Người Việt Nam: Thân thể ở Ba Đình nhưng tinh thần ở Bắc Kinh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ban biên tập web Việt Tân: Tiết mục “Làng Dân Báo” sẽ giới thiệu thường xuyên đến quý độc giả những bài viết đa dạng từ các cây viết bloggers. Đây là những trăn trở chân thực và “ngoài luồng” của quần chúng Việt Nam.

Mời bạn đọc theo dõi bài “Người Việt Nam: Thân thể ở Ba đình nhưng tinh thần ở Bắc Kinh” của blogger Kami

— –

“Thân thể ở trong lao – Tinh thần ở ngoài lao”
(- HCM – Nhật ký trong tù)

Vừa qua trên các trang mạng thỉnh thoảng lại có xuất hiện các bài viết của những người trong nước gửi tới (có kèm theo hình ảnh) và được đăng trên một số trang web site nói về việc một số người trong nước viết các khẩu hiệu yêu nước trên bờ tường các khu vực công cộng tại TP. HCM và thủ đô Hà nội với nội dung HS.TS.VN.

Sáu chữ trên là là viết tắt chữ đầu của câu Hoàng sa-Trường sa-Việt nam, câu khẩu hiệu đó nếu viết đầy đủ sẽ là “Quần đảo Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam”, đây là một khẩu hiệu yêu nước mà chắc 90% những ai là người Việt nam đều phải ghi nhớ rằng hai quần đảo Hoàng sa, Trường sa của Việt nam trên Biển Đông là một phần máu thịt của Tổ quốc Việt nam. Câu khẩu hiệu đó đã được giương cao một cách tự do, hợp pháp duy nhất trong đợt biểu tình chống Trung quốc của nhân dân Việt nam cuối tháng 12/2007.

JPEG - 90.5 kb

Đây là một hành động tự phát đáng ca ngợi của một số người Việt nam yêu nước vì lo lắng trước sự làm ngơ của giới lãnh đạo đảng và chính quyền Việt nam trước sự ngày càng lấn tới của phía Trung quốc về chủ quyền vùng biển các hòn đảo của Việt nam trên Biển Đông.

Cụ thể là hiện nay trên Biển Đông, toàn bộ vùng biển và các hòn đảo trong quần đảo Hoàng sa vốn thuộc về Việt nam trước năm 1974 đã thuộc về Trung quốc kiểm soát và quản lý. Đối với khu vực quần đảo Trường sa cũng đang trong tình trạng chủ quyền của Việt nam đã và đang bị Trung quốc và một số quốc gia trong khu vực tìm cách giành lấy.

Việc làm của những người viết khẩu hiệu này nhằm mục đích nhắc nhở mỗi người Việt nam chúng ta mỗi thước đất, mỗi mét biển đều đổi bằng máu của người Việt nam từ ngàn đời nay do cha ông truyền lại thì người dân Việt nam phải có nghĩa vụ giữ lấy.

Xong không hiểu vì lý do gì mà những người tham gia viết các khẩu hiệu HS.TS.VN này lại không dám viết một cách công khai giữa thanh thiên bạch nhật và viết đầy đủ nguyên câu khẩu hiệu “Quần đảo Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam” mà chỉ dám viết “trộm” và viết tắt cho nhanh vì sợ bị bắt. Hãy nghe một người có tên Thanh đã nhiều lần tham gia làm việc này tâm sự qua thư viết cho trang danluan.org (1) như sau:(trích)

“Kính gởi Ban Biên Tập Dân Luận,

Trong những ngày vừa qua, tui có cảm giác là bị theo dõi. Do đó, tôi phải tạm thời ngưng việc vẽ mấy chữ “HS.TS.VN” một thời gian. Cách đây vài hôm, tôi thấy có thể cảm giác này là do sự lo lắng quá mức của tôi, chứ thực ra, không có gì. Do đó, tôi quyết định làm nữa.

Tôi xin gởi tiếp mấy tấm hình tôi mới chụp. Xin nhờ ban biên tập phổ biến.” (hết trích)

Vấn đề ở đây là vì sao, vì lý do gì những người Việt nam như anh Thanh muốn thể hiện lòng yêu nước, muốn khẳng định chủ quyền của Việt nam đối với hai quần đảo Hoàng sa, Trường sa là hoàn toàn hợp pháp và đúng với đạo lý của một công dân với tổ quốc của mình mà phải sợ?Giá như những người viết những khẩu hiệu “Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam” viết ở trên một bức tường ở một nơi nào đó trên lãnh thổ của Trung quốc thì sự sợ hãi đó là chính đáng và đáng phải sợ vì những khẩu hiệu có nội dung như vậy đi ngược lại quyền lợi và ý đồ bành trướng của nhà cầm quyền Trung quốc là phạm tội tuyên truyền chống phá kế hoach lấn đất lấn biển của họ.

