Bắt thầy Nguyễn Năng Tĩnh, thông điệp nào cho chúng ta?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An đã bắt và khởi tố thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Người ta tự hỏi thầy Tĩnh đã làm gì để bị bắt và bắt thầy Tĩnh để làm gì?

Vẫn là lối cáo buộc vô căn cứ và mang đậm “đặc sản” tuyên truyền kiểu “cả vú lấp miệng em” xưa nay với những án tù chính trị. Điều cần nói là họ phải thừa nhận rằng thầy Tĩnh bị bắt vì hát và dạy những bài cổ súy cho tự do cho dân chủ, điển hình là bài “Trả lại cho dân”.

Đáp lại những luận điệu vu khống của nhà cầm quyền là bao nhiêu tâm tình từ những người quen biết thầy đã được nhiều người chia sẻ. Những chia sẻ đó là lời hạch tội cơ quan công tố, là bản bào chữa cho thầy giáo Tĩnh.

Việc bắt thầy Nguyễn Năng Tĩnh, theo tôi, gửi cho các bên nhiều suy nghĩ về:

– Thông điệp cho nền giáo dục

– Thông điệp cho đảng cầm quyền

– Thông điệp cho người hoạt động xã hội

Khi tìm hiểu về thầy Nguyễn Năng Tĩnh người ta thấy nơi đó là một con người hòa nhã, trí thức, quảng đại và dấn thân cho công bằng xã hội và bảo vệ người cô thế cô thân, cứu giúp các thai nhi… Được quen biết với thầy, tôi cũng hiểu được những đức tính và tấm lòng vì người khác của thầy.

Khi mà cả xã hội đang cảm thấy ngán ngẩm với những vấn nạn không thuốc chữa của nền giáo dục, từ gian lận thi cử cho đến ấu dâm học trò, hay tình trạng bạo lực học đường mà đáng báo động hơn là thầy cô bạo hành học sinh, thì tại sao những thầy giáo được đánh giá là tốt lành lại bị bắt giam.

Điều mà tôi cảm thấy tự hào và biết ơn nhất đối với thầy Tĩnh, không chỉ trong tư cách cá nhân, đó là thầy đã chu toàn trách nhiệm của mình cách vui vẻ và tận tâm.

Trách nhiệm của một nhà giáo là dạy cho sinh viên, học trò của mình những điều cần thiết để các em tự tạo dựng cuộc đời mình thành công. Tôi ấn tượng vì là một giảng viên mà thầy DÁM hát và dạy cho thế hệ trẻ những bài ca về tình yêu quê hương đất nước, về khát vọng tự do và thăng tiến công bằng xã hội. Là giảng viên của trường Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật thầy dùng sở học của mình là lời ca tiếng hát để làm đẹp cho đời, để giúp xóa bớt bất công và áp bức trong xã hội.

Cách thức của thầy Tĩnh nhẹ nhàng mà sâu lắng. Công an bắt thầy vì những bài hát thì cũng có nghĩa thừa nhận rằng tiếng hát của thầy mạnh mẽ hơn súng đạn lưỡi lê. Với chính phận vụ của mình trong tư cách nhà giáo, thầy Tĩnh “truyền lửa” cho thế hệ tiếp theo bằng những lời ca của trái tim – của một công dân trách nhiệm. Dĩ nhiên chẳng có một luật nào cấm hát những bài đó, và kể cả có luật thì những bài ca yêu nước đó cũng vượt qua xiềng xích để vươn cao.

Nếu chỉ vì dạy cho sinh viên, học sinh những bài hát chống giặc Tàu, chống bất công là tội thì quả thật những kẻ bắt thầy là một bè lũ phản quốc, hại dân.

Chẳng phải khi bắt thầy Tĩnh, nhà cầm quyền muốn triệt tiêu đi mục đích của nền giáo dục? Không thể có một thế hệ học sinh thành công nếu những người làm giáo dục không đủ tâm đủ tài.

