Thượng Nghị Sĩ Barbara Boxer Gửi Thư Đến Tổng Thống Hoa Kỳ Về Tình Trạng Đàn Áp Tôn Giáo Tại Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thượng Nghị Sĩ Barbara Boxer thuộc tiểu bang California vừa gởi Tổng thống Hoa Kỳ một bức thư về tình trạng đàn áp tôn giáo tại Việt Nam, nguyên văn như sau:

-o0o-

Ngày 2 tháng 10 năm 2008

Thưa Tổng Thống Bush

Tôi viết thư này để bày tỏ mối quan tâm nghiêm trọng về những nỗ lực của chính phủ Việt Nam nhằm trấn áp các buổi cầu nguyện của các tín đồ Công giáo Việt Nam tại Hà Nội, những người đang đòi lại các tài sản của Giáo hội đã bị tịch thu. Theo tôi hiểu thì các tu sĩ và giáo dân Công giáo đang muốn đòi lại 2 phần đất tại Hà nội đã bị chiếm giữ từ khi chính quyền Cộng sản nắm quyền vào thập niên 1950, một tại giáo xứ Thái Hà thuộc Hà Nội, và một từng là sứ quán của Vatican trước đây.

Các buổi cầu nguyện đã diễn ra gần suốt năm 2008 và đã tạo nhiều chú ý khi chính quyền Việt Nam cố bịt miệng những người tham dự bằng những trò hăm dọa, bạo lực, và bắt bớ. Vào tháng trước, chính quyền Việt Nam còn dám dọa truy tố cả Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, vị lãnh đạo Giáo Hội Công Giáo tại Hà Nội. Ngoài ra, ông Ben Stocking, Chánh Văn Phòng của Associated Press tại Hà Nội, cũng đã bị đánh khi chụp hình quan cảnh khu cầu nguyện. Đây là những hành động đáng phê phán.

Khi ông Christopher Hill, Thứ Trưởng Ngoại Giao đặc trách Đông Á Thái Bình Dương, điều trần trước Tiểu Ban Đông Á Thái Bình Dương thuộc Ủy Ban Đối Ngoại Thượng Viện vào tháng 3 năm 2008, ông tuyên bố rằng: “Tự do tôn giáo tại Việt Nam đã mở rộng đáng kể” và bảo đảm với tôi rằng chính phủ Việt Nam đã “đồng ý giải quyết vụ tranh chấp” về khu đất Vatican “bằng đàm phán”.

Tuy nhiên, đã gần 7 tháng qua, rõ ràng chính phủ Việt Nam không thực sự tôn trọng quyền tự do tôn giáo hoặc các khoản nhân quyền liên hệ; và họ đã hủy bỏ những nỗ lực thực tâm để dứt điểm sự việc này trong ôn hòa. Cách hành sử này không xứng đáng với 1 chính phủ đã từng được khen là tiến bộ đáng kể trong lãnh vực tự do tôn giáo và hiện đang ngồi tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.

Vì vậy, tôi kính đề nghị Tổng Thống hãy đại diện Hoa Kỳ ra tuyên bố lên án và gia tăng gấp đôi nỗ lực để áp lực [chính phủ] Việt Nam phải tìm giải pháp ôn hòa cho biến cố này và tôn trọng ước nguyện của giáo dân Công giáo tại Hà Nội. Tôi cũng thỉnh cầu Tổng Thống thông báo cho tôi tiến triển của những nỗ lực này. Đã quá hạn từ lâu việc [chính phủ] Việt Nam phải tuân thủ đầy đủ các tiêu chuẩn quốc tế về quyền tự do tôn giáo, hội họp, phát biểu, lập hội, và phải để các công dân Việt Nam được tự do hành đạo mà không phải lo sợ bị hăm dọa hay hãm hại bởi Nhà nước của họ.

Xin cám ơn sự cứu xét nhanh chóng của Tổng Thống đối với thỉnh cầu này.

Trân trọng,
Barbara Boxer
Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ

-o0o-

Cũng vào ngày 2/10/2008, TNS Barbara Boxer đệ trình Thượng Viện Hoa Kỳ bản Nghị Quyết S.3678 nhằm đẩy mạnh các quyền tự do, các bảo đảm nhân quyền, và xây dựng hệ thống pháp quyền tại Việt Nam.

-o0o-

For Immediate Release:
Contact: Natalie Ravitz or David Frey
October 2, 2008
(202) 224-8120

SENATOR BOXER CALLS ON PRESIDENT
TO CONDEMN VIETNAM’S TREATMENT OF CATHOLICS

Washington, DC – U. S. Senator Boxer (D-CA) wrote to President Bush today, asking him to condemn the Vietnamese government’s increasingly aggressive actions against Vietnamese Catholics.

The text of Senator Boxer’s letter follows:

October 2, 2008

President George W. Bush
The White House
1600 Pennsylvania Avenue NW
Washington, DC 20500

Dear President Bush:

I write today to express my grave concern over the Vietnamese government’s ongoing attempts to suppress prayer vigils by Vietnamese Catholics in Hanoi who are seeking the return of confiscated Church properties. As I understand, Catholic priests and church members are seeking the return of two properties in Hanoi that were seized after the Communist government took power in the 1950s—one in Thai Ha Parish in Hanoi, the other the site of the former Vatican Embassy.

Prayer vigils have occurred throughout much of 2008, and have grown in visibility recently as the Vietnamese government has sought to silence participants through intimidation, violence and arrest. Last month, the Vietnamese government went so far as to threaten legal action against Archbishop Ngo Quang Kiet, the head of the Catholic Church in Hanoi. In addition, the Bureau Chief of the Associated Press in Hanoi, Ben Stocking, was beaten after photographing one of the prayer vigils. These actions are deplorable.

When Christopher Hill, the Assistant Secretary of State for East Asian and Pacific Affairs, testified before the Subcommittee on East Asian and Pacific Affairs of the Senate Foreign Relations Committee in March 2008, he claimed that “religious freedom in Vietnam has expanded significantly,” and assured me that the Vietnamese government had “agreed to resolve the dispute” over the Vatican land “through negotiation.”

However, almost seven months later, it is clear that Vietnam is not fully respecting religious freedom or related human rights and that any meaningful effort by the Vietnamese government to peacefully end this dispute has been abandoned. This behavior is not befitting of a government that has itself touted significant improvement with respect to religious tolerance and is currently sitting on the United Nations Security Council.

As such, I respectfully request that you issue a statement of condemnation from the United States and redouble efforts to press Vietnam to seek a peaceful resolution to this crisis that respects the wishes of the Vietnamese Catholics in Hanoi. I also ask that you keep me apprised of progress on these efforts. It is long past time for Vietnam to fully adhere to internationally recognized standards regarding the freedom of religion, assembly, expression and association, and allow Vietnamese citizens to practice their faith without fear of intimidation or harm from their government.

Thank you for your prompt consideration of this request.

Sincerely,

Barbara Boxer
United States Senator

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.