Anh Cự bị cho nghỉ hưu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau một thời gian ra sức bao che cho Võ Kim Cự, Trưởng ban Quản lý Khu Kinh tế Vũng Áng (từ 2008-2010), bất chấp phản ứng dư luận, cuối cùng hôm 17 tháng 2 vừa qua, ông Võ Kim Cự đã bị đảng lột hết mọi chức vụ trong thời gian ở Hà Tĩnh.

Là người tích cực mang Formosa vào Hà Tĩnh, với vốn đầu tư gần 10 tỷ đô-la đầy sức hấp dẫn, ông Võ Kim Cự chắc cũng không thể ngờ là ông đã mang vào một thảm họa cho Việt Nam và cho chính sự nghiệp chính trị của mình. Với đề nghị của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, những chức danh đầu đàn ở Hà Tĩnh của ông Cự giờ đây đã không cánh mà bay, từ Phó bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự Đảng đến Chủ tịch UBND tỉnh nhiệm kỳ 2011-2016 và Phó chủ tịch UBND tỉnh kiêm Trưởng ban quản lý Khu kinh tế (2008-2010).

Tuy bị lột hết chức vụ cũ nhưng ông Cự vẫn còn niềm an ủi là chức Đại biểu quốc hội khóa XIII (2016-2021) và Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã… chưa bị rớ tới. Trong hai chức vụ này ông Cự chưa làm gì sai và ông tưởng ông sẽ yên thân với tháng ngày còn lại cho tới ngày về hưu một cách đàng hoàng.

Nhưng giống như một “người gian mắc nạn”, ngày 28 tháng 4, trong dịp tiếp xúc cử tri Ninh Kiều, Cần Thơ, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã nói tách bạch ra về trường hợp của ông Cự: “Quốc hội sẽ làm thủ tục cho thôi nhiệm vụ đại biểu và chính phủ làm thủ tục cho nghỉ hưu đối với ông Võ Kim Cự, vì ông đã đến tuổi nghỉ hưu. Có nghĩa là nghỉ hưu là hết chức. Chức trong quá khứ là cắt, chức hiện tại là thôi đồng nghĩa không còn gì nữa.” Lý luận vòng vo giữa “cắt” và “thôi” của bà Kim Ngân để giải thích hành động thải hồi của đảng đối với ông Cự thực ra cũng không làm ai ngạc nhiên vì đó chỉ là sự ngụy biện thường thấy.

Rõ ràng ông Cự “chưa sai” trong vai trò còn lại nhưng không có gì bảo đảm là ông sẽ không sai nên lệnh của đảng ép ông ta phải nghỉ qua miệng bà Kim Ngân cho hợp tình hợp lý. Vì với một người nhiều thành tích trong thảm họa Formosa như ông mà cho tiếp tục ngồi trong Quốc hội dù là ngồi chơi xơi nước, thì thật bất lợi cho đảng.

Ông Cự còn giữ ghế đại biểu quốc hội sẽ là lý do để người dân bôi tro trát trấu vào mặt đảng vì cả hai đã đồng tình bao che Formosa đến giây phút cuối cùng. Không gì tốt đẹp và hợp tình hợp lý hơn là đảng chế tạo ra lý do “xin về hưu” mà trong thực tế là bắt ông phải cầm sổ hưu trong lúc năng lực ông Cự vẫn còn phơi phới… và còn muốn hy sinh phục vụ cách mạng nhiều năm nữa.

Thông thường trong một xã hội dân chủ và pháp trị, những người phục vụ trong bộ máy công quyền nếu có quyết định sai lầm phương hại đến nhiều người hay làm điều gì trái luật pháp thì chính luật pháp đó sẽ xét xử công minh cả về trách nhiệm lẫn hình phạt. Nhưng dưới chế độ đảng trị ở Việt Nam, ông Cự cũng là một viên chức đầu sỏ nằm trong bộ máy đảng nên không thể xét theo luật bình thường. Ông Cự bị chính các đồng chí của mình quyết định kỷ luật do đã làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của đảng, cho dù hiện nay cái uy tín ấy nhẹ như bông. Buộc phải nghỉ hưu cũng là một hình thức vớt vát cho dư luận thấy đây là một sự nhận trách nhiệm chứ không do luật pháp xét xử.

Vì thế, xoay quanh vụ ông Cự bị cho nghỉ hưu, chúng ra thấy ba điều:

Thứ nhất, đảng sẵn sàng vắt chanh và vứt cả vỏ khi thấy nguy hiểm đến mình. Ông Cự tuy tận tình phục vụ và bị lỗi trong quá khứ nhưng đảng đã coi ông là đồ hủi nên vứt luôn bằng cách ép ông nghỉ hưu. Điều này cho thấy là trong đảng không có tình nghĩa gì cả mà chỉ có quyền lợi với nhau. Hết quyền tức là hết lợi.

Đây cũng chẳng phải là trường hợp cuối cùng. Hội nghị Trung ương 5 vừa chấm dứt cũng đã vứt bỏ không thương tiếc một ủy viên Bộ chính trị khi truy cứu cái gọi là trách nhiệm trong quá khứ. Giờ đây trong mắt các tầng lớp đảng viên, bộ mặt giả nhân giả nghĩa của đảng không còn đủ hấp lực khiến mọi người trung thành như một đàn cừu. Từ đó lại thấy bật ra một câu hỏi: Còn ai nữa trong bộ máy cầm quyền cao nhất đáng bị đưa lên bàn mổ, truy cứu trách nhiệm trong quá khứ?

JPEG - 67.8 kb
Ông Nguyễn Phú Trọng và ông Võ Kim Cự

Thứ hai, trước đây ông Cự tuyên bố rằng ông mang Formosa vào Hà Tĩnh là vì muốn người dân Hà Tĩnh có công ăn việc làm và mọi công việc đều theo quy định của Trung Ương. Thế nhưng khi vỡ lở vụ Formosa đầu độc môi trường thì đảng lại cho rằng ông Cự lộng quyền, coi thường Trung ương khi cho Formosa ở đến 70 năm mà không tham khảo Trung ương. Dĩ nhiên ai cũng biết, không chỉ một mình Võ Kim Cự lại có thể tự tung tự tác trong vấn đề Formosa mà chính cấp ủy đảng trung ương cũng phải chịu trách nhiệm, điển hình cao nhất là Nguyễn Phú Trọng, suốt thời gian đó đang ngồi ghế tổng bí thư. Rõ ràng là khi một người cán bộ ngã ngựa, lãnh đạo đảng đổ lên đầu họ mọi tội lỗi và phủi hết mọi công trạng cống hiến do tin tưởng vào đảng một cách mù quáng.

Thứ ba, không những đuổi cổ ông Cự về vườn mà đảng còn tìm cách bịt miệng ông Cự để ông ta phải im lặng với quyết định của đảng. Vì cái ghế đại biểu ở quốc hội không còn, nên ông không còn dịp đăng đàn đề tự bào chữa hay đổ thừa là “tại cơ chế”. Mọi sự rồi sẽ chìm xuồng như chưa bao giờ có một nhân vật nào mang tên Võ Kim Cự. Biết đâu trước khi lui về quê làm “người tử tế”, ông Cự còn phải xin lỗi đảng, xin lỗi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, xin lỗi nhân dân cho phải đạo như Ông Đinh La Thăng đã làm.

Chính yếu tố này khiến người ta thấy là lãnh đạo CSVN rất dã man từ cách nghĩ tới cách làm, chẳng những dã man với nhân dân mà còn với chính đảng viên của chúng.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.