Tốc Độ Mới, Thước Đo Cũ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tính đến tháng 6/2007, Việt Nam đã là thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) được sáu tháng. Chỉ trong vòng nửa năm thôi đã cho người ta thấy rõ khả năng yếu kém về năng lực quản lý và điều hành của cỗ máy nhà nước CSVN, không theo kịp yêu cầu mà nó cần được nâng cấp để thích ứng với sự phát triển của đất nước về mọi lãnh vực.

Khả năng tự phát triển của Việt Nam hiện nay chưa có, phải kêu gọi người ngoại quốc vào đầu tư thế nhưng không đáp ứng việc cung cấp lao động có tay nghề hay khả năng theo đòi hỏi của các xí nghiệp nước ngoài, lý do dễ hiểu vì chính quyền CSVN không đặt nặng chính sách đào tạo nhân sự. Ngay tờ Lao Động, một cơ quan truyền thông của nhà nước, cũng đề cập sơ qua về điểm này như sau: Khi nhà đầu tư nước ngoài cần lao động cho 600 nghề mà doanh nghiệp của họ cần thì ta chỉ cấp được 60 nghề.

Muốn phát triển kinh tế với tốc độ cao mà nhà nước không giải quyết, nói đúng hơn là không thể giải quyết nhiều ách tắc trong tấc cả mọi khâu; trên nguyên tắc cũng như theo giấy tờ thì sự phân cấp đã có nhưng năng lực của địa phương lẫn trung ương đều bất cập nên kết quả phải đến là tỉ lệ giải ngân vốn đầu tư cho tất cả mọi dự án mới chỉ có 30%.

Mới đây nhà nước CSVN lại huênh hoang công bố tốc độ tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong sáu tháng đầu năm nay (2007) đã đạt 7,87%, đây là mức tăng cao nhất so với cùng kỳ những năm gần đây. Con số này không kiểm chứng được, một số chuyên gia kinh tế cho rằng nếu đúng như thế thì là điều tốt, nhưng so với sự phát triển của những nước láng giềng Việt Nam vẫn còn phải nỗ lực học hỏi nhiều hơn nữa, cả trong các quyết định đầu tư đúng hướng và cả trong việc khắc phục nhiều khó khăn tồn tại. Ngay trên trang điện tử của tờ Lao Động ngày 13/7/2007, trong một bài viết ký tên Tuệ Minh nói rõ là: Đã đến lúc chúng ta cần có thước đo mới cho sự phát triển xã hội, bởi những loại tiêu chuẩn, những loại thước đo xưa nay vẫn quen dùng, không còn phù hợp…

Với cái thước đo củ thì chả mấy khi nghe thấy việc làm ăn thất bại của các công ty quốc doanh, trong khi thực tế thì ai cũng biết như thế nào. Ví dụ như việc xây dựng nhà máy đạm Phú Mỹ, mặc dù đã có sự cảnh báo của các nhà chuyên môn là không nên xây dựng, nhưng nhà nước không nghe nên kết quả đã đem lại là lời ảo, lỗ thật.

Việc giải thể công ty ôtô quốc doanh Vidaco sau 10 năm qua làm ăn thua lỗ quá nặng là điều tất yếu để rút ra những bài học hầu tránh những thất bại tương tự trong tương lai do việc quản lý sai lầm và không có khả năng kinh doanh của các cơ quan nhà nước, thế nhưng như ’’ngựa quen đường cũ’’ nhà nước vẫn thể hiện quyền lực của mình bằng cách chi phối nhân sự chủ chốt ở các doanh nghiệp đã cổ phần hóa, gây phạm bức xúc đối với các nhà đầu tư. Khi một công ty quốc doanh đã giải tư thì công ty đó hoạt động độc lập theo luật Doanh nghiệp nên việc phát triển công ty là do các nhà đầu tư quyết định sau khi thông qua Hội đồng quản trị của công ty đó chứ không phải do bộ chủ quản trước kia, khi chưa cổ phần hóa, tức là sự quyết định cuả các cơ quan chức năng nhà nưóc. Thế nhưng thực tế cho thấy việc việc sắp xếp nhân sự của doanh nghiệp đã giải tư (trong đó có vốn của nhà nước) đều có sự can thiệp rất lớn từ các Bộ, Ngành. Tình trạng này đến nay vẫn chưa chấm dứt và nó đang gia tăng lực cản đối với tiến trình phát triển kinh tế.

