Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lý Thái Hùng

Những gì đang diễn ra tại Nga không phải là một biện pháp an ninh. Đó là một tuyên bố chính trị: Nhà nước sẵn sàng cắt đứt xã hội khỏi thế giới để duy trì quyền lực.

Việc cơ quan an ninh FSB chặn Internet ở Moscow và Saint Petersburg không chỉ làm gián đoạn đời sống xã hội. Nó phơi bày bản chất của hệ thống cai trị dưới thời Vladimir Putin: Kiểm soát toàn diện, không ngoại lệ. Khi một chính quyền bắt đầu sợ thông tin, nó sẽ tìm mọi cách để bóp nghẹt dòng chảy của nó.

Siết Telegram, chặn VPN, ép người dân dùng nền tảng do nhà nước kiểm soát – đó không phải là “quản lý.” Đó là dựng lên một nhà tù thông tin, nơi mọi liên lạc đều có thể bị theo dõi, và mọi tiếng nói độc lập đều có thể bị triệt tiêu. Nga không chỉ đang kiểm soát Internet. Nga đang tự tách mình ra khỏi thế giới.

Việt Nam đang có dấu hiệu đi vào con đường tương tự. Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn. Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm. Khi quyền lực chính trị trực tiếp nắm toàn bộ hệ thống thông tin, thì sự thật không còn là thứ cần được tìm kiếm – mà là thứ được quyết định.

Trong một hệ thống như vậy: Không còn báo chí độc lập, không còn phản biện chính sách, không còn cơ chế kiểm soát quyền lực. Chỉ còn một thứ duy nhất: Sự áp đặt từ trên xuống.

Nếu đây là sự “học tập” từ Putin, hậu quả sẽ không dừng ở kiểm duyệt. Nếu Tô Lâm và bộ máy hiện tại thực sự đang đi theo mô hình của Vladimir Putin, thì cần nói thẳng: Đây không phải là chiến lược phát triển. Đây là con đường dẫn đến cô lập. Mô hình này luôn đi theo một chuỗi logic không thể đảo ngược:

Một là tập trung quyền lực vào trong tay một cá nhân.

Hai là kiểm soát truyền thông, bởi một nhóm nhỏ quay chung quanh cá nhân lãnh đạo.

Ba là bịt kín các kênh thông tin độc lập dưới cái thòng lọng “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Bốn là kiểm soát mạng Internet để cô lập xã hội.

Năm là cô lập quốc gia ra khỏi hệ sinh thái toàn cầu.

Iran đang đi con đường này. Nga đang đi tiếp. Kết quả không phải là “ổn định,” mà là trì trệ, bất mãn và suy thoái dài hạn. Cái giá phải trả chính là quốc gia bị khóa từ bên trong.

Không có nền kinh tế hiện đại nào tồn tại được trong một môi trường thông tin bị bóp nghẹt.

Khi Internet bị kiểm soát: Doanh nghiệp mất kết nối với thị trường toàn cầu, nhà đầu tư rút lui vì rủi ro chính trị và xã hội bị cắt khỏi tri thức và đổi mới.

Nhưng nguy hiểm hơn cả là điều này: Khi thông tin bị độc quyền, sai lầm của chính quyền sẽ không còn bị phát hiện – cho đến khi quá muộn.  Một hệ thống không có phản biện không phải là hệ thống mạnh. Đó là hệ thống đang tích tụ những khủng hoảng.

Sự thật cần được nói thẳng: Không có chuyện “tăng cường quản lý” mà không đi kèm với mất tự do. Không có chuyện “an ninh thông tin” mà không dẫn đến kiểm duyệt. Và không có chuyện “kiểm soát Internet” mà vẫn giữ được hội nhập.

Nếu xu hướng hiện tại tiếp tục, Việt Nam không chỉ đối mặt với nguy cơ tụt hậu. Quốc gia này có thể tự đẩy mình vào một trạng thái nguy hiểm hơn: Bị khóa khỏi thế giới trong khi thế giới vẫn tiếp tục tiến lên. Đó không phải là kịch bản giả định. Đó là con đường đã có tiền lệ.

Vấn đề không còn là “có hay không,” mà là “khi nào”?

Câu hỏi quan trọng nhất vào lúc này không phải là liệu Việt Nam có đi theo con đường của Nga hay không. Mà là: Đã đi đến đâu rồi?

Và khi một quốc gia đã bước đủ xa trên con đường tập trung quyền lực và kiểm soát thông tin, lịch sử cho thấy một điều rất rõ ràng: Quay đầu không còn phụ thuộc vào ý chí của người dân nữa.

Lý Thái Hùng
28/3/2026

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Eo biển Hormuz (trái) và eo biển Đài Loan. Ảnh: The Seattle Times, The Diplomat

Từ Hormuz nghĩ về eo biển Đài Loan

Chiến dịch quân sự của liên quân Mỹ-Israel đã vấp phải một trở ngại quan trọng: Eo biển Hormuz! Ngay trước khi ném những quả bom đầu tiên xuống Iran, các chỉ huy quân sự Mỹ đã lo ngại việc Tehran phong tỏa eo biển Hormuz trong một đòn phòng vệ bất đối xứng. Một chiến thuật như vậy đang được Trung Quốc cân nhắc nếu Mỹ can dự vào cuộc xâm lược Đài Loan mà Chủ Tịch Tập Cận Bình có thể khơi mào trước năm 2027.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm. Ảnh: Cổng Thông tin Điện tử Quốc hội

Tổng bí thư kiêm chủ tịch nước: Mục tiêu hay phương tiện?

Giấc mơ phát triển không chỉ là giấc mơ của một nhà lãnh đạo. Đó phải là giấc mơ của hàng triệu người Việt – những người đang vật lộn với chi phí sinh hoạt, với sức ép việc làm, với tương lai con cái mình trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt.

Vấn đề không phải là người “trên đỉnh cao chói lọi” muốn gì? Vấn đề là cấu trúc quyền lực hiện nay cho phép – hay giới hạn – tổng bí thư, chủ tịch nước làm những gì?

Tổng Bí thư ĐCSVN kiêm Chủ tịch nước CHXHCNVN Tô Lâm. Ảnh: Luong Thai Linh/ Pool Photo via AP

Cơ hội điều hành và giới hạn thể chế đối với nhất thể hóa quyền lực ở Việt Nam: Hai mặt của một lựa chọn chính trị

Ý nghĩa của việc tập trung quyền lực ở Việt Nam cần được đặt trong một khung nhìn rộng hơn. Nếu nó chỉ dừng lại ở việc tăng tốc điều hành, thì đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở việc liệu sự tập trung này có đi kèm với việc củng cố pháp quyền, mở rộng minh bạch và xây dựng các cơ chế kiểm soát quyền lực hay không.

Ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước CHXHCNVN 2026-2031 hôm 7/4/2026. Ảnh: Znews

Tô Lâm đặt cược lớn vào chiến dịch xây dựng trị giá 200 tỷ USD

Sân vận động lớn nhất thế giới, trung tâm triển lãm lớn nhất Đông Nam Á và hàng trăm dự án đường bộ, hàng không và năng lượng lớn — Việt Nam đang xây dựng nhanh hơn bao giờ hết trong “kỷ nguyên vươn mình của đất nước” mà nước này tự tuyên bố.

Chỉ riêng năm ngoái (2025), Việt Nam đã khởi công hơn 550 dự án cơ sở hạ tầng trong một làn sóng đáng kinh ngạc với tổng chi phí khoảng 200 tỷ USD.