Đọc tập sách “Chết Bởi Trung Quốc” (Death by China) của tác giả Peter W. Navarro và Greg Autry

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lời Giới Thiệu:

Trong thời gian qua đã có nhiều tác phẩm ca tụng về sự phát triển vượt bực của Trung Quốc, trong đó có hai tác phẩm đáng chú ý là Trung Quốc Mua Cả Thế Giới và Trung Quốc Chi Phối Tất Cả. Người ta không trách tác giả đã viết những lời ca tụng quá đáng đối với sự lớn mạnh của Trung Quốc hiện nay, nhưng dư luận đã tỏ ra bất bình về những loan tải không thật về sự phát triển nhanh chóng của Trung Quốc gần đây. Nguyên do chỉ vì một số nhà nghiên cứu đã quá tin và căn cứ vào các số liệu cung cấp của nhà cầm quyền Trung Quốc và của một số con buôn quốc tế. Người ta đã che dấu rất nhiều những thảm kịch đàng sau các phát triển hào nhoáng của Trung Quốc. Từ một làng đánh cá có khoảng 100 ngàn dân ở Thẩm Quyến vào năm 1978 đã vươn lên thành một thành phố công nghiệp hàng đầu của thế giới với gần 8 triệu dân trong vòng 25 năm với những phát triển không quân bằng trên căn bản phục vụ con người và đường dài, thử hỏi đã có bao nhiêu thảm kịch về ô nhiễm môi sinh, về những biến thái của xã hội đã phát sinh bị che dấu đàng sau những ca tụng hết lời của chính sách “tứ hiện đại” của Đặng Tiểu Bình.

Rất may là đã có những học giả âm thầm điều tra về những tác hại do sự phát triển vô lối của chính sách “tứ hiện đại hóa” (nông nghiệp, kỹ thuật, công nghiệp, quốc phòng) của Trung Quốc trong vòng 30 năm qua. Người ta không trách những hướng phát triển của Trung Quốc vì chính nhờ những hướng phát triển này đã giải phóng hơn 1 tỷ con người ra khỏi nghèo đói và mở ra thời kỳ hòa dịu hơn trên thế giới từ thập niên 90 của thế kỷ trước, nhưng cũng vì hướng phát triển này mà những nhà lãnh đạo Trung Quốc bỗng chốc trở thành người khổng lồ quá khuôn khổ và khả năng của họ. Từ đó họ đã hành xử theo nhu cầu bành trướng vốn có của dân tộc Đại Hán, không nghĩ gì về những hậu quả xảy ra cho chính họ và cho thế giới chung quanh. Chính sách bành trướng của chủ nghĩa Đại Hán là tóm thu thiên hạ bằng mọi thủ đoạn.

“Chết Bởi Trung Quốc” (Death By China) là tập sách nói về hiểm họa nói trên. Trung Quốc đang gieo rắc cái chết đến với nhân loại từ chính những tham vọng phát triển của chủ nghĩa Đại Hán. Có những cái chết gây ra trực tiếp từ những sản phẩm của Trung Quốc, nhưng có những cái chết gây ra bởi những hệ lụy của các chủ trương phát triển vô lối của Trung Quốc. Nền kinh tế Trung Quốc hiện đã vượt qua Nhật Bản vào tháng 8 năm 2010, đứng hàng thứ hai thế giới sau Hoa Kỳ. Tham vọng của Trung Quốc là từ đây (2010) sẽ cố gắng phát triển bằng mọi cách để GDP vượt qua Hoa Kỳ vào năm 2035, hầu đến năm 2050 trở thành siêu cường số 1 Thế giới về mọi mặt. Hiện nay GDP của Trung Quốc là 5,000 tỷ Mỹ Kim và GDP của Hoa Kỳ là non 15,000 tỷ Mỹ Kim. Để vượt qua GDP của Hoa Kỳ, Trung Quốc sẽ phải nỗ lực gấp 3 lần so với quá khứ. Đây là một thách đố chết người?

