Hỗn loạn vô chủ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đã công bố thành phần các đại biểu mới, gồm 496 người. Trong đó có đến 100 người là uỷ viên trung ương Đảng. Quốc hội Việt Nam lần này là quốc hội có ít số người ngoài đảng nhất so với quốc hội trước. Tổng số đảng viên CSVN chiếm đến 96% trong quốc hội.

Có đến 19 uỷ viên BCT cộng sản Việt Nam trúng cử quốc hội kỳ này.

Sau kết qủa này của quốc hội, cho thấy đảng CSVN đã thực hiện hoàn tất chủ trương tăng cường quyền lãnh đạo của đảng trên đất nước, chủ trương do giáo sư chuyên ngành xây dựng Đảng Nguyễn Phú Trọng khởi xướng.

Với việc trụ lại thành công chức tổng bí thư khi đã quá tuổi ở đại hội 12, sau đó sắp xếp nhân sự như ý vào bộ máy ban ngành trong đảng, tiếp tới đưa đại đa số đảng viên vào chiếm lĩnh quốc hội là thành công mà Nguyễn Phú Trọng theo đuổi bấy lâu.

Nguyễn Phú Trọng đã tạo ra được sự thống nhất tương đối quyền lực, không còn cảnh anh Ba, anh Tư cầm đầu những nhóm lợi ích thao túng chính trường như trước đây. Trọng có thể thoải mái đi thăm các vùng đất Nam Bộ, như một nhà vua ngạo nghễ đi dạo trên những vùng đất mới bình định được, điều mà trước kia Trọng ít khi làm.

Tưởng rằng với sự thống nhất quyền lực như vậy, đất nước sẽ không còn cảnh đấu đá, phe phái. Đảng cộng sản chỉ việc dốc sức theo đuổi đường lối CNXH, toàn đảng nhìn về một hướng.

Thế nhưng, đất nước lại rơi vào cảnh hỗn loạn một cách vô chủ.

Hai tháng trời sau thảm hoạ cá chết ở 4 tỉnh miền Trung, những người ngư dân hầu như đã không còn ra biển, những chợ hải sản, nhà hàng hải sải, du lịch biển chết dần mòn trong cảnh tiêu điều, hiu hắt. Chính phủ Việt Nam không đưa ra nguyên nhân nào dẫn đến thảm hoạ này. Chỉ vài biện pháp qua loa đối phó dư luận như kiểu cho cán bộ tắm biển, cán bộ ăn hải sản không biết có phải thứ hải sản lấy từ trung tâm phát độc Vũng Áng hay có khi loại hải sản được phi cơ chở từ Tân Gia Ba về. Những biện pháp mà dân chúng thường gọi là dán bùa đít mèo, không thể nào trấn an được dư luận.

Không có một nhân vật cao cấp nào trong bộ chính trị có phát ngôn thẳng thắn và trách nhiệm để dân chúng thấy rằng Đảng CSVN còn có mặt trên đất nước. Trong vụ cá chết, người dân cảm giác đất nước này đang vô chủ. Các lãnh đạo cao cấp ở Bộ chính trị thực hiện phương châm, ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi. Từ Tổng bí thư đến chủ tịch nước đều tảng lờ như không biết chuyện cá chết. Thế nhưng chỉ chuyện nhỏ về bài báo nào đó nói về phó chủ tịch tỉnh có xe đẹp, ông tổng bí thư đã có ý kiến chỉ đạo làm rõ vấn đề bài báo nêu ra. Chứng tỏ ông ta có đọc, nhưng chỉ lên tiếng những gì cảm thấy mang lại uy tín cho mình mà thôi.

Ông tân thủ tướng thì chỉ đạo theo kiểu cần khẩn trương làm rõ nguyên nhân nhưng kèm theo câu thận trọng. Có nghĩa là khẩn trương tìm nguyên nhân nhưng nếu nguyên nhân không phải là do thiên nhiên như thủy triều đỏ, tảo nở hoa thì cần thận trọng khi công bố. Vì thế sau hơn hai tháng, một ông bộ trưởng họp báo tuyên bố nguyên nhân cá chết là tại liên quan đến nguyên nhân gây ra cá chết.

Nhiều cuộc biểu tình của người dân nổ ra để đòi hỏi chính phủ minh bạch thông tin cá chết. Những cuộc biểu tình này bị đàn áp khốc liệt bằng đòn vọt, nhà tù trá hình dưới mác trung tâm phục hồi nhân phẩm, nhiều người bị an ninh gây áp lực mất việc làm, mất nơi thuê nhà.

