Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lý Thái Hùng

Những gì đang diễn ra tại Nga không phải là một biện pháp an ninh. Đó là một tuyên bố chính trị: Nhà nước sẵn sàng cắt đứt xã hội khỏi thế giới để duy trì quyền lực.

Việc cơ quan an ninh FSB chặn Internet ở Moscow và Saint Petersburg không chỉ làm gián đoạn đời sống xã hội. Nó phơi bày bản chất của hệ thống cai trị dưới thời Vladimir Putin: Kiểm soát toàn diện, không ngoại lệ. Khi một chính quyền bắt đầu sợ thông tin, nó sẽ tìm mọi cách để bóp nghẹt dòng chảy của nó.

Siết Telegram, chặn VPN, ép người dân dùng nền tảng do nhà nước kiểm soát – đó không phải là “quản lý.” Đó là dựng lên một nhà tù thông tin, nơi mọi liên lạc đều có thể bị theo dõi, và mọi tiếng nói độc lập đều có thể bị triệt tiêu. Nga không chỉ đang kiểm soát Internet. Nga đang tự tách mình ra khỏi thế giới.

Việt Nam đang có dấu hiệu đi vào con đường tương tự. Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn. Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm. Khi quyền lực chính trị trực tiếp nắm toàn bộ hệ thống thông tin, thì sự thật không còn là thứ cần được tìm kiếm – mà là thứ được quyết định.

Trong một hệ thống như vậy: Không còn báo chí độc lập, không còn phản biện chính sách, không còn cơ chế kiểm soát quyền lực. Chỉ còn một thứ duy nhất: Sự áp đặt từ trên xuống.

Nếu đây là sự “học tập” từ Putin, hậu quả sẽ không dừng ở kiểm duyệt. Nếu Tô Lâm và bộ máy hiện tại thực sự đang đi theo mô hình của Vladimir Putin, thì cần nói thẳng: Đây không phải là chiến lược phát triển. Đây là con đường dẫn đến cô lập. Mô hình này luôn đi theo một chuỗi logic không thể đảo ngược:

Một là tập trung quyền lực vào trong tay một cá nhân.

Hai là kiểm soát truyền thông, bởi một nhóm nhỏ quay chung quanh cá nhân lãnh đạo.

Ba là bịt kín các kênh thông tin độc lập dưới cái thòng lọng “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Bốn là kiểm soát mạng Internet để cô lập xã hội.

Năm là cô lập quốc gia ra khỏi hệ sinh thái toàn cầu.

Iran đang đi con đường này. Nga đang đi tiếp. Kết quả không phải là “ổn định,” mà là trì trệ, bất mãn và suy thoái dài hạn. Cái giá phải trả chính là quốc gia bị khóa từ bên trong.

Không có nền kinh tế hiện đại nào tồn tại được trong một môi trường thông tin bị bóp nghẹt.

Khi Internet bị kiểm soát: Doanh nghiệp mất kết nối với thị trường toàn cầu, nhà đầu tư rút lui vì rủi ro chính trị và xã hội bị cắt khỏi tri thức và đổi mới.

Nhưng nguy hiểm hơn cả là điều này: Khi thông tin bị độc quyền, sai lầm của chính quyền sẽ không còn bị phát hiện – cho đến khi quá muộn.  Một hệ thống không có phản biện không phải là hệ thống mạnh. Đó là hệ thống đang tích tụ những khủng hoảng.

Sự thật cần được nói thẳng: Không có chuyện “tăng cường quản lý” mà không đi kèm với mất tự do. Không có chuyện “an ninh thông tin” mà không dẫn đến kiểm duyệt. Và không có chuyện “kiểm soát Internet” mà vẫn giữ được hội nhập.

