Đàn áp biểu tình chống Trung Cộng xâm lược bằng các biện pháp vi hiến

Anh Trần Bang (Sài Gòn) bị đánh khi anh tham gia biểu tình ngày 5/11/2015 phản đối trùm xâm lược Tập Cận Bình sang Việt Nam. Ảnh: Blog Nguyễn Tường Thụy - cắt từ video clip
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những cuộc biểu tình nhỏ lẻ nhưng ngoan cường

Như vậy là trong hơn 1 tháng Trung Cộng xâm phạm và quấy nhiễu tại khu vực Bãi Tư Chính, có thể nói nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã kiểm soát được biểu tình. Nếu như vụ tàu HD 981 xâm phạm vùng biển của Việt Nam tháng Năm, 2014, biểu tình đã nổ ra khắp nơi với hàng chục nghìn người tham gia, áp sát được tận Tòa Đại Sứ Trung Cộng ở Hà Nội thì vụ Trung Cộng xâm phạm Bãi Tư Chính chỉ là vài cuộc “tập kích” nhỏ lẻ.

Có thể kể ra: cuộc biểu tình trước Đại Sứ Quán Trung Cộng ngày 6 tháng Tám, 2019 với chừng 10 người tham gia, cuộc biểu tình của Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng ngày 8 tháng Tám, 2019 trước Lãnh Sự Quán Trung Cộng tại Sài Gòn cũng chỉ khoảng gần 10 người.

Một cuộc biểu tình khác ở khu công nghiệp Tân Tạo, cùng ngày với cuộc biểu tình trước Đại Sứ Quán Trung Cộng ở Hà Nội, có chừng 4 – 5 người tham gia.

Có cả “cuộc” biểu tình đơn độc. Anh Vũ Hệ từ Nghệ An đưa con ra Hà Nội chữa bệnh. Ngày 8 tháng Tám, 2019 anh ra ngã tư vòng xuyến Nguyễn Chí Thanh giương biểu ngữ “Đả đảo Trung Quốc xâm lược Bãi Tư Chính của Việt Nam! China get out of Vietnam.”

Có lẽ những cuộc biểu tình nhỏ lẻ như vậy không đủ để cho nhà cầm quyền huy động quân đến đàn áp. Ngoài ra, còn có yếu tố bí mật, bất ngờ và giải tán sớm. Tuy nhiên, sau đó cũng có những người bị sách nhiễu do đi biểu tình hoặc viết bài trên mạng: Bác Lê Gia Khánh (Hà Nội) bị yêu cầu lên quận để cam kết không được bén mảng đến Đại Sứ Quán Trung Cộng và không biểu tình nữa; Vũ Hệ bị đưa về đồn tra vấn trong nhiều giờ; Lê Thị Thanh Thúy (Sài Gòn) bị phạt 750 nghìn đồng; Facebooker Phạm Hiền (Kiên Giang) bị tịch thu máy tính và điện thoại…

Tôi phải kể cụ thể như vậy để thấy rằng, đợt biểu tình phản đối Trung Cộng xâm phạm Bãi Tư Chính chỉ thu hút được chừng 25 người tham gia. Trước hết, phải khẳng định, đó là những con người can đảm, ngoan cường và vô cùng lo lắng cho vận mệnh của đất nước. Nhưng con số đó cũng nói lên nhà cầm quyền cộng sản cơ bản đã thành công trong việc đàn áp biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.

Đàn áp biểu tình là vi hiến

Trước hết, cần khẳng định, nhà cầm quyền đàn áp biểu tình là vi hiến.

Điều 25 Hiến Pháp xác nhận: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình.”

Như vậy, không ai có thể tước đi quyền biểu tình của công dân. Nhà cầm quyền chỉ có thể ngăn chặn những hành vi quá khích như bạo loạn, đập phá. Những hành vi này sẽ bị điều chỉnh bởi các luật khác ví dụ Bộ Luật Hình Sự chứ không phải bị xử vì tội biểu tình hay kêu gọi biểu tình. Biểu tình và kêu gọi biểu tình là những hành vi không bị cấm.

Tuy nhiên điều 25 thòng một câu: “Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Vậy hoạt động biểu tình do luật nào qui định? Đó là Luật Biểu Tình mà Quốc Hội chây ỳ, không chịu ban hành. Mặc dù vậy, chưa có luật biểu tình không có nghĩa là người dân không được biểu tình. Người dân vẫn có quyền thực hiện quyền biểu tình theo cách hiểu của họ, tức là thể hiện thái độ đối với một vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội bức xúc nào đó trong trật tự và ôn hòa.

Ngăn chặn, đàn áp biểu tình ôn hòa bằng cách rình rập tận nhà từng người, bắt bớ, đánh đập người tham gia biểu tình ôn hòa là hoàn toàn vi phạm pháp luật. Thậm chí, cả những người bị nghi ngờ có ý định biểu tình cũng bị bắt bớ và đánh đập vô cùng dã man. Cuộc bố ráp bắt bớ ở Sài Gòn ngày 17 tháng Sáu, 2018 là một ví dụ. Không chỉ vi hiến mà đó còn là tội ác.

Vì vậy khi nói: “nhà cầm quyền cộng sản cơ bản đã thành công trong việc đàn áp biểu tình chống Trung Cộng xâm lược” là nói họ đã thành công bằng các biện pháp vi hiến.

Trong các cuộc đối thoại giữa người biểu tình bị bắt về đồn với an ninh, phía an ninh (đại diện cho nhà cầm quyền) không thể trả lời được những câu hỏi của người biểu tình do tính phi lý, phi pháp của họ.

Câu hỏi dành cho ông Nguyễn Phú Trọng

Cuối cùng, chỉ xin hỏi ông Nguyễn Phú Trọng một câu, nếu ông trả lời được thì tôi sẽ không đòi biểu tình nữa.

Trong tư duy pháp luật của Quốc Hội (mà thực chất là của Đảng CSVN), khi các ông chưa ra luật biểu tình thì đương nhiên quyền biểu tình trong Hiến Pháp bị cắt!? Tôi cứ tạm cho là như vậy đi, tức là tôi đặt ra một giả thiết chứ không thừa nhận.

Điều 4 Hiến Pháp ghi: “Đảng Cộng sản Việt Nam… là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”

Tương tự điều 25, điều 4 cũng thòng một câu: “Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến Pháp và pháp luật.”

Vậy cái khuôn khổ ấy là gì thưa ông? Có phải đó là luật về sự lãnh đạo của Đảng CSVN? Nhưng luật này, cũng giống như luật biểu tình đều chưa có, đúng không?

Dân biểu tình thì các ông bảo là chưa có luật biểu tình nên không được phép biểu tình.

Vậy khi chưa có luật về sự lãnh đạo của Đảng CSVN thì tại sao các ông không ngồi đợi? Nếu chưa có luật biểu tình mà biểu tình là phi pháp thì khi chưa có luật về sự lãnh đạo của Đảng CSVN mà Đảng CSVN cứ lãnh đạo cũng là phi pháp.

Nói như thế mới thể hiện tinh thần bình đẳng. Không thể để cho 5 triệu người được bình đẳng hơn 90 triệu người còn lại.

Trên thực tế, mặc dù không có luật về sự lãnh đạo của Đảng CSVN nhưng các ông vẫn cứ hoạt động suốt 89 năm nay. Chính vì hoạt động lung tung, tùy thích không theo khuôn khổ nào cho nên đất nước mới ra nông nỗi này. Đó là mất lãnh thổ, chiến tranh, nghèo đói, lầm than, bất công và tụt hậu.

Nguyễn Tường Thụy

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…