Chiến thắng vang dội của phong trào dân chủ qua buổi dã ngoại nhân quyền

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Quyền con người là thiêng liêng cao cả, là điều mà Thượng Đế ban cho nhân loại để tất cả mọi người đều được bình đẳng như nhau. Không ai được phép xâm phạm các quyền này.

Là một thành viên của Hội đồng Liên Hợp Quốc. Lẽ ra Việt Nam phải có trách nhiệm thực hiện đầy đủ “Tuyên ngôn Quốc tê về quyền con người năm 1948” và tuyên truyền phổ biên rộng rãi cho mọi công dân được biết và khuyến khích tất cả mọi người thực hiện.

Nhưng ngược lại Nhà nước cộng sản Việt Nam lại tiến hành bắt bớ ngăn cản những người thực hiện và tuyên truyền phổ biến bản tuyên ngôn này. Một cách trắng trợn.

Ngày 5-5-2013 tại Sài Gòn, Nha Trang và Hà Nội. Những công dân xuất sắc của Việt Nam đã tích cực đi đầu trong công tác phổ biến bản “Tuyên ngôn Quốc tế về quyền làm người” thông qua buổi dã ngoại nhân quyền. Đáng lẽ việc làm tình nguyện này phải được nhà nước khuyến khích biểu dương tiếp sức. Thì đàng này họ lại huy động lực lượng công an, đoàn viên ngăn cản quấy rối, đánh đập và bắt bớ một số người như Nguyễn Hoàng Vi, Vũ Sỹ Hoàng, Vũ Quốc Anh, Nguyễn Thị Ánh Hiền.

Ta thấy rõ ràng bản chất của nhà nước độc tài cộng sản chỉ có tài nói dối, lừa đảo. Khi Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập tại Ba Đình ngày 2-9-1945 đã trích Bản tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ năm 1776: “Tất cả mọi người sinh ra có quyền bình đẳng, Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được. Trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Qua những hành xử của chính quyền đối với những người tham gia buổi dã ngọai nhân quyền ngày 5-5-2013 vừa qua thì chúng ta càng nhận rõ hơn sự lưu manh xảo trá của thầy trò đảng cộng sản. Họ chỉ mượn lời của các bản tuyên ngôn nhân quyền tiến bộ để lừa dối người dân cũng như quốc tế để đạt được mục đích của riêng cho đảng cộng sản. Họ sợ người dân hiểu biết rõ quyền làm người của mình sẽ sống và hành động theo đúng những gì mình đáng được hưởng thì đảng cộng sản sẽ không thể thực hiện được những mưu đồ đen tôi của mình nên ra tay đàn áp. Đảng cộng sản vẫn muốn tiếp tục hình thức tuyên truyền một chiều, áp dụng chính sách “ngu dân” để cai trị.

Mặc dù các buổi dã ngoại diễn ra không được như mong muốn, nhưng đã mạng lại những chiến thắng vang dội cho phong trao dân chủ Việt Nam.

Chiến thắng thứ nhất: Thông qua buổi dã ngoại này có nhiều người dân đã có thể hiểu thêm về quyền con người của họ mà lâu nay bị cộng sản bưng bít.

Chiến thắng thứ hài: Việc cộng sản phải cho các lực lượng công an đàn áp ngăn cản các buổi dã ngoại. Đã phơi bầy bộ mặt thật của họ trược quốc tế về tình trạng vi phạm nhân quyên tại Việt Nam. Là bằng chứng để Việt Nam không thể đủ tư cách vào Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc tới đây.

Chiến thắng thứ ba: Đã thu hút và kết nối được nhiều thành viên lại với nhau để thể hiện sự khát khao nóng bỏng của người dân Việt nam về một đất nước thực sự tự do, để từ đó hình thành những phong trào dân sự lớn mạnh.

Nguyên nhân dẫn tới chiến thăng trên là bới những người tham gia buổi dã ngoại đứng về chính nghĩa, áp dụng phương pháp tốt, chủ động tình huống, chấp nhận hy sinh, đoàn kết thống nhất. Khiến cho cộng sản rơi vào thế bị động, đứng giữa hai dòng, nếu không đàn áp thì sợ những ảnh hưởng tích cực của buổi dã ngoại tới nhiều người dân, và cộng sản sẽ không thể tiếp tục chính sách “ngu dân” của họ. Nếu đàn áp thì họ bị buộc tội vi phạm nhân quyền, bị Quốc tế lên án… Vì vậy họ đã bối rối điên cuồng, tùy tiện sử dụng những thủ đoạn đê hèn như đóng cửa công viên Nghĩa Đô tại Hà Nội, hay giả dạng công nhân vệ sinh dùng vòi xịt nước, huy động Đoàn thanh niên vào cuộc dùng loa phóng thanh để quấy rối tại Sài Gòn và Nha Trang. Khi những biện pháp tiểu nhân kia không ngăn nổi tinh thân nhiệt huyết của những người tham gia buổi dã ngoại thì họ đã phải dùng hạ sách đấy là đánh đập bắt bớ một số người trong anh em.

Đã tới lúc mọi người dân Việt Nam phải hiểu rõ và hành động để dành lại quyền làm người của mình từ tay cộng sản. Vì nó vốn dĩ là của chúng ta, chúng ta không cần phải xin ai cả, cộng sản cướp mất của chúng ta thì cúng ta phải đòi lại. Cho dù phải chấp nhận trả giá hy sinh cũng quyết không chấp nhận làm nô lệ cho cộng sản Trung-Việt.

Tôi cực lực phản đối hành động bắt bớ những người tham gia dã ngoại nhân quyền của công an cộng sản trong ngày 5-5-2013 vừa qua. Tôi cho rằng đảng cộng sản nên chủ động trả lại tất cả quyền làm người mà bấy lâu nay các vị đã tước đoạt hay giới hạn. Thông qua việc bắt bớ đánh đập những người tham gia buổi dã ngoại nhân quyền này, đã thể hiện sự phi nghĩa thuộc về đảng cộng sản. Hãy trả ngày quyền làm người cho tất cả người dân Việt Nam để mọi người dân tự do sử dụng những quyền này góp phần bảo vệ tổ quốc trước sự xấm lấn của cộng sản Trung Quốc. Tôi tin chắc rằng sau buổi dã ngoại này sẽ còn nhiều buổi dã ngoại khác tương tự sẽ diễn ra tại Việt Nam trong những ngày tới và phần chiến thắng thuộc về người dân. Hoan hô những người khởi xướng! Các bạn đáng được lịch sử lưu danh.

Thanh hóa 6-5-2013
Nguyễn Trung Tôn
ĐT 01628387716

Nguồn: VRNs

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.