Nếu xu hướng hiện tại tiếp tục, Việt Nam không chỉ đối mặt với nguy cơ tụt hậu. Quốc gia này có thể tự đẩy mình vào một trạng thái nguy hiểm hơn: Bị khóa khỏi thế giới trong khi thế giới vẫn tiếp tục tiến lên. Đó không phải là kịch bản giả định. Đó là con đường đã có tiền lệ.

Vấn đề không còn là “có hay không,” mà là “khi nào”?

Câu hỏi quan trọng nhất vào lúc này không phải là liệu Việt Nam có đi theo con đường của Nga hay không. Mà là: Đã đi đến đâu rồi?

Và khi một quốc gia đã bước đủ xa trên con đường tập trung quyền lực và kiểm soát thông tin, lịch sử cho thấy một điều rất rõ ràng: Quay đầu không còn phụ thuộc vào ý chí của người dân nữa.

Lý Thái Hùng
28/3/2026

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjirō Koizumi (phải) trong buổi họp báo công bố Sách trắng Quốc phòng 2026 hôm 4/8/2026

Sách trắng Quốc phòng

Phát biểu tại cuộc họp báo ngày 4/8, Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjiro Koizumi bày tỏ hy vọng “Sách trắng Quốc phòng năm nay sẽ giúp người dân hiểu rõ hơn về quốc phòng và an ninh của Nhật Bản, đồng thời trở thành cơ hội để mỗi người suy ngẫm về mối liên hệ giữa an ninh với tương lai của từng công dân.”

Ba thế hệ cư dân trong một gia đình trên bán đảo Thanh Đa, Q. Bình Thạnh, TP.HCM, nơi rơi vào tình trạng quy hoạch treo hơn ba thập niên. Ảnh: Tia Sáng

Luật Đất đai cần trao quyền làm chủ thực sự cho dân

Đất đai là tài nguyên đặc biệt, là không gian sinh tồn và phát triển của quốc gia. Việt Nam hiện vẫn còn hơn một triệu hecta đất chưa sử dụng, cùng vô số những khu “đất vàng” biến thành bãi cỏ hoang do các dự án “treo” và hàng loạt những vụ khiếu kiện dai dẳng tốn kém sinh lực xã hội.

Nghịch lý đó đến từ việc chúng ta đang quản lý nguồn lực sinh tồn cốt lõi của quốc gia bằng những cơ chế mang nặng tính hành chính, thiếu vắng sự minh bạch của dữ liệu và nhịp đập thực sự của thị trường.

Tịch thu hơn 10.000 đôi giày giả da không rõ nguồn gốc tại Hưng Yên. Ảnh: Pháp luật Plus

Đấu giá hàng tịch thu: Hợp pháp hóa hàng trôi nổi

Việc cơ quan quản lý thị trường tịch thu và đem bán đấu giá hàng nghìn sản phẩm không rõ nguồn gốc xuất đã  chính thức hợp pháp hoá cho những lô hàng trôi nổi.

Đây là quy trình xử lý nhằm tránh lãng phí và mang lại nguồn thu cho ngân sách Nhà nước. Thật trớ trêu khi một lô hàng nằm trong kho của tiểu thương thì bị coi là hàng lậu, hàng vi phạm; nhưng cũng chính lô hàng đó, sau khi đi bị tịch thu và nhận được tờ giấy chứng nhận đấu giá, lại nghiễm nhiên trở thành hàng hợp pháp để công khai bán cho người tiêu dùng.

Ảnh minh họa

Khi câu chuyện đất đai chạm đến định chuẩn của niềm tin xã hội

Một băn khoăn thực tế và hoàn toàn chính đáng của dư luận hiện nay là: Nếu Nhà nước không tư nhân hóa đất đai, tại sao các doanh nghiệp tư nhân lại liên tục được giao những “khu đất vàng” để phát triển dự án đô thị, thương mại?

Liệu có hiện hữu nguy cơ tài sản quốc gia bị thâu tóm vào tay các tập đoàn lớn, biến người dân thành những người chỉ còn quyền thuê đất để sinh sống ngay trên quê hương mình?