Bầu trời tự do cho Phương Uyên

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ở xã hội Việt Nam này có bao giờ ta từng rơi cảnh huống đang bay nhảy bổng dưng biến mất không? Có nhiều lắm, đó là những vụ bắt cóc tống tiền của xã hội đen phải không? Lúc đó thì tất nhiên ta phải báo công an để truy tìm. Nhưng bây giờ thì đã ngược lại, công an bắt cóc, để chúng ta phải đi tìm nạn nhân, đúng là trò chốn tìm có một không hai ở xã hội: “đi vào đồn, hồn có khi không trở lại”.

Cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên, người đã bị công an phường Tây Thạnh, quận Tân Phú bắt đi biệt tăm trưa ngày 14-10 cùng với 3 người bạn trong lúc đang chuẩn bị bữa trưa, mà không có bất kỳ trình tự pháp lý nào, sau đó 3 người bạn được thả về cùng ngày nhưng Uyên thì bị giữ lại mà hoàn toàn không thông báo đến gia đình.Ông Nguyễn Duy Linh, bố Uyên đã đến đồn để hỏi tung tích con gái mình, nhưng không ngờ ngờ công an ở đó phủi bụi ,không nhận mình bắt .Thiết nghĩ con người được sinh ra để làm chủ trái đất, được sống và được hạnh phúc,vì con người có lương tri và nhân vị. xét về phương diện nhân bản là tuyệt đối tôn trọng phẩm giá con người, cho dù họ có xuất phát từ giai tầng nào, từ thân phận nào. Vậy cho nên con người không thể bị xem như là một món hàng, muốn đối xử sao cũng được, muốn đem “dấu” ở đâu cũng được mà không cần thông báo, rồi chối bay bổng:”tao đâu biết” tựa hồ như mất trí sau một cơn động kinh.

JPEG - 50.6 kb
Bà Nguyễn Thị Nhung

Bà Nguyễn Thị Nhung đã phải lặn lội lên Sài Gòn để tìm cách cứu con mình vào ngày hôm qua 20-10, hình dáng khổ sở của bà khiến chúng tôi thương cảm, chúng tôi thay phiên nhau đưa bà đi đến những nơi mà có thể giúp tìm được con gái bà. Nơi đầu tiên là tìm đến luật sư, trên đường đi, bà lo lắng hỏi: “không biết họ có làm hại gì đến Phương Uyên không con?”.Hỡi ôi, tôi cũng đang thắc mắc giống vậy mà không biết hỏi ai, thôi thì trả lời cho bà cũng là trả lời cho mình luôn vậy: “Phương Uyên bây giờ được nhiều người biết và quan tâm đến, một khi mà có dư luận lên tiếng thì họ không dám làm gì bậy đâu cô ạ” nhìn trời xanh, mà lòng tôi mong muốn được như vậy.Mãi nói chuyện,có lúc tôi chạy hơi nhanh, bà sợ: “con chạy từ từ, cô mới bị mất máu nên còn yếu lắm. Tôi hỏi làm sao mà bị mất máu thì bà bảo rằng mình vừa bị sẩy thai cách đây 1 tháng,mất một bé gái chỉ mới 3 tháng tuổi,Tôi thắc mắc:”vậy tại sao chú không lo việc này mà để cô vào đây?” bà bảo rằng ngoại Uyên đang nằm cấp cứu vì bị hở van tim, cho nên chú phải chăm sóc, đồng thời phải trông coi luôn chú nhóc 5 tuổi ở nhà”.

Tôi chẳng biết nói sao nữa cả, chẳng lẽ nói cô thật tội nghiệp, ai mà chẳng biết vậy, hay là nói cố gắng lên, cũng bằng thừa, vì nếu không cố gắng làm sao bà có thể tìm con trong một tinh thần hoang mang và sức khỏe yếu như vậy. Tất cả là một sự hy sinh lớn, một tình yêu lớn dành cho con mình,không một người mẹ nào có thể bỏ rơi con để tìm sự yên ổn cho mình cả. Tôi thấy mình trĩu nặng…

Tôi bắt đầu hỏi về Phương Uyên, qua lời kể, tôi cảm nhận Uyên là một cô gái sống chứa chan tình cảm với gia đình. Uyên còn cố gắng dành lấy những suất học bổng ở trường để có thể làm nhẹ gánh bố mẹ, ở nhà còn dặn mẹ không nên mua hàng Trung Quốc và ghi lại những mã vạch nào là hàng của Tàu.Trong thời buổi hàng Tàu tràn lan trên thị trương Việt với nhiều độc hại, thật hiếm người có tinh thần tẩy chay hàng Trung Quốc như Uyên.

