Ai là khủng bố: chính quyền CSVN lường gạt nhân dân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Khi xem bài báo CAND nói về việc khởi tố anh Phạm Minh Hoàng được đăng lên mạng ngày 29/9 sau cuộc họp báo của bộ Công An, đọc những giòng gán ghép chuyện này sang chuyện kia, hư cấu, nói như thật, nói sao để kết tội cho bằng được Việt Tân là một đảng khủng bố, tôi thấy cuộn phim tôi bị bắt cách nay 3 năm lại được tái diễn.

Tôi đặc biệt quan tâm đến đoạn viết sau đây trên bài báo này:

“Tháng 11/2007, Khi Cơ quan An ninh Việt Nam bắt giữ Nguyễn Quốc Quân – là trung ương ủy viên Việt Tân, Nguyễn Thị Thanh Vân, Trần Công Minh, Trương Văn Sĩ, Nguyễn Quang Phục – là thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân (riêng Nguyễn Ngọc Đức nhanh chân chạy thoát), âm mưu vào Việt Nam để thiết kế một đường dây xâm nhập trái phép, nhằm bí mật đưa người, vũ khí, chất nổ về nước, tiến hành đánh bom các công trình công cộng như chợ, trường học, bưu điện… thì Trần Công Minh và Nguyễn Thị Thanh Vân đã khai ra Phạm Minh Hoàng.”

Trước hết, tôi thách đố bộ CA và báo CAND nêu ra bằng chứng là tôi và các chiến hữu của tôi đã tiến hành kế hoạch đưa vũ khí, chất nổ về nước để đánh bom các công trình công cộng như chợ, trường học, bưu điện. Khi CA bắt chúng tôi, hiện vật tang chứng chỉ là 7000 tờ truyền đơn phổ biến phương thức đấu tranh bất bạo động. Chẳng lẽ chúng tôi đi đốt trường, đốt chợ với 7000 tờ giấy???

Tôi còn nhớ rất rõ, khi bắt chúng tôi tại hiện trường, CA đã niêm phong không biết bao nhiêu thứ, nhưng đến khi mở ra thì không có một thứ gì để có thể kết tội chúng tôi vào hành động khủng bố. Chính vì vậy mà CA đã phải dàn dựng, nhét khẩu súng ngắn và 13 viên đạn vào hành lý của 2 Việt Kiều từ Nam Cali về thăm nhà là ông Lê Văn Phan và bà Nguyễn Thị Thịnh. Hai ông bà từ California vể thăm gia đình, quá cảnh tại Hồng Kông và đã bị bắt ngay khi tới phi trường Tân Sơn Nhất, đưa thẳng về trại giam Nguyễn Văn Cừ. Tại đây CA đã ép buộc hai ông bà xác nhận là đã nhận lời của đảng Việt Tân để đưa khẩu súng và 13 viên đạn này. Điều đáng nói là đảng Việt Tân và ông bà Phan Thịnh chưa từng biết nhau. Sự dàn dựng vụng về và ấu trĩ của CA đã bị dư luận trong và ngoài nước lên án nên CA đã phải âm thầm ém nhẹm sự kiện và thả ông bà Phan và Thịnh về lại Hoa Kỳ sau 15 ngày giam giữ.

Điều mà tôi muốn nhấn mạnh thêm ở đây là việc CA ghép khẩu súng vào hành lý của ông Phan và bà Thịnh đã làm cho bà Thịnh bị khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Trong suốt 15 ngày bị giam giữ, bà bị giam bên cạnh phòng tôi nên tôi nghe bà than thở khóc lóc thảm thiết kêu oan suốt ngày, không ăn uống, bị mất sức trầm trọng đến mức té xỉu, bị bể đầu ngay trong nhà vệ sinh. Điều ác nhân hơn nữa là CA đã vô cớ bắt giữ hai ông bà trong vòng 15 ngày rồi thả họ ra một cách âm thầm như không có chuyện gì xảy ra, hai ông bà quá hoảng sợ và lẳng lặng tự mua vé trở về Hoa Kỳ trong thời gian sớm nhất để mau chóng thoát thân. Thử hỏi trong chuyện này ai mới chính là khủng bố?

Kế đến, điều mà CA nói rằng tôi đã khai anh Phạm Minh Hoàng là một điều bịa đặt trắng trợn. Tôi cũng thách đố nhà cầm quyền CSVN đưa ra chứng minh bằng lời nói hay bất cứ văn bản nào chứng minh điều này. CA và nhà cầm quyền CSVN không thể tự cho phép quyền dựng lên mọi điều để gán ghép cũng như buộc tội bất cứ người dân nào.

Thêm một lần nữa, qua sự lên tiếng vụng về của CA khi cáo buộc những người đang đấu tranh đòi tự do dân chủ cho đất nước, tôi thấy rằng chính đảng Cộng Sản Việt Nam mới là kẻ khủng bố dân tộc Việt Nam và họ sẵn sàng dựng chuyện để lừa gạt toàn dân Việt Nam chỉ nhằm mưu cầu lợi ích cho chính đảng CSVN, chỉ nhằm giữ chặt quyền lực trong tay họ.

Sau cùng, tôi sẵn sàng trả lời mọi cuộc phỏng vấn hay đối chất và tiếp nhận ý kiến của quý bạn hữu, đồng bào khắp nơi để làm sáng tỏ những điều mà nhà cầm quyền CSVN đang vu khống đảng Việt Tân và các đảng viên liên hệ.

Paris, ngày 30 tháng 9 năm 2010
Nguyễn thị Thanh Vân
nttvan@viettan.org

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?