Giành Lại Quốc Hội Về Tay Nhân Dân (2): Đã Đến Lúc…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bây giờ, xin bạn hãy đặt mình vào vị trí của một Đại Biểu Nhân Dân tại Quốc Hội Việt Nam. Xin hình dung ra cảnh tượng như sau: hằng ngày, mình với tư cách Đại Biểu Nhân Dân nhận được hàng trăm thư từ cử tri của mình, nội dung yêu cầu mình lên tiếng tại QH đòi nhà nước ngưng ngay vụ khai thác Bauxít, ngưng để cho công nhân Tàu qua đóng trụ tại Tây Nguyên, đòi nhà nước phải công bố toàn bộ những hiệp ước biên giới và lãnh hải với Trung Quốc để xem nước Việt ta còn và mất bao nhiêu đất biển. Hằng ngày mình với tư cách đại biểu cũng nhận được hàng trăm đơn khiếu kiện của dân oan nhờ mình can thiệp bênh vực quyền lợi cho họ. Đồng thời cũng hằng ngày mình cũng nhận được hàng chục hàng trăm cú điện thoại của cử tri gọi thúc giục mình, hỏi thăm mình đã làm gì để đáp ứng nguyện vọng trên của họ. Và cũng hằng ngày ra khỏi cửa nhà (hay văn phòng đại biểu của mình), là thấy ngay hàng chục hàng trăm cử tri dân oan của mình đang chờ chực xếp hang đòi gặp mình để nhờ mình nói giùm lên tiếng nói oan khiên của họ đối với các cơ quan nhà nưóc đã xử ức hiếp họ.

Người đại biểu như bạn sẽ có cảm giác ra sao, và sẽ phải hành xử như thế nào? Bạn có thể sẽ thấy phiền hà nhưng bạn có thể né tránh các cử tri trên mà mình đại biểu cho họ được không?

Và bây giờ thử đặt mình vào vị trí từng loại đại biểu khác nhau :

Trường hợp thứ nhất, Bạn là một trong số rất ít đại biểu ngoài Đảng, có chút lý tưởng, thực sự muốn đại diện bênh vực cho người dân cử tri của mình. Nhưng từ trước tới giờ chưa dám lên tiếng trong Quốc Hội vì thấy rằng mình thân cô thế cô trong cả cái cơ chế Quốc Hội Đảng biểu này. Bây giờ có nhiều phần bạn sẽ có tự tin hơn khi thấy có cả một khối cử tri làm điểm tựa sau lưng mình khi mình nói lên tiếng nói của người dân như họ. Trường hợp bạn là một đại biểu Đảng viên có lý tưởng, tin rằng người Đảng viên Cộng Sản phải là người tiên phong đại diện cho người dân, đúng nghĩa là một cán bộ của dân, vì dân, do dân. Trước những kêu rên của nhân dân cử tri đến trực tiếp với mình như vậy, bạn sẽ khó mà còn có thể vẫn tự ru ngủ mình trong hoang tưởng là cái Đảng CSVN của mình đang làm tốt vai trò đại diện nhân dân. Là người vào Đảng vì lý tưởng, bạn sẽ thấy khó mà ngồi yên mà không làm cái gì đó cho nhân dân cử tri của mình, và từ đó bạn sẽ dễ trở về với nhân dân, thanh thản tâm hồn hơn và tự tin hơn khi dựa vào nhân dân như trường hợp 1.

Trường hợp bạn là người chỉ muốn được yên ổn sướng thân trong chức danh đại biểu nhân dân ngon lành được một số đặc quyền nho nhỏ hơn người dân bình thường, dù bạn ở trong hay ngoài Đảng. Bạn sẽ phải đối diện với sự cân nhắc: mình còn có thể được sướng thân yên ổn như trước đây không, trước áp xuất hằng ngày như trên từ cử tri nhân dân của mình. Những đặc quyền lợi bổng từ Đảng nếu tiếp tục theo Đảng có đáng để trả giá cho áp xuất từ cử tri của mình không. Giữa việc bị Đảng răn đe kiểm điểm cắt đứt mọi bổng lộc nếu mình nói lên tiếng nói của dân mình, và việc mình bị dày vò tinh thần trước áp xuất của cử tri mình nếu mình không làm tròn vai trò đại biểu nhân dân đúng nghĩa, cái nào nặng hơn? Giữa Đảng ở trên xa vời và nhân dân cử tri gần sát bên mình, nên chọn phía nào?