Chế độ quy kết động cơ biểu tình của người dân là ý đồ xấu. Đài truyền hình Việt Nam cũng lập tức phụ hoạ hỗ trợ ra ngay một chương trình, nhằm quy kết động cơ những người đòi minh bạch thông tin cá chết là có ý đồ xấu bằng một cuộc thảo luận mang đậm cách đấu tố hồi cải cách ruộng đất.

Nhưng có một ý đồ mà ngay cả những người biểu tình đòi minh bạch thông tin cá chết và cả bộ máy an ninh, cơ quan tuyên giáo, đài truyền hình quốc gia đều không biết. Bởi tuy ý đồ đó xuất phát từ tâm thức, mơ hồ nhưng thực ra nó hiện hữu ai cũng thấy nhưng không diễn tả được.

Đó là ý đồ muốn hỏi ai là chủ đất nước này? Cơ quan nào có trách nhiệm với đất nước này, đảng, chính phủ, quốc hội hay nhà nước hay thế lực nào?

Vì không rõ ai là chủ, cơ quan nào chịu trách nhiệm, nên thông tin trả lời thảm hoạ cá chết vẫn lửng lơ. Đất nước này đang vô chủ, thực sự là như vậy. Nếu có chủ nhân thực sự, đã có người phải đứng ra trả lời rõ ràng và sẵn sàng chịu trách nhiệm về phát ngôn của mình.

Người trách nhiệm trả lời để an lòng dân không thấy. Nhưng người đi đàn áp, để trấn áp, hăm doạ bưng bít thông tin thì lại nhiều vô vàn. Mỗi phường có đến trăm người cả công an, dân phòng, cán bộ để đi trấn áp những người đòi thông tin về cá chết. Tuyệt nhiên cả trăm mạng đó ở một phường cũng không ai biết gì về nguyên nhân cá chết cả. Đấy là dấu hiệụ của sự hỗn loạn, nếu như ở biểu tình chống Trung Quốc, các con vẹt dư luận còn hót ra rả có luận điệu như vì tình hữu nghị, vì yên ổn làm ăn, vì quan hệ đa phương, song phương. Đến vụ cá chết thì không có luận điệu nào ra hồn ngoài giọng qua loa đang tìm nguyên nhân.

Nhưng sự vô chủ và mất đoàn kết không chỉ ở trong vụ cá chết, bầy đàn Nguyễn Phú Trọng không phải là gắn bó thống nhất như bên ngoài chúng ta thấy. Hãy nhìn vụ ầm ĩ về trường hợp thượng nghĩ sĩ Bob Kerry. Thông thường những việc thế này ĐCSVN thường nhất quán trong tuyên truyền vì tính chất nhạy cảm, đảng thường định hướng khắt khe để lèo lái dư luận theo một cái nhìn đóng khung sẵn. Thế nhưng vụ việc lại nổi sóng đến mức đáng sợ, người ta khơi lại máu me, chém giết cách đây nửa thập kỷ để lên án, đòi trừng phạt. Mặc dù bộ ngoại giao, bộ quốc phòng trước đó đã có bài định hướng êm xuôi, mặc dù uỷ viên bộ chính trị Đinh La Thăng, người phụ trách địa bàn nơi mà Bob Kerry có công việc liên quan đã phải lên tiếng ủng hộ Bob. Nhưng bài báo viết về sự ủng hộ của Đinh La Thăng ngay lập tức bị gỡ bỏ. Thay vào đó là những bài lên án của đủ các loại người khác nhau.

Không có ông chủ nào đứng ra để ngăn phân định vụ cá chết cũng như vụ Bob Kerry. Thiên hạ chửi nhau loạn xạ trên mọi phương tiện về Bob Kerry kéo theo là cả những hệ tư tưởng, quan điểm khác nhau. Đấy có phải là một chứng minh của sự hỗn loạn vô chủ hay không?

Sắp tới khi Trung Quốc hoàn tất khẳng định chủ quyền biển Đông. Lúc đó những người dân Việt Nam mới chợt nhận ra rằng đất nước của họ đang vô chủ. Tuy nhiên khái niệm vô chủ ở đây là những người chủ có trách nhiệm, có lương tâm.

Chỉ có sự bóc lột, tham nhũng, bất công, đàn áp luôn luôn là có chủ.

Nguồn: Blog Người Buôn Gió

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.