Ðàn Áp Tôn Giáo Ở Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Wall Street Journal Asia 4/9/08,
Nguyễn Phương Nga lược dịch

Vào cuối tháng này, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ cho phổ biến bản báo cáo thường niên của họ về tự do tôn giáo quốc tế. Những sự kiện xảy ra mới đây tại Việt Nam khiến cho phần chương mục về quốc gia này sẽ không được, hay ít nhất là không nên, lạc quan.

JPEG - 65.5 kb

Suốt hai tuần qua, hàng trăm giáo dân Công giáo thuộc giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, đã xuống đường đòi hỏi hoàn trả lại tài sản của giáo xứ bị cộng sản tịch biên vào thập niên 1960s. Theo Linh mục Vũ Khởi Phụng cho chúng tôi biết qua điện thoại, thì giáo xứ cần xây một nhà thờ mới để thích nghi với số lượng giáo dân đang gia tăng. Ðược biết, có nhiều giáo dân đã bị công an đánh đập khi đang cùng nhau ôn hoà tỉnh thức cầu nguyện. Ðây là một phần của một trình tự kháng nghị ngày càng bộc lộ của người Công giáo, tìm cách đòi lại đất đai của giáo hội đã bị chiếm đoạt từ lâu.

Người Công giáo không phải là những tín đồ tôn giáo duy nhất gặp phải khó khăn với nhà nước cộng sản. Tuần trước, Uỷ ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế –một uỷ ban độc lập trong phạm vi Tòa Bạch Ốc– đã đưa ra bản báo cáo mới nhất về Việt Nam. Uỷ ban ghi nhận một loạt các vụ xúc phạm, từ việc công kích Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến việc cấm đoán các tôn giáo có nguồn gốc phát sinh từ Việt Nam như Hoà Hảo và Cao Ðài. Tại một vài tỉnh, chính quyền địa phương cấm không cho trẻ em Tin Lành vào học tại các trường trung học, lấy cớ là các luật lệ lâu đời của cộng sản loại trừ con em của các gia đình có đạo ra khỏi trường học. Nhiều tín đồ các tôn giáo khác nhau đôi khi vẫn phải bị bó buộc công khai từ bỏ tín ngưỡng của mình, mặc dù chế độ Hà Nội đã hứa hẹn chấm dứt các thủ đoạn này.

Căn cứ vào lối hành xử này, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ có thể sẽ đưa Việt Nam trở lại danh sách “Các quốc gia cần quan tâm đặc biệt” (CPC) vì những xúc phạm đến tự do tôn giáo. Khi Hoa Kỳ lần đầu tiên đặt Việt Nam vào danh sách trên hồi năm 2004, là nó có tác dụng ngay lập tức. Chế độ Hà Nội quá mất mặt nên buộc phải trả tự do cho nhiều “tù nhân tôn giáo cần quan tâm” và nói rằng họ sẽ cho phép thêm nhiều giáo phái được đăng ký thành các tổ chức tôn giáo chính thức. Việt Nam được gỡ bỏ khỏi danh sách CPC trước khi Tổng thống Bush đến Hà Nội dự hội nghị thượng đỉnh Hợp tác Kinh tế Á Châu -Thái Bình Dương (APEC) vào năm 2006. Kể từ đó, Hoa Kỳ thường lập luận rằng vấn đề đàn áp ở Việt Nam chủ yếu là ở bên ngoài phạm vi tôn giáo và các tín đồ bị bỏ tù vì hoạt động chính trị hơn là vì tín ngưỡng của họ.

Chế độ Hà Nội đã có vài tiến bộ về tự do tôn giáo, nhất là tiến tới một thỏa hiệp với Vatican để cho Giáo hội Công giáo Việt Nam có nhiều tự do hơn để bổ nhiệm các giám mục và linh mục. Nhưng các tiến bộ như vậy hiện đang dậm chân tại chỗ. Các vụ việc mới đây –từ cách đối xử với những người biểu tình đòi lại đất đai tôn giáo đến các trường hợp được ghi nhận bởi Uỷ ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn gíao Quốc tế– cho thấy vẫn còn một lý do đúng đắn để “cần quan tâm đặc biệt” về tự do tôn giáo ở Việt Nam.

JPEG - 194.4 kb

JPEG - 78.3 kb

JPEG - 98 kb

****

Vietnam’s Religious Repression
FROM TODAY’S WALL STREET JOURNAL ASIA
September 4, 2008

Later this month, the U.S. State Department is due to release its annual report on international religious freedom. Recent events in Vietnam suggest the chapter for that country will not, or at least should not, be positive.

For the last two weeks, several hundred Catholics from Hanoi’s Thai Ha parish have been protesting for the return of parish property first seized by the Communists in the 1960s. The parish needs to build a new church to accommodate its swelling membership, Father Vu Khoi Phung told us by telephone. Several parishoners reportedly have been beaten by police while participating in peaceful prayer vigils. This is part of a developing pattern of protests, and then state suppression, by Catholics seeking return of long-ago-expropriated church lands.

Catholics are not the only believers who face problems with the Communist Party state. Last week, the U.S. Commission on International Religious Freedom — an independent commission within the White House — released its latest report on Vietnam. The commission documents a range of abuses, from attacks against the Unified Buddhist Church of Vietnam to bans on indigenous Vietnamese religions such as Hoa Hao and Cao Dai. In some provinces, local officials bar Protestant children from high schools, citing old communist laws excluding children of religious families from school. Believers of many kinds are still sometimes forced to publicly renounce their faith, even though Hanoi had promised to end this practice.

Given this pattern of behavior, the State Department may want to put Vietnam back on its list of “Countries of Particular Concern” for violations of religious freedom. When the U.S. first put Vietnam on the list in 2004, it had an immediate effect. Hanoi was so embarrassed that it released many religious “prisoners of concern” and said it would allow more sects to register as official organizations. As a reward, Vietnam was removed from the list just before President Bush traveled to Hanoi for an Asia-Pacific Economic Cooperation summit in 2006. Since then, State has argued that repression in Vietnam is mainly secular and that believers are jailed for political activism rather than for their religious beliefs.

Hanoi has made some progress on religious freedom, especially in reaching a deal with the Vatican under which the Catholic Church secured greater freedom to appoint bishops and priests. But such advances are now stalling. Recent events — both the treatment of religious land protesters and the cases documented by the commission — suggest there’s still good reason to be “particularly concerned” about religious freedom in Vietnam.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.