Qua tâm sự của các bạn trẻ biết thầy đủ hiểu rằng thầy Tĩnh có một sức ảnh hưởng không hề nhỏ tới nhận thức và tâm tính của các em. Thật không dễ để làm được điều đó, vì đa phần nay ai cũng chẳng tôn trọng gì ngay cả đến người thầy cô của mình – vì họ chỉ là thợ giảng chứ không phải là người thầy.

Thầy Nguyễn Năng Tĩnh không chỉ dạy trên nhà trường mà là trong đời thường, thầy nêu gương với chính sự thiện tâm của mình khi trợ giúp người yếu thế, các gia đình tù nhân lương tâm, những nạn nhân Formosa và người bị áp bức đủ kiểu. Chính những sự hy sinh đó làm cho lời của thầy có thể tác động vào tâm trí của thế hệ trẻ. Đó là giáo dục tích cực, những bài giảng không cần lời nói.

Khi bắt thầy Tĩnh, nhà cầm quyền cộng sản muốn răn đe cho các giảng viên và sinh viên khác đừng có mà dại nói lên tiếng nói của một người Việt Nam. Thông điệp rõ ràng khi khởi tố và còng tay một thầy giáo là một cú tát vào mặt các trí thức để dọa nạt nếu dám ho hoe đòi quyền sống.

Trong khi vẫn hô hào đổi mới giáo dục, nâng cao chất lượng dạy và học chưa đi đến đâu thì những vụ bắt bớ nhắm vào một giáo viên như thầy Tĩnh là một gáo nước dội vào nền giáo dục Việt Nam.

Một nền giáo dục thiếu nhân bản và khai phóng. Đến cả những giáo viên của mình mà không bảo vệ thì các vị lấy quyền gì dạy trẻ nhỏ phải can đảm và sống có trách nhiệm? Một nền giáo dục bị chi phối bởi ý chí chính trị của một đảng độc tài. Một môi trường rèn cho con người ta trở thành những con cừu chỉ biết cúi đầu chứ không phải là dạy trở thành những con người tự do và trách nhiệm.

Lời cảnh báo cho sự suy tàn

Lê Quý Đôn là học sỹ thời vua Lê chúa Trịnh, nổi tiếng uyên bác, từng lãnh chức Thượng Thư Bộ Công. Cuối đời ông cởi áo quan về ở ẩn và qua đời năm 58 tuổi. Sinh thời trong cảnh nhiễu nhương, ông chỉ ra năm (5) nguy cơ có thể mất nước. Đó là:

1. Trẻ không kính già;

2. Trò không trọng thầy;

3. Binh kiêu tướng thoái;

4. Tham nhũng tràn lan;

5. Sĩ phu ngoảnh mặt.

Cứ ngẫm mà xem, một thầy giáo nay quay ra phản đối chế độ hoặc bị cho là như vậy để trù dập thì sẽ ra sao. Với những người trí thức họ sẽ dần chán ghét cái chế độ hà khắc này. Và đảng sẽ không thể biện minh được rằng đây là người cù bơ cù bất không ăn học nên chống đối. Đây là một giảng viên đại học, đủ suy nghĩ và chín chắn để biết điều đúng điều sai.

Cộng với những nguy cơ khác nữa thì nguy cơ tan rã chế độ và cả mất nước đang hiển hiện ngay cả trong thời đại công nghệ số hôm nay.

Một lời khích lệ

Là những nhà hoạt động vì sự tiến bộ xã hội, tôi nghĩ chúng ta càng có thêm lý do để tiếp tục. Là người có chỗ đứng trong xã hội mà thầy Tĩnh vẫn can đảm để nói lên những bất công cơ mà. Chúng ta cũng thấy may mắn vì trong hàng ngũ có thêm những người làm giáo dục biết lo cho vận mệnh nước nhà.