Trung Quốc không phải là quốc gia tự do dân chủ mà là quốc gia độc tài, mọi chính sách đều do một thiểu số cầm quyền hoạch định theo nhu cầu quyền lực của đảng Cộng sản. Vì thế, để vượt qua Hoa Kỳ, lãnh đạo Bắc Kinh sẽ làm tất cả mọi thứ kể cả việc phá nát Trung Quốc và hủy diệt hàng triệu người như Mao Trạch Đông đã từng làm trong các chính sách Bước Nhảy Vọt và Cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Là con người bình thường, không ai có thể tham lam đến nỗi bỏ chất độc melamine vào sữa chỉ vì cạnh tranh lợi nhuận với thứ sữa bò bình thường, dẫn đến hệ quả gây nguy hại cho hàng triệu trẻ em; hay sẵn sàng chấp nhận sản xuất mọi sản phẩm với giá thành rẻ mạt để có thể cạnh tranh và thu lợi nhuận mà không quan tâm đến chất lượng hay sự an toàn đối với người tiêu thụ. Chính vì thế mà các sản phẩm của Trung Quốc đang trở thành một vấn nạn lớn cho nhân loại. Nó không chỉ giết chết nền sản xuất của nhiều quốc gia vì giá thành quá rẻ mà còn là nơi phải giải quyết hàng triệu tấn rác hàng phế thải của Trung Quốc vì thiếu chất lượng và nguy hại.

Hàng hóa Trung Quốc hiện chiếm 80% trên thị trường Việt Nam. Nói cách khác, Việt Nam đang vừa lệ thuộc, vừa là sân sau của mọi sản phẩm từ Trung Quốc. Người Việt Nam đang sống và đang tiêu thụ tất cả những gì mà người Trung Quốc chế tạo từ cái ly, cái chén, cái ghế đến quần áo, đồ điện, thức ăn khô và các loại hàng xa xí phẩm khác. Nếu một ngày nào đó, Trung Quốc không bán hàng sang Việt Nam hoặc khống chế một số mặt hàng, nền kinh tế Việt Nam chắc chắn sẽ có vấn đề. Nhưng điều quan trọng hơn nữa là những sản phẩm độc hại của Trung Quốc đang tràn ngập Việt Nam, và Việt Nam luôn là nơi tiêu thụ đầu tiên cũng như bãi chứa cuối cùng cho những mặt hàng độc hại đã bị thế giới lên án và ruồng bỏ? Đây là một thực tế nhưng ít người hiểu rõ hoặc quan tâm.

Hai tác giả Peter Navarro và Greg Autry đã giúp cho chúng ta hiểu biết về những sản phẩm độc hại của Trung Quốc đang tung ra trên thị trường thế giới và những tham vọng bành trướng trong tác phẩm “Death By China”. Bình Luận Gia Lý Thái Hùng đã giúp chúng ta tóm lược một số ý chính của tác phẩm “Chết Bởi Trung Quốc” để hiểu rõ hơn tham vọng và dã tâm của những con người mang trái “Tim Đen”. Chúng tôi hy vọng là qua phần điểm sách này, quý vị sẽ hiểu rõ hơn nhu cầu tại sao chúng ta phải Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Quốc. Chúng ta tẩy chay không chỉ vì Trung Quốc đang chiếm các biển đảo Việt Nam mà còn là để bảo vệ sức khoẻ và sự sống còn của gia đình, bà con và bạn bè đang sống tại Việt Nam, sân sau tiêu thụ những sản phẩm độc hại của Trung Quốc.

Chúng tôi ước mong quý độc giả sẽ tiếp tay phổ biến rộng rãi bài điểm sách “Chết Bởi Trung Quốc” của Bình Luận Gia Lý Thái Hùng đến tất cả mọi người tại Việt Nam và trên toàn thế giới.

