Cộng Sản và Khủng Bố

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ nhiều năm nay, thế giới bị ám ảnh vì nạn khủng bố. Thống kê cho thấy đã có hàng vạn người dân vô tội trên khắp thế giới bị chết oan uổng vì nạn khủng bố. Nhân loại không quên được vụ quân khủng bố cướp máy bay chở đầy hành khách lao vào hai tòa nhà cao tầng tại New York và Ngũ Giác Đài tại Hoa Thịnh Đốn ngày 11/09/2001 giết hại gần 3000 người và làm bị thương hàng chục ngàn người khác. Từ đó đến nay, đã xẩy ra hàng trăm vụ khủng bố đặt bom mà hầu hết không nhằm vào các cơ quan chính quyền, trái lại, chỉ nhằm vào dân chúng. Tiêu biểu, là vụ đánh bom tại thành phố Katu, trên đảo Bali, Inđônexia ngày 12/10/2002 làm 202 người chết, 209 người bị thương, phần lớn là du khách; các vụ đặt bom trên xe điện, xe buýt, nhà ga như ở Madrid, thủ đô Tây Ban Nha, ngày 11/3/2004 khiến 109 người chết và 1500 người bị thương; tại Luân Đôn, Vương Quốc Anh ngày 7/7/2005 giết hại 56 người, và làm bị thương 700 người khác; và gần đây nhất là tại Bombay, Ấn Độ, ngày 11/7/2006, khiến cho 200 người thiệt mạng và 714 người bị thương… Tin tức trên báo chí và đài truyền hình hàng ngày đều có đăng tải những vụ khủng bố, nhiều nhất là tại Iraq hiện nay.

Câu hỏi được đặt ra là tại sao lại có khủng bố ? Để có câu trả lời, trước hết phải coi lại định nghĩa của khủng bố là gì. Theo sách vở thì khủng bố là sự thực hiện bởi một nhóm người những hành động bạo lực, bạo lực chiến tranh, nhưng lại không nằm trong khuôn khổ của một cuộc chiến tranh, nhằm tạo ra trong quần chúng nhân dân sự sợ hãi để đạt tới mục đích. Mục đích của khủng bố là áp đặt ý muốn của mình, không theo phương thức chính trị hay quân sự cổ điển. Chính vì mục đích của quân khủng bố là đạt cho bằng được kết quả họ mong muốn mà họ đã sử dụng khủng bố một cách mù quáng, bất chấp hậu quả, bất chấp lương tâm. Chính vì sự mù quáng đó và hậu quả giết người hàng loạt mà nạn khủng bố đã trở thành một tai họa đối với nhân loại. Các cơ quan an ninh từ cấp quốc gia đến quốc tế đang tích cực chống nạn khủng bố. Họ lên án khủng bố, họ đưa ra những biện pháp an ninh đề phòng khủng bố, họ truy lùng các tổ chức khủng bố, họ bắt giữ kẻ khủng bố… Thế giới đang liên kết với nhau trong cuộc chiến tranh chống nạn khủng bố.

Nhưng thực ra, khủng bố hiểu theo định nghĩa trên đây chỉ mới xuất hiện trong thế kỷ 20. Vì thế, nó không phải là định nghĩa duy nhất của hai chữ khủng bố. Và khủng bố cũng không phải chỉ là phương thức hành động của một nhóm người thiểu số yếu kém về thế và lực muốn bắt tuyệt đại đa số nhân loại phải tuân theo. Khủng bố còn có định nghĩa thứ nhì của nó. Từ nhiều thế kỷ nay, người ta định nghĩa khủng bố là một “phương pháp cai trị” dựa trên sự sợ hãi để bắt buộc những thành viên trong một tập thể phải thần phục. Khủng bố là một trong những phương tiện chính yếu để thể hiện uy quyền. Vì thế, dù là khủng bố do chính quyền chủ trương hay do đối lập tiến hành thì cũng là hai mặt của cái mà người ta gọi là khủng bố quốc gia.

