Thị trường bằng giả, Cộng Sản đã tạo ra nó như thế nào?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bằng thật để làm gì”? Khi người ta chỉ cần cái bằng làm cái như là mác cho oách để hợp thức hóa một vị trí được cơ cấu mà chẳng cần gì đến chuyên môn thì cần chi bằng thật? Để có bằng thật thì phải tốn công tốn sức học hành vất vả. Mà nói thật, để học cho được cái bằng thật thì đâu phải học 4 năm đại học mà được đâu? Để có bằng thật thì 12 năm phổ thông anh cũng phải học thật chứ? Ôi! Để có cái bằng thật sao mà vất vả quá. Với vị trí không cần chuyên môn thì cần gì đến bằng thật?

“Hồng” nghĩa là người có lý lịch đỏ (tức con ông cháu cha), “Chuyên” là những người có chuyên môn giỏi. Vậy câu hỏi đặt ra là nơi nào cần “Hồng”, nơi nào cần đến “Chuyên”? Thực tế, những doanh nghiệp tư nhân, nơi đang làm ra của cải cho xã hội thì họ cần chuyên để công ty phát triển chứ không cần hồng làm gì cả. Nhưng với bộ máy chính trị Đảng Cộng Sản Việt Nam thì lại khác, họ cần “Hồng” để bảo vệ chế độ chứ còn những đứa chuyên hay làm họ lòi cái dốt họ không thích.

Trong nhóm hạt giống đỏ, nguồn nhân lực dự phòng cho chế độ thể chia làm 2 loại: Loại học được và loại học hành không ra gì. Những hạt giống mà vừa học hành giỏi vừa đỗ đạt cao thì được gọi là là “vừa Hồng vừa Chuyên”, loại này chiếm số ít. Còn lại loại học hành không ra gì nhưng nhờ phù phép của bố mẹ cũng có được bằng cấp thì chiếm số đông. Nhu cầu học giả bằng thật lớn thì tất những trường như Đại Học Đông Đô ra đời để đáp ứng nhu cầu thị trường thôi.

Một chế độ chính trị chuộng Hồng hơn Chuyên thì ắt nó sinh ra nạn nhu cầu bằng giả rất lớn và một xã hội háo danh lên ngôi. Vậy nên chuyện trường lớp chạy theo thành tích mà vớt điểm cho học sinh nó trở nên phổ biến. Câu hỏi đặt ra là, với giáo dục Việt Nam hiện nay thì trong 10 người tốt nghiệp phổ thông trung học (PTTH) thì có bao nhiêu người có đủ kiến thức nền tảng để vào đại học? Không biết! Vì giáo dục Việt Nam chưa có có cuộc đại phẫu nào để phát hiện ra điều đó.

Lấy Campuchia ra làm ví dụ, vì Campuchia có 14 năm dưới chế độ cộng sản Heng Samrin cũng rập khuôn kiểu Việt Nam, và sau đó là 20 năm dưới thời Quân Chủ Lập Hiến cũng chưa hề cải cách giáo dục. Như vậy có thể nói giáo dục Campuchia từ năm 2013 trở về trước, nó mang dáng dấp gần giống với nền giáo dục Việt Nam. Năm 2014, Bộ Trưởng Giáo Dục Hang Chuon Naron đã làm một cuộc đại phẩu thuật nền giáo dục Campuchi. Và kết quả, tỉ lệ tốt nghiệp rơi từ 83% xuống còn 26%. Nghĩa là trong cái giáo dục giả tạo chạy theo thành tích xưa nay ấy, cứ 3 người tốt nghiệp thì có đến 2 người là không đạt trình độ nền tảng để vào đại học.

Đấy là kết quả đại phẫu giáo dục của Campuchia, nó là một trường hợp tham khảo cho chất lượng giáo dục Việt Nam.

Quay trở lại câu chuyện giáo dục Việt Nam, chúng ta thấy trong tỷ lệ trên 90% đậu tốt nghiệp PTTH mỗi năm thì có lẽ trong số đó những người không đạt kiến thức nền tảng để vào đại học không phải là ít. Với những người có bằng mà không có chữ nhưng muốn có bằng cấp cao hơn để được cơ cấu thì điều gì xảy ra? Mua bằng hoặc chọn học những trường đại loại như Đại Học Đông Đô để không học mà vẫn có bằng thật.

Có cầu thì ắt có cung. Từ nền giáo dục phổ thông kiểu thả nổi như bao năm nay thì ắt những con người không có chữ mà muốn có bằng tràn lan. Chính vì vậy nó tạo nên một xã hội chuộng bằng cấp, một chính quyền chuộng bằng cấp và những thế hệ quan chức háo danh xuất hiện.

Người dân thấp cổ bé họng, thân cô thế cô đôi khi có bằng thật trên tay còn thất nghiệp chứ huống hồ chi bằng giả? Tuy nhiên bằng giả với quan chức thì rất có giá trị, họ cần bằng giả để đủ điều kiện được cơ cấu nên nhu cầu bằng giả trong giới quan chức là rất lớn. Chính nó tạo nên một thị trường bán bằng một cách có hệ thống và tinh vi như ngày nay.

Với quan chức, họ không chuộng loại bằng giả mà thiếu hồ sơ gốc, họ có tiền và cần bằng để tiến thân nên họ chọn mua loại bằng giả có hồ sơ gốc đàng hoàng, tức là loại bằng do trường nào đó cấp mà không cần phải bỏ công sức ra học. Mua bằng, không đâu xa, ngay trong chính bộ máy chính quyền cộng sản là nhiều nhất. Một chính quyền lưu manh thì cần gì những người có chữ thật sự ngồi vào đấy?!

Đỗ Ngà

Tham khảo:

https://southeastasiaglobe.com/hang-chuon-naron/

https://dantri.com.vn/…/nhieu-tinh-thanh-ty-le-do-tot…

https://www.tienphong.vn/…/55-nguoi-da-su-dung-bang-gia…

https://zingnews.vn/hang-loat-can-bo-dung-bang-gia…

https://laodong.vn/…/hang-loat-can-bo-bi-lua-mua-bang…

https://plo.vn/…/nhung-ai-da-duoc-cap-bang-gia-o-dai…

https://thanhnien.vn/…/mua-bang-cua-truong-dai-hoc-dong…

Nguồn: FB Van Nga Do

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.