Nhưng việc làm của những người yêu nước này diễn tra trên hai thành phố lớn Hà nội và TP. HCM đang thuộc chủ quyền của nước CHXHCN Việt nam thì không có lý gì để họ phải sợ. Có lẽ họ (những người viết khẩu hiệu) còn chưa hết sốc sau vụ cô Phạm Thanh Nghiên một phụ nữ yêu nước ở TP. Hải phòng vì tọa kháng tại nhà riêng của mình với khẩu hiệu tương tự như trên mà đã bị bắt và xử 4 năm tù vì tội yêu nước? Anh Điếucày Phạm Văn Hải vì đã dán khẩu hiệu này trên mũ mà bị bỏ tù 3 năm rưỡi vì tội “trốn thuế”. Nếu không phải vì lý do đó thì lý do cuối cùng có thể giải thích được là toàn bộ lãnh thổ Việt nam hiện nay, chủ quyền đã thuộc về nước CHND Trung hoa, người đồng chí tốt, láng giềng tốt của đảng CSVN. Các đồng chí lãnh đạo đảng và nhà nước Việt nam chỉ là những quan thái thú gốc Việt được ban lãnh đạo ở Trung Nam Hải bổ nhiệm có nhiệm vụ thay mặt chính quyền Trung quốc bảo vệ quyền lợi của họ.

JPEG - 20.4 kb
Blogger Điếu cày Phạm văn Hải “can tội” dán khẩu hiệu trên mũ.

Lý do vì đâu mà người Việt nam kể cả kẻ bán nước và người yêu nước lại có kiểu “thân thể ở Ba đình- tinh thần ở Bắc kinh” kỳ quặc giống nhau như vậy?

Đây là vấn đề tưởng chừng nhỏ nhưng hoàn toàn không nhỏ, bởi nếu xét tới và so sánh thái độ của chính quyền Trung quốc đối với tàu đánh cá và ngư dân Việt nam đánh bắt trên vùng biển của mình và thái độ của chính quyền Việt nam đối với tàu đánh cá và ngư dân Trung quốc xâm phạm lãnh hải của Việt nam thì thấy rõ. Một bên là phía Trung quốc liên tục cướp bóc, đánh đập ngược đãi ngư dân người Việt nam một cách ác ý và có hệ thống. Thì ngược lại một bên là phía Việt nam chỉ biết giải thích, vận động và giúp đỡ xăng dầu lương thực thực phẩm cho ngư dân Trung quốc trở về an toàn.

Lãnh đạo nhà nước Việt nam của họ hèn nhát, khiếp sợ nên làm cho những người dân biểu thị lòng yêu nước, khẳng định chủ quyền quốc gia cũng sợ theo, vì nếu không biết sợ nghĩa là là làm trái với chủ trương của đảng CSVN, do vậy để an toàn họ đã phải vụng trộm lén lút như thể làm một việc phi pháp vô đạo đức bởi lý do an toàn cho cá nhân và gia đình họ.

Động cơ của những người yêu nước viết các khẩu hiệu “HS.TS.VN” chắc có lẽ xuất phát từ sự căm ghét thái độ nước lớn bá quyền chuyên bắt nạt các nhỏ của Trung quốc, đã ngấm sâu vào máu người Việt từ ngàn xưa đến nay, đặc biệt ngày nay là do thái độ quá sợ hãi và khiếp nhược tới mức hèn hạ của những người lãnh đạo quốc gia trước Trung quốc trong thời gian qua.

Do sau cuộc biểu tình chống Trung quốc cuối năm 2007 ở Hà nội và TP. HCM là một ví dụ, mà hậu quả là những người dân Việt nam biểu thị lòng yêu nước của mình đã bị đàn áp như Blogger Điếu cầy và các thành viên của CLB Nhà báo tự do là một ví dụ. Hay như anh sinh viên trẻ Lê Trung Thành muốn giương cao khẩu hiệu Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam đã phải sang Thái lan để có thể biểu thị lòng yêu nước một cách tự do.

Những cái đó đã tạo thành cảm giác sợ bị chính quyền đàn áp hoặc gây khó dễ, đó là phản xạ có điều kiện ăn sâu vào máu và ý thức của mỗi người dân Việt nam hôm nay đã buộc họ phải nghĩ rằng yêu nước mà chống bọn cướp nước là có tội, bởi đảng CSVN là đồng chí tốt với bọn cướp nước, là anh em tốt với lũ giặc ngoại xâm. Ở Việt nam ngày nay, những người dân yêu nước đa phần đều có suy nghĩ như vậy, trừ một số ít kẻ lãnh đạo mang trong mình dòng máu Việt mà luôn tỏ ra khiếp sợ, quỵ lụy và làm mọi cách để vừa lòng ông chủ Trung quốc của họ.