Thành phố sài Gòn hiện nay luôn tự hào là thành phố dẫn đầu Việt Nam trên nhiều lãnh vực, điều đó đúng với thực trạng hiện tại, nhưng tầm nhìn và năng lực chỉ đạo của hầu hết cán bộ đứng đầu thành phố này lại quá hạn hẹp thì đủ biết lãnh đạo các thành phố lớn khác tệ đến mức độ nào.

Thành ra nói kinh tế Việt Nam ngày nay khá hơn thời kỳ bao cấp thì đúng, chứ bảo rằng mức độ phát triển nhanh, hy vọng sẽ bắt kịp các nước phát triển là ảo tưởng, bởi vì không ai lấy cái thước cũ để đo mức phát triển theo tốc độ mới, ngoại trừ nhà nước CSVN.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Vụ xe BMW gây tai nạn trên đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội ngày 30/5/2025 mãi đến ngày 17/8/2026 VTV mới thông tin ông Nguyễn Sỹ Cương là người cầm lái và ông này có “đầy đủ điều kiện để được miễn trách nhiệm hình sự”

Còn có ai tin VTV không nhỉ?

Vậy mà đài truyền hình VTV của nhà nước, của toàn dân lại dàn dựng cả một chương trình công phu, tốn kém tiền bạc ngân sách mà rất phản cảm, phản thẩm mỹ, phản nhân văn, một chương trình truyền hình trùng điệp lớp lang che chắn bằng lý giải áp đặt, khiên cưỡng nhằm bảo kê cho pháp nhân gây tai nạn chết người mà trốn tránh trách nhiệm pháp luật.

Kho logistics Koledino của Wildberries ở Podolsk, 45km về phía nam Moscow bốc cháy dữ dội hôm 16/8/2026 do bị Ukraine tấn công bằng UAV. Ảnh: Defense Express

Khi chiến tranh tới Moscow: “Tấm khiên” Nga đang được đo bằng gì?

Điểm quan trọng ở đây là: Ukraine không nhất thiết phải đánh trúng Kremlin để chứng minh Moscow có thể bị tổn thương.

Chỉ cần chiến tranh có thể xuất hiện cách thủ đô vài chục kilomet, tại những kho hàng phục vụ hàng triệu người tiêu dùng và hàng trăm nghìn doanh nghiệp, cảm giác về một hậu phương được bảo vệ tuyệt đối đã bắt đầu thay đổi.

Công an đứng túc trực gần những bó hoa tưởng niệm được người dân đặt quanh gốc cây 55, đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội, nơi xảy vụ tai nạn. Ảnh: Wikipedia

Phản kháng từ thế hệ Z: Sau Làng Vân, Nguyễn Sỹ Cương sẽ là gì?

Khác với các thế hệ trước, thế hệ Z sở hữu những công cụ, tư duy và phương thức phản kháng hoàn toàn mới để đối đầu với các thể chế độc tài, chuyên chế. Thế hệ Z sử dụng nhiều nền tảng của mạng xã hội (TikTok, Instagram, Telegram, Discord, VPN) để lan truyền thông tin theo thời gian thực.

Những hành vi lạm quyền hay tham nhũng có thể bị lột trần và lan truyền rộng rãi chỉ sau vài giờ, vượt khỏi tầm kiểm soát của các cơ quan kiểm duyệt.