…người dân ta sẽ thấy mình không có gì để mất thêm nếu chuyển hướng tranh đấu, tập trung vào hướng qua các đại biểu Quốc Hội của mình.

Trường hợp tệ nhất, bạn là một đảng biểu trung thành với Đảng, vì quyền lợi riêng nên phải bảo vệ Đảng bằng mọi giá trong vai trò đại biểu Quốc Hội, bạn cùng lắm có thể làm gì? Trốn chạy tránh né cử tri? Mà đâu có dễ khi phải dọn đi khỏi địa phương của mình và mất đi luôn tư cách đại biểu địa phương mình? Có nên gọi cảnh sát cơ động đến dẹp đám cử tri của mình với lý do họ phiền hà quấy nhiễu mình? Mà càng làm thế thì Đảng của bạn càng thua kiểu khác, vì với phương tiện thông tin toàn cầu xuyên thủng mọi bưng bít hiện nay, hình ảnh đại biểu Quốc Hội Việt Nam gọi cảnh sát công an đến xua đuổi dẹp chính các cử tri nhân dân của mình càng làm lộ rõ bản chất cơ chế dân chủ bịp bợm của chế độ CSVN. Thực tế ngay cả việc gọi cảnh sát công an đến dẹp dân oan, trù dập cử tri cũng không phải dễ, vì bạn không phải là ông Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên bộ Chính Trị, chủ tịch cơ chế Quốc Hội, nên bạn không phải là ưu tiên bảo vệ của công an.

Là một cá nhân đại biểu QH bình thường, bạn là cái mắt xích thấp nhất và lỏng yếu nhất vì ít được bảo vệ nhất của chế độ độc tài CS. Vì bạn là cấp gần với nhân dân nhất, vốn là thành phần bị trị và là công cụ rẻ rúng nhất của chế độ độc tài.

Với sự hình dung các trường hợp trên, người dân ta sẽ thấy mình không có gì để mất thêm nếu chuyển hướng tranh đấu, tập trung vào hướng qua các đại biểu Quốc Hội của mình. Mà cái được là triển vọng giành lại Quốc hội về tay mình để gia tăng phương tiện tranh đấu cho quyền lợi của mình một cách ôn hòa bất bạo động.

Đã đến lúc, ta tự đứng lên giành lại quyền làm chủ tập thể đúng nghĩa của mình.

Đã đến lúc, thay vì ngồi than van chửi rủa tính dân chủ bịp bợm của chế độ, người dân ta biến lộng giả thành chân, từng bước từng bước nhỏ tự xây dựng dân chủ đích thực cho đất nước và dân tộc mình.

Đã đến lúc, mỗi người dân nên tìm hiểu ai là người đại biểu Quốc Hội tại địa phương mình, địa chỉ, số điện thoại của người này để mình liên lạc tiếp xúc cho họ thực hiện đúng chức năng đại biểu quy định trong hiến pháp.

Đã đến lúc, ta phải thấy rằng chính ta có thể (yes, we can) mang dân chủ lại trong tầm tay của mình.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.

Ảnh minh họa: Sự đa dạng của những người dám nói thật

Trái tim và khối óc của những người dám nói thật

Họ không phải là những nhân vật xa lạ trong lịch sử. Họ là nông dân mất đất, giáo viên dạy tiếng Anh, tài xế phản đối trạm thu phí, bác sĩ y học cổ truyền, nhà thơ in thơ vỉa hè, nghệ sĩ hài độc thoại, và những bà nội trợ mang cơm cho dân oan. Điều làm họ đặc biệt không phải là địa vị hay học vấn, mà là sự kết hợp giữa tấm lòng không chịu đứng nhìn bất công và đầu óc biết biến nỗi đau thành hành động có mục tiêu.