Bè lũ… lịch sử

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ban biên tập web VT: Tiết mục “Làng Dân Báo” sẽ giới thiệu thường xuyên đến quý độc giả những bài viết đa dạng từ các cây viết bloggers. Đây là những trăn trở chân thực và “ngoài luồng” của quần chúng Việt Nam.

Xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài “Bè lũ… lịch sử” của blogger Hiệu Minh: http://hieuminh.org/2009/11/11/be-l…

— –

Bão số 10 đã gây bao đau xót, cơn bão số 11 lại phá hoại nặng nề hơn. Người đi xa chỉ biết thờ dài. Thôi thì bàn chuyện mưa bão để chia sẻ và nhân thể nói về “bè lũ” mang tên “lịch sử”.

Mấy tuần nay báo chí bàn nhiều về chuyện các nhà máy thủy điện miền Trung xả lũ đã gây ra lũ lụt đúng vào lúc mưa bão khủng khiếp nhất, gây nhiều thiệt hại về người và của.

JPEG - 22.6 kb
Phó Thủ Tướng CSVN Hoàng Trung Hải

Theo ông PTT Hoàng Trung Hải “Khi nước từ thượng nguồn về thì hồ thủy điện tích nước để chống lũ. Nhưng khi quá khả năng thì phải xả nước, nếu không sẽ gây vỡ đập, nguy hiểm hơn nhiều”. Ông không sai một “tẹo” nào.

Ông giải thích, dù các nhà máy thủy điện xả lũ đúng lúc lũ lên cao, nhưng theo đúng qui trình, nên không “tham gia” vào thiên tai. Mấy cái thủy điện kia vô can.

Trách nhiệm của dân và khí hậu

Được nhà báo hỏi ”Từ những thiệt hại vừa qua, ngoài nguyên nhân khách quan, chúng ta rút ra được bài học gì, thưa Phó Thủ tướng?”, PTT Hoàng Trung Hải đã nói rõ là trách nhiệm này thuộc về… nhân dân và khí hậu. Xin trích nguyên văn.

– Bài học thứ nhất là nhận thức của người dân. Việt Nam là 1 trong 5 quốc gia bị ảnh hưởng nặng nhất của biến đổi khí hậu, nước biển dâng, lũ lụt càng trầm trọng hơn. Nhận thức của người dân là phải luôn cảnh giác, bão lũ không còn theo quy luật mà luôn luôn có bất thường.

– Thứ hai, dự báo của chúng ta không thể chính xác 100%, do thiếu phương tiện công cụ dự báo, biến đổi khí hậu khó lường và mạng lưới trạm quan trắc không đầy đủ.

– Thứ ba, là biến đổi khí hậu làm cực đoan hóa các hiện tượng thời tiết. Trước đây mưa sau bão người ta gọi là mưa rửa bùn, mưa rửa đền, tức là mưa nhỏ, nhưng bây giờ mưa sau bão đều gây chết người. Mưa sau và trước bão đều vô cùng lớn, tạo nên các số liệu lịch sử. (Sao ổng thích chữ “lịch sử” thế)

Tịnh không có câu nào liên quan đến chức sắc, dù có nhắc qua loa phần cuối rằng, chính phủ và các nhà khoa học sẽ xây dựng kịch bản để đối phó.

Câu hỏi ngược ở đây, trước khi xây dựng các nhà máy thủy điện, các vị ra quyết định có nhận thức gì về biến đổi khí hậu và lịch sử mưa bão của nước ta? Hay các vị làm theo kiểu duy ý chí, chống lại trời đất? Khi chuyện xảy ra tệ hại thì đổ cho lũ lịch sử và bắt dân phải có ý thức vì “trên” có quyền xả lũ bất kỳ lúc nào.

Đổ thừa cho lịch sử

Khi được hỏi về nguyên nhân nào dẫn đến thiệt hại nặng nề của các trận bão số 10 và 11 vừa qua, ông PTT cho biết “Trong các trận lũ vừa qua, tại sao hồ thủy điện hứng lũ rồi mà vẫn xả ầm ầm, là do toàn lũ lịch sử…”.

Ái chà chà, cụm từ “lịch sử” báo hại, nghe quen quen, lần này có hẳn một “lũ” (bọn) lịch sử. “Lũ” này hay bị người ta đổ thừa.

Một vị Bộ trưởng khi mới nhậm chức đã tuyên bố hùng hồn rằng, bệnh nhân chia giường trong bệnh viện là không thể chấp nhận được. Trong vòng hai năm phải giải quyết hết nạn “cãi nhau trên giường” này. Người ta sắp hết nhiệm kỳ, lời hứa kia “mất hút con mẹ hàng lươn”. Thì ra, vấn đề này do “lịch sử” để lại, không thể một sớm một chiều.

Một bác bên Giáo dục cũng có nhiều lời hứa về cải cách giáo dục, hô hào chống bệnh thành tích. Mấy năm trôi qua, mọi thứ vẫn đâu vào đấy. “Lịch sử” ngành Giáo dục này là thế.

Thành phố Hà nội có mấy dự án biến công viên thành khách sạn, đường phố thành trung tâm thương mại, thủ đô manh mún, kẹt xe, ô nhiễm toàn do… nhiệm kỳ trước để lại. Đương nhiên do… lịch sử rồi.

Rất nhiều chuyện không thể cải tiến được, không làm nổi, do quan trí có hạn hay vì nể nang, chính sách chồng chéo, nhưng người ta cứ đổ vấy lung tung. Không ai nhận mình có lỗi.

Hôm nay nghe chuyện lũ lụt trên, người ta nhận ra, hình như nước mình có hẳn một “bọn” mang tên “lịch sử”, đang phá hoại và ngáng chân phát triển.

Chuyện vui kể rằng, cách đây mấy chục năm, chiến tranh biên giới nổ ra dù hòa bình mới được vài năm. Lời kêu gọi được phát đi hùng hồn “Lịch sử lại giao phó sứ mệnh cho dân tộc một lần nữa”. Có người trèo lên loa phường và hét, lôi “thằng lịch sử” ra, đánh cho một trận. Tại sao nó lại giao toàn việc khó cho dân mình.

Trong vụ bão lụt miền Trung gây bao tai họa thì dân nghèo thấp cổ bé họng không “đánh” được ai. Người ta chỉ biết lầm bầm về “bè lũ… lịch sử” vô hình.

HM.

Tham khảo: Phỏng vấn PTT H T Hải trên VNExpress

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.