Tất Cả Vì Tự Do

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

30/4/1975 là ngày chấm dứt chiến tranh Việt Nam, có thể xem là cuộc chiến ý thức hệ, kéo dài gần 20 năm.

Trong suốt 30 năm qua, chưa có dấu hiệu gì cho thấy Cộng Sản Việt Nam (CSVN) ổn định được tình hình chính trị vì sự chống đối nổi lên khắp nơi, từ trong nước ra đến hải ngoại, từ người dân thường cho đến trí thức không Cộng Sản và trí thức Cộng Sản, và từ trong đảng ra đến ngoài đảng.

Mặc dầu CSVN đã chiến thắng năm 1975, nhưng 30 năm qua họ hì hục tranh thủ lòng dân bằng đủ mọi biện pháp, nhất là tuyên truyền. Ở trong nước, nhờ bưng bít thông tin và bạo lực khống chế nên CSVN vẫn còn khả năng kiểm soát tình hình. Nhưng khối người Việt sống trong tự do thì nằm ngoài sự kiểm soát của chế độ mặc dầu CSVN rất muốn khống chế. Cho đến hôm nay, CSVN biết rằng phải thắng được khối người Việt tự do, tức vô hiệu hoá nỗ lực đấu tranh, thì mới hy vọng ổn định chính trị trong nước. Còn người Việt tự do thì biết rằng còn chế độ độc tài cộng sản thì không bao giờ đồng bào tại quê nhà được “độc lập, tự do, hạnh phúc” cả. Còn độc tài cộng sản thì ước mơ canh tân Việt Nam cũng không thể nào đạt được nên điều kiện dứt khoát là phải gỡ bỏ chế độ độc tài.

Trên thực tế, ngay sau ngày 30/4/1075, cuộc chiến giữa một thiểu số lãnh đạo độc tài và đa số khát vọng tự do vẫn tiếp diễn trong 30 năm qua; có lúc âm ỉ ngấm ngầm và có lúc bùng nổ mãnh liệt.

Những gì xảy ra tại Úc trong tuần lễ qua 31/10 đến 6/11, hay cách đây 2 năm đối với vụ VTV4, đã nói lên tất cả ý nghĩa đó.

Tuần qua, khoảng 1500 người biểu tình tại Canberra, 15,000 người biểu tình tại Sydney, 10,000 người biểu tình tại Bankstown, và 2500 người biểu tình tại Melbourne chống lại bốn cuộc trình diễn dùng văn hoá văn nghệ tuyên truyền cho CSVN. Số người biểu tình tại Úc cho thấy đa số người Việt tự do không chấp nhận chế độ này, và bác bỏ hoàn toàn luận điệu là tinh thần đấu tranh của người Việt tự do đang xuống thấp. Chấp nhận chế độ độc tài, đối với họ, có nghĩa rằng sự bỏ nước ra đi tìm tự do của mình là không chính đáng, và rằng công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ sẽ trở thành vô nghĩa.

Ở trong nước, tuy bị khống chế mọi mặt nhưng người dân vẫn bất phục, và phần lớn là bất tuân, sự lãnh đạo của CSVN, nhất là trên mặt xã hội và chính trị. Mà không được lòng dân thì kết quả chỉ là những cơn sóng ngầm, vì lịch sử từ xưa đến nay đều chứng minh như thế.

Đối với hải ngoại, khi đã liều mình vượt biển tìm cái sống trong cái chết, khi tự do là tất cả để sống cho đúng với nhân cách một con người, thì những ai thoát khỏi gông cùm cộng sản làm sao quên được bản chất của họ khi những gì xảy ra trong quá khứ vẫn còn tiếp diễn. Người chết mà CSVN còn không tha như đã áp lực chính quyền Nam Dương và Mã Lai đập bỏ hai tấm bia tưởng niệm thuyền nhân tại Galang và Bidong. Người sống như trẻ em và phụ nữ Việt Nam thì bị coi như món hàng tiêu khiển cho người khác, trong khi bao người lương thiện trở thành tù nhân lương tâm. Với kiểu cai trị như thế thì làm sao những người có lương tâm và được sống trong tự do có thể làm ngơ! Làm sao dửng dưng trước thời cuộc khi nhà cầm quyền CSVN núp dưới chiêu bài văn hoá văn nghệ mà lại phí phạm cả triệu đô la để đánh bóng cho chế độ độc tài!

Không có chính nghĩa thì CSVN không thể chinh phục được phiá họ chiến thắng. Nhưng ngay chính những người đã đi theo CSVN trong suốt 60 năm qua bây giờ quay lại đặt vấn đề về con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa bằng máu và nước mắt của hàng triệu người Việt Nam như thế có đáng không, nhất là khi Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng còn nhiều quốc nhục và quốc nạn hơn những gì có thật để tự hào.

Sẽ còn rất lâu, hay thực tế hơn, là không khi nào CSVN có thể lấy được lòng dân cả trong lẫn ngoài nước với bản chất tráo trở như vậy. Cuộc đấu tranh vạch trần bản chất và âm mưu của CSVN rất quyết liệt cho đến khi nào tự do và dân chủ thật sự hiện hữu đối với đại đa số người dân.

Trong 60 năm qua, CSVN tồn tại nhờ bưng bít, bạo lực và tuyên truyền. Cho nên người Việt tự do phải dồn mọi nỗ lực để chọc thủng bức tường bưng bít, bẻ gẫy mọi mặt trận tuyên truyền của chế độ tại hải ngoại, và chuyển các thông tin này đi khắp nơi và vào trong nước. Cả ba nỗ lực này người Việt tự do đều có khả năng thực hiện. Được như thế thì mới dần dần chủ động thế tấn công vào những điểm yếu của chế độ độc tài. Một khi hai mũi nhọn của họ bị bẻ gẫy, tức bưng bít và tuyên truyền bị vô hiệu quả, thì vấn đề dùng bạo lực sẽ không còn giá trị bao nhiêu. Lúc đó ngày tàn của chế độ không còn bao lâu.

Phạm Phú Đức
Melbourne, 7/11/2005

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.