Trung lập

Cảnh sát cơ động vào làng Đồng Tâm nửa đêm về sáng. 9/1/2020.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hai hôm nay tôi để ý một số ý kiến cào bằng nước đôi, lên án cả chính quyền lẫn người dân trong việc sử dụng bạo lực, coi đôi bên như nhau.

Tôi phản đối quan điểm này vì nó né tránh câu hỏi trung tâm: Bên nào KHỞI PHÁT bạo lực?

Chắc chắn không phải là dân. Dân không mời cả ngàn lính cơ động về làng, mà lại là lúc nửa đêm về sáng khi mọi người yên giấc ngủ. Lính không về làng thì đã không có đụng độ.

Chưa kể, điều cả ngàn quân vào làng lúc nửa đêm như thế này là theo quy trình nào? Cưỡng chế hay bắt người? Hành chính hay hình sự? Không dựa trên bất kỳ căn cứ pháp lý nào thì phải coi là hành động vô pháp.

Kẻ ra lệnh điều quân đánh úp làng là kẻ khởi phát bạo lực, phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho mọi thiệt hại của thảm hoạ này.

Đối mặt với hành động vô pháp đe doạ mình, dân có quyền chống trả trong khuôn khổ quyền tự vệ chính đáng. Mà thế nào là chính đáng? Chính đáng không phải là không gây ra hậu quả gì, mà là tương xứng với mối đe doạ mà họ đối mặt. Mức độ chống trả của họ có tương xứng với mối đe doạ từ cả ngàn lính cơ động trang bị kỹ càng, đánh úp ban đêm hay không thì mọi người tự đánh giá.

Tổng Giám mục Anh Giáo Nam Phi Desmond Tutu, người đoạt giải Nobel Hoà bình cho những hoạt động chống lại chế độ apartheid (kỳ thị người da đen) từng nói: “Nếu bạn giữ thái độ trung lập trước các bất công, kỳ thực bạn đang đứng về phe áp bức.”

Những người lên án sự chống trả của người dân mong đợi người dân hành động như thế nào? Tự gô mình chịu trói và ở tù rục xương sau đó trong tiếng chép miệng thương xót đãi bôi chưa đầy 5 giây của các bạn hay sao?

Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh, đây không phải là bài học mà mọi người Việt được học ở trường hay sao? Chúng ta cầu mong những người bị áp bức sẽ đấu tranh phi bạo lực, nhưng đừng hi vọng rằng tất cả họ sẽ không bao giờ chống trả bằng vũ lực – một điều chưa từng diễn ra trên thực tế.
Muốn không có bạo lực, hãy chấm dứt bất công.

Nguyễn Anh Tuấn

Nguồn: FB Nguyen Anh Tuan

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.