BBT WebVT

— –

PHẦN I:

I- TỔNG QUÁT:

Kỷ niệm 22 năm (1989-2011) biến cố Thiên An Môn, Tiến sĩ Peter Navarro, Giáo sư môn kinh doanh thuộc Đại học Irvine của Tiểu bang California và ông Greg Autry, giảng viên về chiến lược, kinh tế vĩ mô tại Viện Kinh Doanh Paul Merage, cũng thuộc Đại học Irvine của Tiểu bang California đã cho phát hành tập sách “Death by China – Confronting the Dragon – A Global Call to Action(Chết Bởi Trung Quốc – Đối đầu với Con Rồng – Lời kêu gọi hành động toàn cầu) vào ngày 4 tháng 6 trên mạng Amazon.com. Tập sách đã thu hút một sự chú ý đặc biệt. Chỉ trong tuần lễ phát hành đầu tiên, hàng trăm ngàn ấn bản đã được bán ra trên toàn thế giới.

Tác phẩm “Chết Bởi Trung Quốc” là kết quả của hơn 2 năm nghiên cứu, phỏng vấn và những chuyến thăm viếng tại nhiều thành phố, công xưởng ở Trung Quốc của hai tác giả Peter Navarro và Greg Autry về những tham vọng của Bắc Kinh đang muốn thu tóm Thế giới và Nhân loại vào trong tay, qua những thủ đoạn “hắc ám”. Với 300 trang sách, tác phẩm “Chết Bởi Trung Quốc” gồm có 16 chương, chia làm 5 phần chính:

1/ “Buyer Beware on Steroids”(Người tiêu dùng hãy coi chừng Steroids): Nhân loại đang chết vì chất độc và phế phẩm của những sản phẩm độc hại của Trung Quốc như thế nào? Trong sữa có chất melamine, trong các loại Vitamine đều có độc tố và hầu hết những đồ chơi, đồ dùng sản xuất từ Trung Quốc đều dễ bị bốc cháy, bị gãy, vỡ bất cứ lúc nào.

2/ “Weapons of Job Destruction” (Vũ khí hủy diệt công việc): Vạch trần những thủ đoạn phá hoại hạ tầng sản xuất tại Hoa Kỳ; kềm giá đồng nhân dân tệ, khóa chặt tài nguyên và khuynh loát thị trường toàn cầu của Trung Quốc.

3/ “We Will Bury you, Chinese Style” (Ta sẽ chôn vùi ngươi, kiểu Trung Hoa): Trung quốc tăng cường sức mạnh quân sự với chiến lược “hải quân nước xanh” ở mức báo động đỏ và đang mở mặt trận gián điệp, tin tặc đỏ để tấn công và làm suy yếu Hoa Kỳ;

4/ “A Hitch-hiker’s Guide to the Chinese Gulag”: (Dẫn dắt của kẻ quá giang tới ngục tù Trung Quốc): Những lời tung hô, cổ võ sự phát triển kỳ diệu của Trung Quốc chính là đang giúp lãnh đạo Bắc Kinh từng bước biến Trung Quốc thành quần đảo ngục tù.

5/ “A Survival Guide and Call to Action” (Một hướng dẫn để tồn tại và kêu gọi hành động): Thế giới đang chết. Phải làm gì để có thể tồn tại và thịnh vượng trong kỷ nguyên của Con Rồng.

Điểm nổi bật và thu hút người đọc là hai tác giả đã không chỉ trình bày vấn đề mà còn đưa ra những dữ kiện đã xảy ra để chứng minh cho các điều phân tích của mình. Ví dụ khi đề cập trong thực phẩn của Trung Quốc chế biến có quá nhiều độc tố, hai tác giả đã liệt kê những sản phẩm nào và những độc tố nào đã phát hiện, gây bao nhiêu thiệt hại vào lúc nào, ở đâu. Hay khi đề cập việc Trung Quốc đang phá hoại hạ tầng sản xuất tại Hoa Kỳ, hai tác giả đã đưa ra những dữ kiện chứng minh Trung Quốc gian lận như thế nào, lũng đoạn tài chánh ra sao, chiếm dụng công việc từ tay công nhân Hoa Kỳ ra sao vân, vân…

Bên cạnh 16 chương sách, hai tác giả đã nhờ hai nhân vật đọc và viết lời giới thiệu. Nhà phản kháng Trung Quốc Đường Bạch Kiều (Tang Baiqiao) viết Lời Mở Đầu và Dân biểu liên bang Hoa Kỳ Dana Rohrabacher viết Lời Bạt.

