Đại Hội Toàn Quốc Đảng Cộng Hòa kết thúc trong lạc quan

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 16.7 kb
Tổng Thống George W. Bush nhận lời đề cử của Đại Hội Toàn Quốc Đảng Cộng Hòa – Hình CNN.COM

Tiếp theo Đại Hội Đảng Dân Chủ đã chính thức chọn Thượng Nghị Sĩ John Kerry ra tranh cử chức vụ Tổng Tống, diễn ra vào cuối tháng 7 vừa qua tại thành phố Boston, Đại hội Toàn Quốc của Đảng Cộng Hòa đã tổ chức tại Nữu Ước, từ ngày 30-08 tới ngày 2 tháng 9, để chính thức hoá việc đề cử tổng thống George W. Bush ra tái tranh cử trách vụ Tổng Thống Mỹ, trong cuộc bầu cử vào ngày 2 tháng 11 năm 2004. Đại Hội Đảng Cộng Hòa quy tụ 2.508 đại biểu chính thức và 2.344 đại biểu dự khuyết cùng với 55 đại diện các tiểu bang và vùng lãnh thổ. Số khách mời là 50.000 người; 8.000 người tình nguyện phục vụ đại hội. Hơn 10,000 cảnh sát được huy động bảo vệ an ninh. Chi phí ước tính là 100 triệu Mỹ kim, trong số này dành ra 76 triệu cho các chi phí an ninh.

Một ngày trước khi khai mạc, 29 tháng 8 năm 2004, hàng trăm ngàn người biểu tình chống Tổng Thống Bush đã tạo sự náo động trên một số con đường chính của thành phố Nữu Ước. Cuộc biểu tình do United Peace and Justice tổ chức, qui tụ hàng trăm nhóm chống chiến tranh trên khắp nước Mỹ đổ về tham dự. Họ chống chính phủ Bush mở cuộc chiến tại Iraq, và chống việc chọn thành phố Nữu Ước, bị khủng bố tấn công 9-11-2001 làm nơi tổ chức Đại Hội. Những ngày sau đó, các cuộc biểu tình vẫn diễn ra và cảnh sát đã bắt giữ trên 1,000 người bạo động từ các nhóm biểu tình. Tuy nhiên, Đại Hội Đảng Cộng Hòa vẫn diễn ra bình thường, với sự xuất hiện nói chuyện của nhiều nhân vật nổi tiếng ở trong và ngoài đảng. Đặc biệt nhất là các bài nói chuyện của Thượng Nghị Sĩ John McCain, Phó Tổng Thống Dick Cheney, Đệ nhất phu nhân Laura Bush và Thống Đốc California Arnold Schwarzenegger đã hết lời ca ngợi về con người và khả năng lãnh đạo của Tổng Thống Bush. Đặc biệt Thuợng Nghị Sĩ thuộc Đảng Dân Chủ, ông Zell Miller đã xuất hiện nói chuyện về chương trình hành động của Tổng Thống Bush và ông cho biết là một người theo đảng Dân Chủ đã lâu, chưa bao giờ bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa; nhưng lần này ông lên tiếng ủng hộ Đảng Cộng Hòa, vì ông nghĩ rằng Tổng Thống Bush là người lãnh đạo thích hợp ở thời điểm hiện nay, một thời kỳ rất nguy hiểm, để bảo vệ sự an nguy cho toàn thể nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung.

Trong bài diễn văn chấp nhận sự đề cử của Đảng Cộng Hòa ra tái tranh cử chức vụ Tổng Tống vào tối ngày 2 tháng 9, Tổng Thống Bush đã tuyên bố trước Đại Hội Cộng Hòa rằng ông sẽ xây dựng một Hoa Kỳ an toàn hơn, và nói ông đang dẫn đầu cuộc chiến chống khủng bố “không phải vì kiêu hãnh, không vì quyền lực, mà vì sinh mạng công dân Mỹ. Ông Bush nói: “Chúng ta đang trên đà tấn công — đánh khủng bố ở hải ngoại — để chúng ta không phải đối mặt chúng ở quê nhà… Thời điểm này trong lịch sử đất nước chúng ta sẽ được ghi nhớ. Các thế hệ sau sẽ biết là chúng ta giữ lòng tin và giữ lời hứa…. Tôi ra tranh cử Tổng Thống với một kế hoạch rõ ràng và tích cực để xây dựng một thế giới an toàn hơn và một Hoa Kỳ hy vọng hơn…. Nhiều hệ thống nền tảng nhất của chúng ta — luật thuế, bảo hiểm y tế, các chương trình hưu bổng, dạy nghề công nhân… được lập ra cho thế giới hôm qua, không phải cho ngày mai… Chúng ta sẽ biến đổi các hệ thống này để tất cả công dân được trang bị, được sẵn sàng, và do đó được tự do chân thực, để có lựa chọn riêng và theo đuổi ước mơ riêng mỗi người. Bài diễn văn của ông Bush dài khoảng 1 tiếng đồng hồ và bị dứt đoạn đến 100 lần vì những tràng vỗ tay tán dương và đồng tình của các đại biểu tham dự Đại Hội. Bài nói chuyện của ông Bush được đánh giá là lạc quan, hướng về tương lai và có viễn kiến. Có lẽ nhờ bài diễn văn này và những phát biểu ủng hộ của các đại biểu khác, Tổng Thống Bush đã vượt lên trên Thượng Nghị Sĩ Kerry đến 7 điểm, sau khi Đại Hội của Đảng Cộng Hòa bế mạc.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.