Đến văn phòng luật sư, được tư vấn: trường hợp bắt người bí hiểm và trái phép như vậy, ta cứ cố gắng chờ xem sau 7 ngày,có thể gia hạn đến ngày thứ 8 hoặc tối đa là thứ 9, nếu em Uyên không có tội thì sẽ được thả ra,còn nếu vẫn tiếp tục giam mà không thông báo gì, thì phải tìm đến nơi đã bắt để hỏi cho ra lẽ…

Sau khi ăn cơm, chúng tôi cùng bà đến phòng Uyên, gặp Phương, là người cùng trong số những bạn bị đưa lên làm việc chung với Uyên, Phương kể Uyên là người sống hòa đồng và được lòng bạn bè, Phương kể tiếp hôm sau khi làm việc trên công an về thì có một người tên Phong xuống phòng, tự xưng là công an và yêu cầu đưa máy ảnh của Uyên.Sau đó Phương có đem cơm đến cho Uyên,đến ngày thứ 2 thì công an không cho đem vào nữa.Những ngày tiếp theo bạn bè ở phòng có điện cho anh Phong(người lấy máy ảnh) để hỏi thăm tình hình Uyên và Uyên có nhờ anh Phong về lấy cho vài vật dụng cá nhân cùng sách vở. Chúng tôi xin số anh Phong thì Phương bảo ảnh dặn không được cho ai, và dặn không được báo thông tin gì cho gia đình Uyên biết. Chúng tôi yêu cầu Phương điện hỏi thăm dùm tình hình của Uyên thử xem, nhưng Phương từ chối, chẳng lẽ hết tiền điện thoại hay sao?!

Chiều, cô Nhung bảo phải về lại Bình Thuận đêm nay, vì ở nhà có nhiều việc cần làm. Vậy là chúng tôi ra ga tàu tiễn chân cô.

Chiều đó tôi cũng may mắn tham dự một thánh lễ có cha Vũ Khởi Phụng giảng, ngài nói đại ý thế này: đạo, là nơi chứa được cái rộng lớn của tình yêu, cái bầu trời tự do tìm chân lý .. Và vấn đề là con người cần phải mở tung cánh cửa lòng mình, phải cởi mở tâm hồn để có thể được hòa mình vào cái bầu trời ấy.

Tôi chợt hiểu, một thể chế chính trị cũng vậy, nó cần phải chứa được cái bầu trời tự do, nó cần phải khơi dậy nguồn cảm hứng để con người được tự do bay nhảy và cống hiến cho cái rộng lớn ấy, chứ không phải bó buộc trong cái hạn hẹp với những luật lề nhỏ nhoi, bắt bớ đàn áp nhằm cô lập và hạn chế cái tự do của con người. Và một điều quan trọng không kém là chúng ta phải mạnh dạn bước vào cái bầu trời ấy, chỉ có thể như vậy ta mới có thể tự cỡi trói cho những xiềng xích của chính mình.

Khung trời ấy chắc chắn không có sự loại trừ,bắt bớ hay thống trị trái lại nó níu giữ và biến đổi con người bằng tình yêu thương. Khung trời ấy chắc chắn sẽ bá đạo và có sức mạnh vô đối.

Và tôi biết bà mẹ Phương Uyên cũng thế, trong cái bóng dáng nhỏ bé của bà bước đi về hướng sân ga, tôi hiểu bà khao khát biết bao cho Phương Uyên được sớm bay vào bầu trời tự do đó, để giây phút hai mẹ con gặp nhau, vỡ òa trong niềm vui sướng.

August Anh

Nguồn: https://www.facebook.com/notes/august-anh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.