Tân Rai: Đem ấm no, hạnh phúc cho dân hay bán rẻ dân tộc?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phóng sự ảnh của Quang Tâmphần 2

Chia tay Nhân Cơ, tôi lại có mặt tại Tân Rai sau gần một ngày đường. Trời đã về tối, tôi tìm cả thị trấn Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm chỉ có 2 khách sạn. Một cái hình như chỉ để cho những người có nhu cầu “thuê nhanh” nên bà chủ tỏ ra không mặn mà với một anh dáng vẻ “hai lúa” như tôi. Đọc được điều đó, tôi tìm đến với một khách sạn có vẻ sang trọng hơn nhưng được bà chủ cho biết đã hết phòng. Sau một lát năn nỉ trong cảnh người lỡ đường nên bà chủ làm thủ tục cho tôi ngủ tạm trong một phòng ổ chuột của một nhà hàng xóm. Sau đó, tôi biết được tất cả 10 phòng của khách sạn đều đã cho người Trung Quốc thuê dài hạn.

JPEG - 5.6 kb

JPEG - 39.4 kb

Khoảng cách từ thị trấn Lộc Thắng tới công trường khai thác khoảng 3km. Ngay từ thị trấn Lộc Thắng và dọc theo quãng đường này, bất kỳ một quán ăn sáng hay quán café nào đều có sự hiện diện của người Trung Quốc.

JPEG - 38.7 kb

JPEG - 17.1 kb

Cách trung tâm thị trấn Lộc Thắng hơn 1300m, phía sau chợ Bảo Lâm (trong hình), có một khu biệt lập của người Trung Quốc.

JPEG - 38.8 kb

JPEG - 35.6 kb

Bảng chỉ đường vào khu biệt lập của người Trung Quốc. Nhà nước chưa từng nhắc tới khu vực này tuy nó nằm khá gần khu nhà cao tầng của TKV.

JPEG - 11.4 kb

JPEG - 25.1 kb

Con đường dẫn vào khu biệt lập và khu vui chơi giải trí của người Trung Quốc.

JPEG - 31.4 kb

JPEG - 25.9 kb

Đây là trạm biến áp phía trước khu biệt lập ghi bằng tiếng Trung Quốc.

JPEG - 13.9 kb

JPEG - 17.6 kb

Chung quanh khu biệt lập này có rất nhiều quán cà phê trá hình.

JPEG - 38 kb

JPEG - 48.9 kb

JPEG - 37.9 kb

JPEG - 41.8 kb

Chưa có khu khai thác quặng hoặc khu công nghiệp nào lại có lực lượng công an túc trực đông như ở Nhân Cơ và Tân Rai.

JPEG - 10.1 kb

JPEG - 30.5 kb

JPEG - 10.3 kb

JPEG - 40.6 kb

Để che mắt những người quan tâm, ban ngày người Trung Quốc đi lại bằng ôtô.

JPEG - 32.8 kb

JPEG - 18.7 kb

Người Trung Quốc chỉ xuất hiện nhiều ngoài đường khi trời về tối.

JPEG - 13.2 kb

JPEG - 17.8 kb

Từng ngôi nhà, từng xóm làng đang bị dần dần san bằng, hay đổi chủ.

JPEG - 24.3 kb

JPEG - 21 kb

Người dân Việt bước đi trong ngơ ngác và vô vọng.

JPEG - 30.1 kb

JPEG - 40.4 kb

(Ngày 9/6/2010)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Suy nghĩ lại về tính chính danh chính trị ở Việt Nam đương đại

Các lý thuyết hiện đại đều gặp nhau ở một điểm: Một nhà nước chỉ có thể duy trì tính chính danh lâu dài khi người dân không chỉ chấp nhận quyền lực, mà còn nhìn thấy chính mình trong những giá trị mà quyền lực ấy đại diện. Đó chính là điều nhiều học giả gọi là bản sắc chính trị, bản sắc công dân, hay rộng hơn là bản sắc quốc gia.

Đảng hay dân, ai làm kinh tế?

Khi vai trò của nhà nước, thị trường và xã hội được xác lập rõ ràng, khi niềm tin vào luật pháp được củng cố và khi sáng tạo trở thành động lực trung tâm của tăng trưởng, nền kinh tế sẽ có điều kiện chuyển sang giai đoạn phát triển dựa nhiều hơn vào năng suất, tri thức và năng lực cạnh tranh dài hạn.

Cuộc chiến pháp lý tháng 7/2016 – Chiến thắng của công lý

Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược và chạy đua vũ trang đang định hình lại cục diện Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, nhiều người đang cho rằng luật pháp quốc tế dường như đang lép vế trước sức mạnh quân sự. Cột mốc 10 năm Phán quyết Trọng tài Biển Đông năm 2016 là dịp để tái định giá mối quan hệ giữa “luật pháp” và “sức mạnh.”

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.