Cấp phép quốc ca

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mặc dù ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn đã xin lỗi và cho rút lại việc cấp phép danh sách 300 bản nhạc kể cả bản Tiến quân ca mà CSVN hiện đang xử dụng làm quốc ca, nhưng đa số dư luận đều cho rằng đây không phải là một sự “vô ý gây ra hiểu nhầm” mà là cung cách làm việc của những quan chức ngành văn hóa dưới chế độ chuyên chính.

Đây không phải là lần đầu tiên Cục nghệ thuật biểu diễn ra lệnh cấm rồi rút lại sau khi bị dư luận phản đối dữ dội. Gần đây nhất là vào trung tuần tháng 3, 2017 Cục này đột ngột ra văn bản hành chánh cấm 5 bài hát sáng tác trước 1975. Những ca khúc ấy đã được trình diễn và phổ biến rộng rãi trong xã hội. Lý do cấm đưa ra thật khó hiểu và không kém phần mù mờ. Cục ấy nói sau khi đã đối chiếu với bản nhạc gốc và xem lại “ca từ”, Cục phát hiện năm sáng tác trên có nhiều dị bản, tên tác giả, ca từ chưa chính xác vân, vân… Cuối cùng trước những phê phán nặng nề của dư luận, Cục bèn xin lỗi và rút lại lệnh cấm.

JPEG - 40.7 kb
Ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn. Ảnh: Thể Thao & Văn Hóa

Mới đây, có lẽ do thiếu việc làm, ngồi chơi xơi nước hơi nhiều theo nghĩa câu “nhàn cư vi bất thiện”, lần này Cục Nghệ thuật Biểu diễn không kèn không trống biểu diễn một đường gọi là “cập nhật hơn 300 bài hát cách mạng, còn được gọi là nhạc đỏ” trên website của cơ quan này vào hôm 19 tháng 5. Đã gọi là nhạc đỏ tất nhiên có uy thế hơn nhạc vàng, vì chúng được sản sinh trong lòng chế độ, nói khác đi là những đứa con của cách mạng vô sản.

Thế mà giờ đây chúng bỗng bị lôi ra “cập nhật”, một điều mà ai cũng có thể hiểu đây là một hình thức Cục cấp giấy phép thêm cho 300 bài hát này. Tiếu lâm hơn hết bản quốc ca của chế độ cộng sản, bản Tiến quân ca của nhạc sĩ Văn Cao cũng nằm trong số những bài hát được Cục cấp giấy phép ngang xương, cho dù nó đã được chế độ dùng hàng ngày nhằm làm mọi người “rưng rưng” khi hát như chỉ đạo của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam năm 2014.

Trước những phản ứng của dư luận, câu chuyện “cấp phép quốc ca” vang lên um sùm trong nước thành một ca khúc tồi hay một chuyện tiếu lâm thời đại. Cũng giống như lần trước, câu chuyện “cấp phép quốc ca” tạm dừng lại sau khi Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương “xin lỗi” và “nhận trách nhiệm trước quốc hội”.

Rõ ra khi một cán bộ nhà nước làm sai và bị người dân phản ứng, cứ nhận trách nhiệm trước quốc hội là xong chuyện, còn trách nhiệm với dân thì bất cần. Đáng lý ra nếu ông Nguyễn Đăng Chương là một Cục trưởng có hiểu biết nhất định, ông sẽ chỉ giữ cương vị của một cơ quan kiểm duyệt, còn cho phép hay không cho phép là quyền của tác giả ca khúc, không phải của chính quyền. Tuy nhiên cũng như hầu hết cán bộ cộng sản thuộc làu câu sai đâu sửa đó, dây thần kinh hỗ thẹn của Cục trưởng Chương đã đứt từ lâu.

Việc hành xử bất nhất của Cục này cho thấy là giới cầm quyền cộng sản còn đeo nặng lối hành động duy ý chí, cứ muốn là làm không cần biết đúng sai do quyền lực vô giới hạn trong tay. Người ta còn nhớ nhiều năm trước đây, do nhắm mắt trước thực tế, những người cầm quyền cộng sản nhất quyết tiến lên công nghiệp hóa-hiện đại hóa nền kinh tế bằng hàng loạt tổng công ty và tập đoàn kinh tế. Ý chí không khắc phục được khả năng quản lý kém cỏi, dốt nát nhưng khả năng tham ô vô cùng to lớn của cán bộ lãnh đạo cuối cùng đưa các công ty đến tình trạng sụp đổ dây chuyền là điều không tránh khỏi.

Mặt khác, trong chế độ vẫn còn tồn tại chế độ xin-cho từ lâu đã tạo ra mối quan hệ bất bình đẳng giữa người bị trị và người cai trị. Cũng chính do não trạng xin-cho mới đi đến chuyện buồn cười “quốc ca” đã ghi trong hiến pháp do quốc hội thông qua, thế mà nay Cục lại cấp phép cho hát, tức là đứng trên cả thẩm quyền của quốc hội. Vậy làm sao dân không bảo nhau thực sự đó chỉ là “cuốc hội”, một cơ quan đảng bảo đâu cuốc đó? Đúng là một sự tréo cẳng ngỗng nhưng có lẽ đối với Cục này nhiều lần đã là một sự bình thường, vì Cục chưa biết quyền hạn của mình nằm đâu.

Trong mối liên hệ giữa người dân và chính quyền các cấp, khi mà cán bộ công chức nhà nước còn quen với não trạng xin-cho như Cục Biểu diễn Nghệ thuật, làm sao có thể có sự sự đối thoại công bằng hay tôn trọng sự độc lâp của nghệ thuật. Hay ông Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương coi sự biểu diễn nghệ thuật giống như chuyện cày bừa nên cần sự chăn dắt tận tình? Xin-Cho chính là con đường từng bước đưa tới nạn tham ô và cường quyền chính trị mà người dân sẽ lãnh đủ cay đắng trong cuộc sống hàng ngày. Thế rồi trước búa rìu dư luận, như một đứa trẻ con làm bậy bị bắt gặp tại trận, một lần nữa Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương đã xin lỗi và rút lại giấy phép “cập nhật 300 bài nhạc đỏ”.

Qua những sự việc trên, người ta thấy chừng nào lề lối hành xử xin-cho và bắt nạt trong cơ chế cộng sản còn tồn tại thì ngày ấy còn những rào cản to lớn khiến cho dân chúng không dám mạnh dạn đấu tranh cho những quyền lợi chính đáng của mình.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.