Trong Lời Mở Đầu, ông Đường Bạch Kiều là một cựu sinh viên đã tham gia trong biến cố Thiên An Môn năm 1989. Sau mấy năm ở tù, ông đã được thả và trốn sang Hồng Kông; từ đó ông được can thiệp đi tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ vào năm 1992, hiện sống tại Nữu Uớc. Họ Đường cho rằng, những nội dung trong tập sách “Chết Bởi Trung Quốc” là những sự thật về một Trung Quốc ác độc: Một mặt thì giai cấp cai trị ở Bắc Kinh tiếp tục đàn áp dã man những tiếng nói của nhân dân Trung Quốc; mặt khác họ tuôn tràn ra thế giới bên ngoài những sản phẩm độc hại và nguy hiểm, hạ giá thành xuống rẻ mạt và bán phá giá để tiêu diệt nền kinh tế Phương Tây, và nhanh chóng trang bị những vũ khí lợi hại nhất nhờ vào hệ thống gián điệp tối tân của họ.

Họ Đường viết: “Tôi cũng có thể hiểu tại sao những sự kiện hiển nhiên thức tỉnh và những sự thật thô bạo này có thể đi ngược với kinh nghiệm cá nhân của chính bạn. Khi đi du lịch Trung Quốc, bạn có thể đã ngồi trên một du thuyền tiện nghi dọc theo sông Dương Tử, quyến rũ vì những người lính đất nung, đi bộ hớn hở dọc theo Vạn Lý Tường Thành, hay say mê với Cẩm Thành. Thậm chí bạn còn có thể là một giám đốc điều hành một công ty Hoa Kỳ tại Thượng Hải hay Thẩm Xuyên, kiếm được nhiều tiền và được chiêu đãi với những bữa ăn thịnh soạn, không nhìn thấy cái gì khác ngoài bầu trời xanh và những đại lộ màu vàng phía trước. Tiếc thay, đa số người Mỹ không bao giờ nhìn thấy mặt trái của Trung Quốc và dân tộc Trung Quốc đã trả giá ra sao cho những “tiến bộ” này qua ô nhiễm môi sinh, tham ô, bất công xã hội, vi phạm nhân quyền, thực phẩm nhiễm độc và nghiêm trọng nhất là sự suy đồi đạo đức trong linh hồn của họ.”

Trong Lời Bạt ở cuối tập sách, Dân biểu liên bang Hoa Kỳ Dana Rohrabacher đã nhắc đến thời kỳ mà quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ coi như tốt đẹp nhất là từ năm 1978 đến năm 1988. Từ tháng 6 năm 1989 trở đi, sau biến cố Thiên An Môn, Trung Quốc đã bắt đầu thay đổi và mối quan hệ thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trở nên bất thường, do những ứng xử quá “yếu” của các chính quyền Bush Cha, Clinton, Bush Con và cả ông Obama hiện nay. Dân biểu Dana Rohrabacher cho rằng các vị Tổng thống nói trên và cả lãnh tụ của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đã vấp phải một sai lầm cơ bản là đã đối xử với các lãnh đạo Bắc Kinh, giống như và nhiều lúc “trịnh trọng” hơn đối với những người bạn dân chủ gắn bó với nước Mỹ từ Nhật Bản, Âu Châu; trong khi thực tế, Bắc Kinh là chế độ hung ác không thua gì Ahmadinejad của Iran hoặc Gadhafi của Libya, tàn bạo không thua gì Nga dưới thời Stalin.

