tên anh là Nguyễn Lý Trọng.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một trại tập trung được chính quyền Trung Quốc xây ở Tân Cương. Ảnh: Greg Baker/ AFP

Tân Cương có gì để Bộ Công an đến học hỏi?

Đầu tháng Chín mới đây, theo thông tin từ Bộ Công An, lãnh đạo của cơ quan này, Bộ trưởng Lương Tam Quang, đã có chuyến thăm đến Khu tự trị Tân Cương, thuộc Trung Quốc.

Tại cuộc gặp, ông Quang “mong muốn” cả hai bên “nghiên cứu,” “chia sẻ kinh nghiệm” vì “các địa phương của Việt Nam có điều kiện kinh tế, xã hội tương đồng với Tân Cương.”

Tài xế Grab tại TP.HCM. Ảnh: Bloomberg

Bloomberg: Tài xế xe công nghệ Grab tại Việt Nam lên kế hoạch ngừng chạy cuối tuần để phản đối mức chiết khấu

Các tài xế của Grab Holdings Ltd. tại Việt Nam đang kêu gọi đồng loạt ngừng bật app để phản đối mức chiết khấu trên doanh thu của công ty, mà họ cho là quá cao.

Theo các tài xế, Grab có thể giữ lại tới 50% giá cước, khiến thu nhập thực tế của họ giảm đáng kể trong bối cảnh giá nhiên liệu và chi phí bảo dưỡng, vận hành phương tiện ngày càng tăng.

Quang cảnh Lễ Tưởng Niệm Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39 tại thành phố Kazo, tỉnh Saitama, Nhật Bản ngày 13 tháng 9 năm 2026

Nhật Bản: Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 tại Saitama

Để tưởng nhớ và tri ân những vị Anh Hùng Đông Tiến đã hy sinh cho lý tưởng tự do, Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 đã được tổ chức trang nghiêm tại phòng hội cộng đồng thành phố Kazo, tỉnh Saitama, ngày 13 tháng 9 năm 2026. Buổi lễ có sự tham dự của đông đảo đồng hương Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc tại Nagano, Nara, Kanagawa, Tokyo, Kazo cùng các khu vực lân cận.

Một tài xế lái xe GrabBike chở khách trên đường phố Hà Nội hôm 29/12/2018. Ảnh: Reuters

Áp lực trăm bề, tài xế Grab kêu gọi đình công để đòi quyền lợi

“Một cổ hai tròng,” những tài xế chạy xe dịch vụ Grab vừa phải chịu giảm thu nhập, lại thêm gánh nặng chi tiêu cho cuộc sống thường nhật.

Từ đầu tháng Chín mới đây, trên các diễn đàn Grab, nhiều tài xế tại nhiều tỉnh thành đang lan truyền lời kêu gọi tắt ứng dụng chạy xe trong hai ngày tới đây, 12 – 13/9, nhằm phản đối, tạo áp lực lên Grab vì chính sách chiết khấu hiện tại.