Cộng Sản Đang Rước Nhục Lên Đất Nước Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 55.9 kb
Đường phố Sài Gòn đã bị cờ Trung Cộng phủ kín.

Dựa theo những tin tức từ trong nước kèm những ý kiến qua phỏng vấn bằng điện thoại hay qua blog điện toán, và nhất là khi nhìn những hình ảnh cuộc rước đuốc Thế Vận Hội tại Sài Gòn ngày 29/4 vừa qua, thì thật đúng là tập đoàn CSVN đã rước nhục lên đất nước Việt Nam. Theo những người chứng kiến, đường phố Sài Gòn đã bị cờ Trung Cộng phủ kín. Lũ công an, mật vụ CSVN đã dành cho bọn Tàu hết cả lòng, lề đường để chúng mặc tình chạy tới, chạy lui, hung hăng phất cờ Trung Cộng và la hét bằng tiếng Tàu. Trong lúc đó, người dân Sài Gòn thì bị cấm ra đường đứng xem, cấm chụp hình và thậm chí cấm cả sử dụng điện thoại cầm tay vì chúng sợ chụp hình bằng máy điện thoại.

Sau đây là nội dung một số phát biểu của người dân có mặt tại cuộc rước nhục Bắc Kinh 2008 tại Sài Gòn ngày 29/4/2008. Một thiếu nữ chứng kiến cái cảnh bọn công an CSVN đưa mắt cú vọ rình rập, nghi kỵ người dân Việt Nam trong lúc chúng coi bọn Tàu như cha mẹ của chúng, đã phát biểu: “…. nhìn đám sinh viên tàu khựa mặt mày kênh kiệu phất cờ ngay tại Sài Gòn em vừa buồn vừa nhục. Mình là dân Việt Nam mà phải đứng ngoài, cầm điện thoại nói cũng sợ lại càng nhục hơn. Khán giả chứng kiến nỗi nhục của mình là dân ngoại quốc tóc vàng mắt xanh….”. Một thanh niên từ tỉnh lên Sài Gòn đã hết sức bất mãn, khi anh ta ra công viên và đã bị công an chất vấn rồi xua đuổi. Anh phẫn uất nói “…em là một công dân của nước Việt Nam, em ra công viên hứng mát mà bị công an đuổi em để bọn Trung Cộng tự do độc quyền tại đây…”. Anh ta còn cho biết là qua tiếp xúc, nhiều người dân Sài Gòn cũng không biết đang xảy ra chuyện gì vì mấy ngày qua, không thấy báo chí đưa tin. Ngoài ra, anh cũng tiết lộ là những người trong lứa tuổi của anh đã cảm thấy nhục nhã vì bọn xâm lăng Trung Quốc ngang nhiên dày xéo lãnh thổ Việt Nam với sự toa rập, đồng lõa của chế độ CSVN. Đây quả là vết nhơ làm ô uế đất nước thân yêu của chúng ta. Chính vì thế mà chị HồThị Khánh Hòa, dân oan từ Đà Lạt xuống xem rước đuốc đã mang theo trong người một bình đựng 3 lít nước, không phải để tạt tắt ngọn đuốc; nhưng để chờ cho đuốc đi qua rồi chị sẽ lấy nước tẩy rửa những bước chân dơ bẩn của ngọn đuốc ô nhục. Như bao nhiêu người dân khác, chị đã bị công an bắt về đồn Quận Nhất. Không thấy một tên Trung Quốc nào bị bắt mặc dù chúng gây huyên náo, mất trật tự trên đường phố với cờ quạt và biểu ngữ tràn ngập khắp nơi.

JPEG - 25.9 kb

Tại nhiều nơi trên thế giới, từ Châu Âu như Luân Đôn và Paris đến Châu Mỹ như San Francisco trở về Châu Á như ở Nam Hàn và Nhật Bản…, đi đến đâu ngọn đuốc Thế Vận Bắc Kinh cũng bị người dân phản đối khiến nó đã phải trốn chui trốn nhủi. Không phải vì chống thể thao, thế vận mà ngọn đuốc bị chống đối ở các quốc gia dân chủ trên thế giới. Nó bị chống là vì Trung Quốc đã đánh cướp Thế Vận Hội và không coi ngọn lửa này là tượng trưng cho tinh thần của phong trào thể thao thế giới mà là tiêu biểu cho chính Trung Quốc. Thâm ý của Bắc Kinh là muốn thế giới trong lúc đón rước ngọn đuốc thế vận hội phải đón rước Trung Quốc và đồng tình với những tội ác bá quyền, xâm lăng, diệt chủng, chà đạp nhân quyền của Trung Quốc.

JPEG - 59.4 kb

Riêng tại Việt Nam, ngoài những lý do trên, nhân dân ta không thể quên được những tội ác lịch sử và hiện đại của Trung Quốc đối với dân tộc Việt Nam. Trong lúc đó, đi ngược lại tình tự dân tộc, tập đoàn lãnh đạo CSVN lại tự coi mình là đầy tớ, là nô bộc của Trung Cộng. Họ sợ làm mất lòng thiên triều và răm rắp làm theo mệnh lệnh của Bắc Kinh. Từ mấy tháng nay, họ đã cô lập, bắt giam, hàng trăm người đấu tranh cho dân tộc. Báo điện tử VietNamNet, trong bài tường thuật cuộc rước đuốc, có câu như sau: “Chiều 29/4, một TP.HCM vốn sôi động, tấp nập càng trở nên rộn ràng và vui tươi, long trọng hơn. Các con đường chính được lực lượng an ninh “che chắn” rất cẩn thận, nghiêm túc”. Tuy bọn tôi tớ đã “che chắn” kỹ lưỡng, nhưng thiên triều cũng đã phái một đại thần sang tận nơi kiểm soát. Trong hai ngày 23 và 24/4 vừa qua, tập đoàn chóp bu Hà Nội đã trải thảm đón tiếp, báo cáo với bộ trưởng ngoại giao Trung Cộng là Dương Khiết Trì. Dịp này CSVN đã không quên nhắc lại cam kết khuyển mã với thiên triều là “phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt”. Những cam kết này đã được lãnh đạo CSVN qua lời tuyên bố của Nguyễn Thị Thu Hà, phó chủ tịch UBND thành Hồ nhắc lại khi tiếp nhận ngọn đuốc: “hoạt động rước đuốc tại TPHCM góp phần củng cố, tăng cường quan hệ hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước theo phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam – Trung Quốc đã xác định”.

Đuốc Bắc Kinh tới Sài Gòn là mối nhục cho cả nước. Khi đưa ngọn đuốc chạy qua các đường phố mang tên Hai Bà Trưng, Lê Lợi, Nguyễn Huệ vv… CSVN đã xỉ nhục các anh hùng dân tộc. Phải chăng các vị đã hiển linh thổi tắt ngọn đuốc khi Nguyễn Thị Thu Hà mới chạy chưa được 100 mét?

JPEG - 30 kb
Phải chăng các vị đã hiển linh thổi tắt ngọn đuốc khi Nguyễn Thị Thu Hà mới chạy chưa được 100 mét? (Đuốc Bắc Kinh bị tắt nhiều lần sau đó).

Trần Đức Tường

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.