Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nhật Ngôn

Bao giờ người dân Việt Nam mới thực sự có được quyền biểu tình rõ ràng như năm bản Hiến pháp đã quy định? Câu trả lời vẫn hoàn toàn bỏ ngỏ.

Ở rất nhiều quốc gia tiến bộ trên thế giới, biểu tình là một quyền chính trị hiển nhiên của công dân. Tuy nhiên, tại Việt Nam, quyền biểu tình dù được quy định ở Hiến Pháp  nhưng thực tế lại hoàn toàn khác biệt.

Khi xã hội Việt Nam bắt đầu manh nha ý thức dân chủ từ thời Pháp thuộc trước năm 1945, biểu tình đã bắt đầu diễn ra để phản kháng chính phủ cầm quyền. Cuộc biểu tình chống sưu cao thuế nặng nổi bật nhất trong lịch sử là Phong trào chống sưu cao thuế nặng ở Trung Kỳ năm 1908. Hàng vạn nông dân từ các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, và Huế đã vây tòa Khâm sứ và các cơ quan chính quyền đòi giảm sưu thuế.

Dưới sự đô hộ của thực dân Pháp, xã hội dần hình thành các điều kiện để biểu tình nhờ sự du nhập của các tư tưởng tự do phương Tây và sự ra đời của các đảng phái có tổ chức. Điển hình là phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục, cuộc biểu tình Bến Thủy, Vinh – khởi đầu cho phong trào Xô viết nhân ngày  kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động 1/5/1930. Và đỉnh điểm là cuộc biểu tình ngày 19/8/1945 do Việt Minh tổ chức dẫn tới Cách mạng tháng Tám cướp chính quyền.

Sau khi Việt Minh tuyên bố độc lập ngày 2/9/1945, quyền biểu tình đã ngay lập tức được hiến định trong Hiến pháp 1946 tại Điều 10. Thậm chí, Sắc lệnh số 31 do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký ngày 13/9/1945 đã chính thức công nhận quyền này, chỉ yêu cầu khai trình trước 24 giờ. Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Ở miền Bắc, các cuộc biểu tình không còn là biểu tình phe phái, đối lập chính trị như trước năm 1945. Tất cả đều do Nhà nước và các đoàn thể tổ chức, phục vụ cho mục tiêu xây dựng CNXH và chi viện cho chiến trường miền Nam. Các hoạt động biểu tình diễn ra theo các biến động chính trị có tổ chức nhằm ủng hộ chính sách của chính quyền hoặc phản đối Mỹ tham chiến và mở rộng chiến tranh đánh phá miền Bắc. Sau đó là các cuộc meeting ủng hộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, phản đối chính sách can thiệp và sự hiện diện của quân đội Mỹ tại miền Nam Việt Nam.

Ở Miền Nam hoạt động biểu tình diễn ra rầm rộ, không do chính phủ hay đảng phái chi phối. Báo chí tư nhân, các hội đoàn độc lập, tôn giáo và các tổng hội sinh viên phát triển, tạo điều kiện cho người dân có không gian để thể hiện tiếng nói. Tuy nhiên các cuộc biểu tình cũng có bị chính phủ đàn áp như phong trào Phật giáo dưới thời Ngô Đình Diệm hay phong trào sinh viên học sinh những năm 70.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn. Thứ nhất, Hiến pháp quy định việc thực hiện các quyền này “do pháp luật quy định,” nhưng đến nay Việt Nam vẫn chưa hề ban hành Luật Biểu tình để hướng dẫn chi tiết. Thứ hai, quyền biểu tình trên thực tế thường bị chính quyền xử lý bằng các công cụ hành chính như Nghị định 38/2005/NĐ-CP về trật tự công cộng hoặc thậm chí là truy tố hình sự về tội “gây rối trật tự công cộng” theo Điều 318 Bộ luật Hình sự 2015.

Cứ mập mờ như vậy thì bao giờ người dân Việt Nam mới thực sự có được quyền biểu tình rõ ràng như 5 bản Hiến pháp đã quy định? Câu trả lời vẫn hoàn toàn bỏ ngỏ. Điều đó cho thấy các quyền chính trị của người dân thực chất chỉ là một “cái bánh vẽ” được dựng lên để trang trí. Tương tự như những lời tuyên ngôn hào hùng về quyền con người vào ngày 2/9/1945, chúng chỉ là mồi nhử phục vụ cho mưu đồ chính trị, lợi dụng tinh thần độc lập và lòng yêu nước của nhân dân để củng cố quyền lực cho một nhóm người.

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.

Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng trong một tấm ảnh không rõ ngày trước khi bị bắt. Ảnh: FB Dương Kim Khải/ RFA edited

Nhận định của Nhóm Công tác Liên Hiệp Quốc về việc giam giữ Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng

Nhóm Công tác về Giam giữ Tùy tiện LHQ (UNWGAD) phán quyết rằng việc giam cầm Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng là tùy tiện (arbitrary) chiếu theo các Hạng Mục I, II, III và V. Nhóm Công tác kết luận rằng Điều 117 của Bộ luật Hình sự được soạn thảo bằng ngôn từ mơ hồ và quá bao quát, không đáp ứng được nguyên tắc pháp lý hợp chuẩn, và do đó không thể làm nền tảng pháp lý chính đáng cho việc giam giữ.