Và hơn hết, ai cũng có thể dấn thân. Chỉ cần hoàn thành trách nhiệm của mình, ví dụ như thầy Tĩnh là dạy ca hát thì cũng đủ được đảng cộng sản vinh danh là “phản động” rồi. Cánh cửa nhà tù có thể ghê sợ thật, nhưng sẽ còn đáng sợ hơn là tồn tại mà không có mục đích sống.

Cám ơn thầy, anh Nguyễn Năng Tĩnh – một tiếng hát giữa đời bất công!

Trần Minh Nhật

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một tàu container chở khách du lịch đi ngắm cảnh biển ở Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến, đông nam Trung Quốc hôm 26/12/2023. Một cuộc khảo sát với các nhà quản lý nhà máy ở Trung Quốc cho thấy hoạt động sản xuất bị thu hẹp vào tháng 12, dấu hiệu mới nhất cho thấy nền kinh tế lớn thứ hai thế giới vẫn trì trệ. Ảnh: AP/Andy Wong

Những nghịch lý tăng trưởng trong nền kinh tế Trung Quốc

Trung Quốc là một minh chứng điển hình cho nghịch lý tăng trưởng, nơi các chỉ số kinh tế ấn tượng đã che khuất những chênh lệch và bất an xã hội tiềm ẩn. Một so sánh giữa các con số kinh tế ấn tượng của Trung Quốc và thực tế đời sống của doanh nghiệp và người dân nước này sẽ giải thích cách những mâu thuẫn này cùng tồn tại.

Bà Nguyễn Thúy Hạnh, người chủ trương Quỹ 50 K hỗ trợ các tù nhân lương tâm và gia đình họ. Ảnh: change.org

Các tổ chức xã hội dân sự và cá nhân kêu gọi trả tự do cho bà Nguyễn Thúy Hạnh để chữa bệnh ung thư

Hôm 25/2/2024, các tổ chức xã hội dân sự và cá nhân đưa ra lời kêu gọi trên trang kiến nghị quốc tế change.org yêu cầu trả tự do cho bà Nguyễn Thúy Hạnh, người chủ trương Quỹ 50 K hỗ trợ các tù nhân lương tâm và gia đình họ, để bà chữa trị ung thư. Cho đến nay, nhiều người ở khắp nơi đã ký tên hưởng ứng lời kêu gọi này.

Hoạt động thắp nhang dưới chân tượng Trần Hưng Đạo ở Sài Gòn của thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng thường bị giới an ninh ngăn cản, quấy phá. Ảnh: Văn Việt

Bố cáo nhân 10 năm ra đời của Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng

Tình hình đất nước và thế giới ngày càng thay đổi. Sự ra đời CLB Lê Hiếu Đằng và các tổ chức xã hội dân sự là xu hướng tất yếu của các xã hội tiến bộ, văn minh. Những việc làm của CLB Lê Hiếu Đằng chỉ là bước đầu vô cùng khiêm tốn, nhưng nó gợi ra phương hướng hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự trong bất kỳ một quốc gia nào muốn tiến tới dân chủ, văn minh và phồn thịnh trong hoà bình, ổn định, tránh được những bất ổn xáo trộn, đổ máu không đáng có.

Từ trái: Tập Cận Bình, nhà đối lập Nga Alexei Navalny và Putin. Tập và Putin cùng chơi trò chơi chính trị: Không cho phép bất kỳ bất đồng chính kiến. Ảnh: Getty Images & Ryosuke Hinata - Nikkei edited

Tập và Putin đều quyết không để lộ điểm yếu của mình

Một điểm chung khác của cả hai [Tập và Putin] là họ rất sợ để lộ bất kỳ điểm yếu nào. Một dấu hiệu của sự yếu đuối, dù là nhỏ nhất, cũng có thể kích động các phong trào chính trị quy mô lớn làm rung chuyển cả đất nước.

Những tin tức gần đây ở Nga chính là một lời nhắc nhở sống động về nỗi lo sợ này.