Dân Biểu Dan Rohrabacher cho rằng: “Tôi có thể xác định với bạn rằng nếu Tổng thống Ronald Reagan còn là Tổng thống ngày hôm nay, ông sẽ đối đầu lại chế độ toàn trị tại Bắc Kinh như ông đã từng làm đối với Liên Xô. Sẽ không bao giờ có “tối huệ quốc” và cũng không thể để ngân sách của chúng ta lệ thuộc vào sự tài trợ từ Trung Quốc. Sẽ nhanh chóng xét xử gián điệp Trung Quốc, mạnh mẽ cấm vận chống lại Cyberwarfare của Trung Quốc và không khoan nhượng cho những hành động vụ lợi như thao túng tiền tệ chẳng hạn. Đồng thời sẽ bày tỏ nhiều lần sự phẫn nộ ngoại giao đối với việc Trung Quốc sử dụng quyền phủ quyết của Liên Hiệp Quốc để thu tóm được các nguồn tài nguyên thiên nhiên quan trọng từ những quốc gia bất hảo. Và giống như ông Ronald Regan đòi hỏi ông Gorbachev “phá đổ bức tường” và tuyên bố với nhân dân Trung Quốc rằng “chúng tôi đứng về phía các bạn, không phải bên phía đàn áp các bạn”. Và ông sẽ bảo đảm với các công nhân Hoa Kỳ rằng: “Chúng tôi sẽ không chuyển công ăn việc làm của quý vị đến Quảng Châu để sản phẩm được chế tạo rẻ hơn bởi nô lệ lạo động, trợ cấp xuất khẩu bất hợp pháp, vi phạm bản quyền trắng trợn và đồng nhân dân tệ bị hạ thấp.”


II- NỘI DUNG:

Ở cuối Chương 1, hai tác giả cho biết động lực soạn tập sách “Chết Bởi Trung Quốc” không ngoài nhu cầu là đưa những sự thật về các tham vọng của chính quyền Bắc Kinh và danh mục những lạm dụng của các nhà kinh doanh vô liêm sỉ Trung Quốc đang gây tác hại cho nhân loại như thế nào. Ước muốn của hai tác giả không ngừng ở đó, họ muốn nội dung cuốn sách này biến thành lời kêu gọi hành động để cứu lấy hành tinh này trước khi quá trễ.

Chương 1: It’s Not China Bashing, If It’s True.
Không Phải Là Chỉ Trích Trung Quốc, Khi Đó Là Sự Thật
.

Ngay trong phần dẫn nhập của tập sách, hai tác giả Peter Navarro và Greg Autry đã khẳng định rằng “Death by China” là một hiểm họa rất thực mà giờ đây tất cả chúng ta phải đối diện khi quốc gia đông dân nhất thế giới, và chẳng bao lâu sẽ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, đang nhanh chóng trở thành kẻ sát nhân lợi hại nhất hành tinh.

Sản Phẩm Trung Quốc Không An Toàn:

Về mặt an toàn của người tiêu dùng, những doanh nhân vô lương tâm Trung Quốc đang làm tràn ngập thị trường thế giới với một loạt những sản phẩm, thức ăn, thuốc men không gây chết người thì cũng làm mục xương, gây ung thư, dễ cháy, nhiễm độc.

– Trong đồ chơi trẻ em, những sản phẩm nguy hiểm này bao gồm từ vòng tay, dây chuyền và đồ chơi nhiễm chất chì cho đến những quần áo ngủ dễ cháy, nhiễm độc.

– Trong tiệm thuốc gần nhà hay trên mạng, bạn có thể tìm thấy tất cả cách thức “chữa trị” mà thực ra là giết người – từ aspirin nhiễm độc, Lipitor nhái, Viagara giả có chứa độc tố strychnine cho đến thuốc heparin phá thận và thuốc bổ chứa độc tố arsenic.

