Bằng cấp đẻ ra dối trá

Thói sính bằng cấp đẻ ra dối trá. Ảnh: Việt Nam Thời Báo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bằng cấp chỉ  là một tấm giấy.

Trong chương trình “Có hẹn lúc 22 giờ,” các nghệ sĩ khách mời cùng bàn luận về chủ đề: “Học thức có ảnh hưởng gì tới hạnh phúc gia đình không?” Đạo diễn Lê Hoàng đã gây tranh cãi với phát ngôn gây sốc “Con gái làm nghề nail, bán hàng online thì học vấn thấp”(?)

Đạo diễn Lê Hoàng cho rằng nếu giữa vợ và chồng có sự chênh lệch về học thức sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc gia đình. Tiếp tục chia sẻ về ý kiến của mình, Lê Hoàng cho biết nếu giữa vợ và chồng có sự chênh lệch về học thức thì tốt nhất người chồng phải giỏi hơn, “có học” hơn. Nếu ngược lại, khi người vợ giỏi hơn sẽ khiến chồng tự ti và dần dần người phụ nữ cũng sẽ chán luôn người chồng.

“Nếu Tuấn (tức diễn viên Quang Tuấn, nghệ sĩ khách mời) nói cô ấy tốt nghiệp đại học thì có thể gia đình Tuấn sẽ không hỏi thêm nữa. Nhưng nếu Tuấn nói cô ấy đang làm nail hoặc buôn bán online thì gia đình sẽ có một chút e ngại vì nghi ngờ cô ta học thức không cao và Tuấn sẽ bị khổ,” – đạo diễn Lê Hoàng nói.

Như vậy thì có đúng chênh lệch học vấn liệu có ảnh hưởng tới hạnh phúc?

“Trình độ hiểu biết mới là quan trọng chứ bằng cấp không có ý nghĩa gì ở đây. Không có bằng cấp mà có trình độ thì vẫn tốt, người hiểu biết sẽ biết cách xây dựng gia đình hạnh phúc. Người có bằng thạc sĩ hay tiến sĩ mà không hiểu biết thì gia đình vẫn tan vỡ” – một ý kiến khẳng định như vậy. Theo đó, trong gia đình Việt thông thường thì không có chênh lệch nhiều về trình độ hiểu biết, bình thường thì vợ chồng có trình độ tương đương hoặc chênh lệch chút ít, còn khác nhau nhiều về trình độ là rất phức tạp.

Sự khác nhau về trình độ thì rất khó hoà hợp vì hai người ở hai thái cực khác nhau, khi đó muốn hòa hợp thì phải rất cố gắng từ hai phía. Người giỏi cần phải khiêm tốn và tế nhị hơn, người kém thì cần phải học hỏi thêm.

Trình độ hiểu biết mới là quan trọng chứ bằng cấp không có ý nghĩa gì ở đây. Nếu không có bằng cấp mà có trình độ thì vẫn tốt, người hiểu biết sẽ biết cách để xây dựng gia đình hạnh phúc. Còn người có bằng thạc sĩ hay tiến sĩ mà không hiểu biết thì gia đình vẫn tan vỡ, cho dù là trình độ học vấn cao chứ không phải bằng đều.

Một phản ứng khác quyết liệt hơn.

“Có học, bằng cấp và không có bằng cấp thì sao? Nhiều người học cao, bằng cấp đủ thứ nhưng tính tình và cư xử không đứng đắn và chẳng bao giờ biết lo hay có một phẩm hạnh thì liệu hạnh phúc sau này có dài lâu không? Tình yêu vun bồi bằng nhiệt huyết và chân thật, nếu thấy người đáng yêu và thật thà đến với mình và mình cũng có tình với họ thì cái bằng cấp không quan trọng, chủ yếu là sự chân thật mang lại cho mình hạnh phúc là đủ rồi.

Có nhiều người có bằng cấp nhưng sau khi kết hôn, họ đòi hỏi những cái mình không thể chấp nhận, liệu cái hạnh phúc kia sẽ đi về đâu? Họ sống bằng cái giả dối thì so với kẻ không học liệu cái bằng cấp đó có tồn tại không? Chúng ta nên chú trọng tới bằng cấp thật sự trong tâm hồn. Sự tôn trọng lẫn nhau và cư xử ở đời với ông bà, cha mẹ, anh chị em và láng giềng chứ không phải cái mảnh giấy bằng chứng chỉ mà mình có được.

Cái bằng cấp con người không có thì đi tìm chi mảnh bằng giấy xa hoa, tô vẻ cái bề ngoài của mình. Người có học cao cũng thường hay chảnh chọe và phách lối. Nếu may mắn tìm được một nửa của mình cũng có bằng cấp và lòng tốt chân thật còn bằng ngược lại tìm bằng cấp mà về sau này khổ thì liệu có nên chọn người có bằng cấp hay không? Cư xử đúng mực, kiến thức, thành tâm và chân thật vẫn cao hơn người có bằng cấp. Hãy vun bồi bằng sự chân thật và lắng nghe nhịp con tim mình.”

Nhà báo Vương Liễu Hằng, kể, “Tôi quen nhiều bạn nail và vô cùng khâm phục sự đa năng của họ. Để có thể làm nail, bạn phải có một đôi tay khéo léo, đôi mắt tinh tường và cái miệng cực dẻo. Chỉ cần đường kéo lệch chuẩn một ly, người làm nail có thể gây họa. Thế mà họ cứ thoăn thoắt cắt, sơn và tán đủ thứ chuyện trên đời.

Sát nhà tôi có một cô bán hàng online. Trời, nghe cô ấy lai-chim mà nể sự hoạt ngôn, chiêu trò thì vô tận. Không nhà ‘ní nuận’ nào có thể sánh bằng đâu bạn ạ. Dầu này dưỡng tóc hơi khô ư? Vì nó không hóa chất đó chị. Nó khô phần ngọn nhưng ẩm từ gốc. Phấn này độ bám không cao? Vậy nên chị phải dùng chung với kem nền, nguyên com bo người ta mà, đảm bảo bám chắc đến nỗi xuống hồ bơi khi leo lên vẫn y nguyên… Cái miệng lai-chim của cô ấy nuôi nguyên gia đình.

Bi kịch của xã hội ta là thừa thầy thiếu thợ. Lúc nào cũng nhăm nhắm cử nhân tiến sĩ để rồi bổ sung vào đội quân xe ôm. Thậm chí vấn nạn bằng cấp lại sinh ra sự dối trá của một nền danh xưng có thể bán mua…

Còn tôi, tôi trân trọng tất cả những ai kiếm sống chân chính, hơn ngàn lần đám chức sắc đầy mình mà rập rình lưu manh, ăn tàn phá hại đất nước này.”

Lynn Huỳnh

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…