Báo động hậu Formosa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thảm họa Formosa là cái giá tất yếu phải trả cho một chính sách tăng trưởng bằng mọi giá của giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Lợi ích thì đảng hưởng, hậu quả thì toàn dân phải chịu. Bán nhượng đất đai, khai thác tận triệt mọi nguồn tài nguyên đất nước, giới lãnh đạo Việt Nam đang để lại cho thế hệ con cháu chúng ta thừa hưởng một đất nước tan hoang, gánh chịu mọi tại họa và nợ nần chồng chất mà họ gây ra.

Sự kiện Formosa đã trở thành một hồi còi báo động cho tương lai Việt Nam.

Đất nước này chừng nào còn đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo, chừng đó dân tộc Việt Nam còn phải hứng chịu hết Formosa này đến Formosa khác.

Trong một vài năm tới, nếu không có sự đổi thay nào đáng kể, những tai họa tương tự như Formosa sẽ lại giáng xuống người dân chúng ta ở Bô xít Tây Nguyên, ở nhà máy giấy Hậu Giang, ở dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận. Đó là những đe dọa hiển hiện đang lơ lửng trên đầu người dân Việt Nam chúng ta.

Hơn nữa, cách hành xử của giới lãnh đạo cho thấy đây là sự tiếp tay mù quáng cho một kế hoạch mà Trung quốc cộng sản đang âm mưu thôn tính đất nước và hủy diệt lâu dài dân tộc Việt Nam.

Mọi người dân Việt Nam có nên còn ngồi im, để chờ đợi điều gì đó đến từ đảng cộng sản Việt Nam nữa hay không? Sự kiện Formosa đã cho chúng ta sáng tỏ rất nhiều điều, mà điều quan trọng nhất đó là: đảng cộng sản Việt Nam sẵn sàng tỉ thí dân tộc Việt Nam, sẵn sàng tỉ thí sinh mạng của từng người dân để gia tăng sự giàu có của giới lãnh đạo và để duy trì sự toàn trị của đảng cộng sản Việt Nam lên toàn xã hội.

Mọi người dân Việt Nam hãy đứng lên để giành lại quyền tự quyết với chính sinh mạng và vận mệnh của minh!

Quay lại sự kiện Formosa, tất cả chúng ta đã đều thấy rõ:

– Thảm họa Formosa cho thấy là giới lãnh đạo Việt Nam không có năng lực để thẩm định giữa hiệu quả dự án và tác động của nó gây ra tới môi trường. Mà dường như họ chỉ tìm cách moi tiền từ các chủ đầu tư để chia nhau hưởng lợi. Chính vi thế khi có biến cố xảy ra, cả ở trung ương lẫn địa phương, họ tìm cách trì hoãn và ngăn cản điều tra, tìm mọi cách bao che cho chủ đầu tư Formosa, tìm mọi cách có thể lấp liếm được những sai phạm của họ khi chấp thuận cho Formosa đầu tư vào Hà Tĩnh như một khu tự trị trong những 70 năm.

– Thảm họa Vũng Áng trách nhiệm chính thuộc về giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Họ đã vô cùng lúng túng khi giải quyết sự kiện. Trước sức ép dư luận, họ buộc lòng phải miễn cưỡng tổ chức điều tra, truy tìm thủ phạm, mà thực chất là tìm cách dàn xếp với thủ phạm, để lấp liếm trách nhiệm của mình. Số tiền 500 triệu đô la Mỹ không phải là kết quả của một sự đánh giá mức độ thiệt hại, mà chẳng qua là số tiền mồi chữa cháy, hòng dần làm chìm sự kiện.

– Trong chính sách bồi thường, Formosa chủ trương mở các lớp huấn nghiệp để cho ngư dân rời nghề đánh cá hoặc di dời sang những địa phương khác, hoặc đi lao động nước ngoài. Đây là một chính sách thâm độc, không chỉ khiến cho một triệu ngư dân mất nghề đánh cá truyền thống, mà còn nhường ngư trường biển cho Trung Quốc độc quyền. Từ đó, Trung cộng càng rảnh tay nắm trọn vùng biển xung quanh Hoàng Sa.

– Sự kiện Formosa là một thảm họa môi trường biển đe dọa nghiêm trọng các tỉnh miền Trung nói riêng và cho cả nước Việt Nam nói chung. Không những chúng ta cần đấu tranh đòi chính quyền Việt Nam và Formosa phải có trách nhiệm tẩy rửa ô nhiễm và phục hồi lại môi truờng sống của các loải hải sản trong khu vực này, mà cao hơn chúng ta phải cương quyết đòi Formosa rút khỏi Việt Nam. Chúng ta không thể để nguy cơ luôn lơ lửng trên đầu đe dọa đất nước ta.

Mọi người dân Việt Nam hãy đứng lên giành lại quyền được sống trong an lành!

Đảng cộng sản Việt Nam cũng sẽ chỉ đưa đất nước ta tiến được đến những “thiên đường” như Bắc Triều Tiên hoặc Venezuela mà thôi.

Muốn đất nước Việt Nam phát triển lành mạnh, đòi hỏi Việt Nam phải có dân chủ và tự do. Lịch sử phát triển của nhân loại cho chúng ta thấy rõ dân chủ, tự do là tiền đề cho mọi phát triển ổn định và lâu dài của mọi dân tộc.

Đặng Xương Hùng
11/7/2016

Nguồn: FB Đặng Xương Hùng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.