Dẹp bạo lực học đường? Dễ không à

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ban biên tập web VT: Tiết mục “Làng Dân Báo” sẽ giới thiệu thường xuyên đến quý độc giả những bài viết đa dạng từ các cây viết bloggers. Đây là những trăn trở chân thực và “ngoài luồng” của quần chúng Việt Nam.

Xin giới thiệu đến quý độc giả bài viết “Dẹp bạo lực học đường? Dễ không à!” của blogger Quê Choa, tức nhà văn Nguyễn Quang Lập:

http://quechoablog.wordpress.com

— –

Cứ mỗi ngày vào mạng lại thấy ít nhất một vụ bạo lực học đường, hết chuyện học sinh đánh nhau đến sinh viên đánh nhau, tùm lum tùm la. Một video clip nữ sinh đánh hội đồng được tung lên gây dư luận xôn xao, lập tức có hàng chục hàng trăm cái clip tương tự được tung lên tối tăm mặt mũi.

Chuyện nam sinh đánh nhau có từ tám hoánh, chẳng phải bây giờ, xưa cũng đánh nhau túi bụi, cũng băng nọ đảng kia, khoa này tẩn khoa kia, trường này trị trường nọ, có điều chỉ thượng cẳng chân hạ cẳng tay rồi thôi, ngày nay tiến lên đâm chém giết hiếp, thất kinh.

Có quá nhiều chuyện nam sinh từ đánh nhau tiến lên giết nhau, đâm chết bạn ngay cổng trưởng, đâm luôn thầy giáo nhảy vào can gián. Sinh viên cùng nhà trọ đánh nhau, chủ nhà can ngăn, lập tức đâm chết luôn nhà trọ. Ôi thôi, kể không xuể.

Thì thầy giáo còn táng nhau nữa là sinh viên. Giáo viên tẩn giáo viên, giáo viên tấn công hiệu trưởng, hiểu trường đấm vỡ mũi giáo viên. Cả nữ hiệu trưởng cũng tung chưởng kungfu hạ gục ngay nữ giáo viên tại phiên họp hội đồng. Sợ lắm sợ lắm.

Nam sinh thì đâm nhau, nữ sinh thì xé áo quần của nhau cho lộ hàng của nhau ra mới thoả. Một cô bị đánh hội đồng bị xé hết áo quần ngay khu kí túc xá. Đám nam sinh chạy ra, tưởng là để can gián giúp đỡ người ta, chẳng dè cứ xúm cả lại mồm hỏi sao thế em sao thế em, mắt thì dán vào hàng họ của người ta không chớp mắt. Tuyệt không có ai kiếm cho cô tấm vải che thân, cứ xúm vào mắt dán miệng hỏi sao thế em sao thế em. Chết cười.

Mình đã chứng kiến một toán nữ sinh cãi nhau trong quán cà phê, ném cốc chén chọi nhau choang choảng, rồi rượt đuổi náo loạn trên phố, y chang phim xã hội đen của Hồng Kông. Đi học choảng nhau, đang ăn choảng nhau, đến đi toilet cũng choảng nhau thế mới lạ. Chắc là cô này thấy hàng cô kia “chảnh” quá nên nổi cáu, hi hi.

Người ta nói sinh viên học sinh học hành căng thẳng quá, luôn bị stress thành ra thế, đúng rồi, học sinh muốn thi hai ba trường, sinh viên muốn có hai ba bằng vì bố mẹ muốn có hai ba cái oách, cô thầy muốn có hai ba cái tốt, học quá hoá khùng, tẩn nhau là phải nhau.

Nhưng stress vì học ít thôi, thời này ai bảo học căng lắm, khó lắm là nói phét. Thầy có dạy gì đâu mà học căng. Cuối kì thi thầy giới hạn chỉ một chương, thậm chí một bài, thậm chí thầy cho làm bài ở nhà, thậm chí chẳng cần học, đến lớp thầy ra đề, bảo các em mở giáo trình ra mà chép nhé, cấm ồn, thầy đi nhậu đây. Học thế thì muốn stress cũng chẳng được.

Stress vì tình là chuyện của muôn thủa, stress vì tiền là chuyện của thời nay. Chuyện ông học trò đến bữa cơm đem cá gỗ ra giả đò làm đồ mồi ngày nay có không, xưa rồi diễm ơi, không có đâu. Sinh viên thời @ uống rượu tây đi xe hơi, chơi đồ ngoại. Tiếng gọi đồng tiền réo vang bốn cõi, trong khi học phí tăng, chi phí tăng, chơi bời phí tăng, ái tình phí tăng mà nhà thì nghèo rớt mồng tơi, stress là phải thôi.

Đa phần nam nữ sinh viên đánh nhau đều từ một lý do rất củ chuối, đó là vì thấy nó chảnh, ghét nên đánh thôi. Đang khi mình không có chục ngàn để ăn sáng nó lại chơi đồ hiệu lượn qua lượn lại trước mũi mình, điên lên là choảng, chẳng có lý do gì sất.

Xem ra dẹp được mấy món stress vì tiền vì tình khó quá, dẹp được bạo lực học đường khác nào đơm đó ngọn tre, bởi vì đó không phải chuyện của học đường mà chuyện của toàn xã hội. Xã hội đạo đức suy đồi, bạo lực gia tăng, làm sao học đường hiền lành nhu mì được chứ. Chuyện này biết rồi khổ quá nói mãi.

Chuyện như đùa, hôm qua mình gặp một ông hiệu trưởng một trường rất to, nhân nói chuyện bạo lực học đường ông cười tươi, nói xong rồi xong rồi, dẹp được rồi, dễ không à. Mình trợn mắt há mồm, nói bạo lực học đường mà dẹp được à, sao tài vậy.

Ông này rung đùi cười, nói Bộ tài chứ không phải tôi tài. Bộ dùng phương pháp đà điểu rúc đầu xuống cát là dẹp được ngay. Bộ chỉ thị cho các trường trị thật nặng những học trò cả gan tung clip lên mạng, tịt thu hết những máy ảnh, mobile có chức năng máy ảnh, thế là xong, thế là hết bạo lực, học đường lại êm như nhíp, từ nay tha hồ hai tốt bốn tốt năm tốt he he.

Ủa, thiệt không vậy ta?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.