Với bè lũ chúng thì nguyên tắc cao nhất là thà mất nước còn hơn mất đảng, thà tổ quốc mất mọi thứ nhưng miễn họ vẫn duy trì quyền lãnh đạo khu tự trị Yuenan để vơ vét cho đầy túi tham.

Với bọn chúng, một nhóm nhỏ nắm quyền lực lãnh đạo đất nước sẵn sàng mang ngôi sao vàng trên quốc kỳ Việt nam gắn thành ngôi sao phụ thứ sáu của quốc kỳ Trung quốc bởi chúng là những kẻ đã và đang mất hết nhân cách, danh dự và trách nhiệm đối với tổ quốc Việt nam.

Tóm lại toàn thể dân tộc Việt nam hôm nay từ lãnh đạo quốc gia đến dân thường, từ kẻ bán nước và tới người yêu nước đều ở dạng thân thể tuy ở Việt nam nhưng tinh thần nghĩ rằng mình đang sống ở đất nước Trung quốc. Lý do vì lãnh đạo đảng và nhà nước khếp nhược Trung quốc, người dân thì sợ đảng sợ chính quyền thì không khác gì gián tiếp sợ Trung quốc.

Không đâu như đất nước Việt nam của chúng ta, người dân muốn biểu thị lòng yêu nước và khẳng định chủ quyền lãnh thổ của tổ quốc mình phù hợp với luật pháp và các chuẩn mực đạo đích, muốn nhắc nhở đồng bào mình rằng ” Hoàng sa -Trường sa mãi mãi là của Việt nam” mà phải sợ bị bắt.

Có lẽ muốn không sợ, không phải lén lút hay sợ hãi gì hãy viết cho đúng, cho đủ để vừa lòng đảng CSVN là “Quần đảo Hoàng sa-Trường sa là của Trung quốc”.

09/5/2010

— –

Ghi chú:
(1) http://danluan.org/node/4945#commen…
Thanh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một trại tập trung được chính quyền Trung Quốc xây ở Tân Cương. Ảnh: Greg Baker/ AFP

Tân Cương có gì để Bộ Công an đến học hỏi?

Đầu tháng Chín mới đây, theo thông tin từ Bộ Công An, lãnh đạo của cơ quan này, Bộ trưởng Lương Tam Quang, đã có chuyến thăm đến Khu tự trị Tân Cương, thuộc Trung Quốc.

Tại cuộc gặp, ông Quang “mong muốn” cả hai bên “nghiên cứu,” “chia sẻ kinh nghiệm” vì “các địa phương của Việt Nam có điều kiện kinh tế, xã hội tương đồng với Tân Cương.”

Tài xế Grab tại TP.HCM. Ảnh: Bloomberg

Bloomberg: Tài xế xe công nghệ Grab tại Việt Nam lên kế hoạch ngừng chạy cuối tuần để phản đối mức chiết khấu

Các tài xế của Grab Holdings Ltd. tại Việt Nam đang kêu gọi đồng loạt ngừng bật app để phản đối mức chiết khấu trên doanh thu của công ty, mà họ cho là quá cao.

Theo các tài xế, Grab có thể giữ lại tới 50% giá cước, khiến thu nhập thực tế của họ giảm đáng kể trong bối cảnh giá nhiên liệu và chi phí bảo dưỡng, vận hành phương tiện ngày càng tăng.

Quang cảnh Lễ Tưởng Niệm Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39 tại thành phố Kazo, tỉnh Saitama, Nhật Bản ngày 13 tháng 9 năm 2026

Nhật Bản: Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 tại Saitama

Để tưởng nhớ và tri ân những vị Anh Hùng Đông Tiến đã hy sinh cho lý tưởng tự do, Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 đã được tổ chức trang nghiêm tại phòng hội cộng đồng thành phố Kazo, tỉnh Saitama, ngày 13 tháng 9 năm 2026. Buổi lễ có sự tham dự của đông đảo đồng hương Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc tại Nagano, Nara, Kanagawa, Tokyo, Kazo cùng các khu vực lân cận.

Một tài xế lái xe GrabBike chở khách trên đường phố Hà Nội hôm 29/12/2018. Ảnh: Reuters

Áp lực trăm bề, tài xế Grab kêu gọi đình công để đòi quyền lợi

“Một cổ hai tròng,” những tài xế chạy xe dịch vụ Grab vừa phải chịu giảm thu nhập, lại thêm gánh nặng chi tiêu cho cuộc sống thường nhật.

Từ đầu tháng Chín mới đây, trên các diễn đàn Grab, nhiều tài xế tại nhiều tỉnh thành đang lan truyền lời kêu gọi tắt ứng dụng chạy xe trong hai ngày tới đây, 12 – 13/9, nhằm phản đối, tạo áp lực lên Grab vì chính sách chiết khấu hiện tại.