Lịch sử đã cho chúng ta thấy cộng sản, và đặc biệt là CSVN, gắn liền với khủng bố. Nói cách khác, họ đã triệt để khai thác phương pháp cai trị này để khống chế toàn xã hội ta. Trong chiến tranh, lúc thế lực yếu kém, họ áp dụng lối đánh du kích, tức là đánh lén, đánh rồi chạy. Chiến tranh du kích và chiến tranh khủng bố là 2 anh em song sinh. Là người Việt Nam, ai mà có thể quên được những trận pháo kích bừa bãi vào các khu dân cư giết hại vô số đồng bào vô tội ? Ai có thể quên được những vụ thảm sát Tết Mậu Thân tại Huế ? Ai có thể quên được Đại Lộ Kinh Hoàng trong Mùa Hè Đỏ Lửa ?… Trước đó, còn những vụ thủ tiêu, bắt cóc, ám sát những người không theo cộng sản. Rồi còn vụ “cải cách ruộng đất” đẫm máu tại miền Bắc… Chính vì cai trị bằng khủng bố mà CSVN đã tạo ra một hình ảnh ghê sợ khiến cả triệu người đã bỏ miền Bắc di cư vào miền Nam năm 1954, hàng triệu người khác bỏ chạy về vùng quốc gia mỗi khi quân cộng sản tiến đến.

Từ năm 1975 đến nay CSVN vẫn tiếp tục chính sách khủng bố, bài bản của những tên bạo chúa như Staline, Mao Trạch Đông vv… Hàng triệu người đã phải liều chết trên biển cả, bỏ nước ra đi tìm tự do, an lành nơi đất khách quê người. Hàng trăm ngàn người đã bỏ xác dưới lòng đại dương. Tổng kết lại, thì khủng bố do CSVN tiến hành đã giết hại gấp ngàn lần những vụ khủng bố của các thành phần Hồi Giáo quá khích hiện nay.

Hiện nay, những vụ bắt bớ, sách nhiễu đối với những người đấu tranh cho dân chủ ở trong nước, những biện pháp cô lập, bức hại những nhà lãnh đạo các tông giáo là những hình thức khủng bố không hơn, không kém. Tập đoàn lãnh đạo CSVN đang huy động các lực lượng khủng bố cơ hữu của họ là công an và an ninh chính trị để gây lo sợ trong nhân dân ta. CSVN khoe khoang với thế giới là họ có ổn định chính trị để câu mời du khách. Thực tế sự ổn định này đến từ lòng khiếp sợ bạo lực khủng bố của chính quyền. Người dân theo chế độ vì sợ chứ không vì thương.

Thế giới đã tuyên chiến với quân khủng bố quân sự. Thế giới cần lên án và cô lập những chế độ dùng khủng bố để cai trị như CSVN. Thế giới không thể giao thiệp, hợp tác với những kẻ dùng cường quyền đe dọa dân chúng của mình. Phải loại bỏ mọi hình thức khủng bố, mọi kẻ chủ trương khủng bố ra khỏi xã hội loài người văn minh của thế kỷ 21.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.

Ảnh minh họa: Sự đa dạng của những người dám nói thật

Trái tim và khối óc của những người dám nói thật

Họ không phải là những nhân vật xa lạ trong lịch sử. Họ là nông dân mất đất, giáo viên dạy tiếng Anh, tài xế phản đối trạm thu phí, bác sĩ y học cổ truyền, nhà thơ in thơ vỉa hè, nghệ sĩ hài độc thoại, và những bà nội trợ mang cơm cho dân oan. Điều làm họ đặc biệt không phải là địa vị hay học vấn, mà là sự kết hợp giữa tấm lòng không chịu đứng nhìn bất công và đầu óc biết biến nỗi đau thành hành động có mục tiêu.