– Nếu muốn chết bằng một vụ nổ, lửa hay điện giật, bạn có thể có nhiều thứ để lựa chọn, từ dây diện nối dài quạt, đèn, bộ phận điều khiển từ xa (remote control) quá nóng, điện thoại cầm tay dễ nổ, máy nghe nhạc tự bốc cháy.

– Dĩ nhiên, nếu bạn vừa đói vừa muốn tự tử, bạn luôn luôn có thể tha hồ ăn cá, trái cây, thịt hay rau cải nhập từ Trung Quốc được tẩm đủ thứ kháng sinh bị cấm, vi khuẩn thối rữa, kim loại nặng hay thuốc trừ sâu rầy bất hợp pháp.

Ngay cả khi hàng ngàn người thực sự chết từ những đồ ăn dơ và nhiễm độc của Trung Quốc, nền kinh tế và những công nhân Hoa Kỳ đang trải qua một cái chết không kém phần đau thương “chết cho hạ tầng sản xuất của Hoa Kỳ”.

Trên mặt trận kinh tế này, nhãn hiệu quái đản “Chủ nghĩa Tư bản Nhà nước” theo kiểu cộng sản Trung Quốc đã hoàn toàn xé bỏ những nguyên lý của cả hai thị trường tự do và mậu dịch tự do. Thay vào đó, “những quán quân quốc gia” được sự hậu thuẫn của nhà nước Trung Quốc, đã khai triển một hỗn hợp hữu hiệu gồm những vũ khí của chủ nghĩa bảo hộ và chủ nghĩa lý tài để lần lần lấy đi hết việc làm này đến việc làm khác, từng cái một từ các ngành công nghiệp của Hoa Kỳ.

Trung Quốc Đang Chế Ngự Thế Giới:

“Vũ khí hủy diệt việc làm” của Trung Quốc bao gồm trợ cấp xuất khẩu ào ạt trái phép, gia tăng giả mạo sở hữu trí tuệ của Hoa Kỳ, không ngó ngàng đến bảo vệ môi trường và sử dụng nô lệ lao động một cách rộng khắp. Tuy nhiên, trung tâm của chủ nghĩa lý tài là đồng nhân dân tệ đã bị thao túng một cách vô liêm sỉ đã gây phương hại nặng nề cho các nhà sản xuất Hoa Kỳ, kích thích xuất khẩu một cách quá độ, và đã dẫn đến sự bùng nổ của trái bom thâm thủng cán cân mậu dịch Hoa Kỳ – Trung Quốc: gần 1 tỷ Mỹ Kim mỗi ngày.

Cho đến nay hàng triệu việc làm trong các ngành sản xuất của Hoa Kỳ đã bị mất trong sự xem thường tự do mậu dịch với Trung Quốc, ngay cả tầng lớp công nhân cổ áo xanh (blue colar – tức tầng lớp lao động) đã trở nên nguy hiểm. Hãy xem những điều sau đây:

Thứ nhất, từ khi Trung Quốc gia nhập WTO vào năm 2001 và hứa hẹn suông rằng sẽ chấm dứt chủ nghĩa con buôn và chủ nghĩa bảo hộ, các ngành may mặc, dệt và đồ gỗ tại Hoa Kỳ đã giảm xuống chỉ còn một nửa – chỉ riêng công việc của ngành dệt giảm 70%.

Thứ hai, những ngành công nghiệp quan trọng khác tại Hoa Kỳ như hóa chất, giấy, thép và bánh xe đã bị suy giảm tương tự, trong khi đó, việc làm trong ngành sản xuất máy vi tính và điện tử cao cấp đã tụt xuống hơn 40%.

Trong khi mất hết việc làm này đến việc làm khác trong các ngành công nghiệp khác nhau, nhiều người Hoa Kỳ tiếp tục nhầm lẫn rằng Trung Quốc chỉ sản xuất những mặt hàng rẻ tiền, cấp thấp như giày dép, đồ chơi, hàng tiểu công nghệ, quần áo… Nhưng thực ra, Trung Quốc đang tiến lên trong “chuỗi giá trị” để thành công chiếm lấy thị trường của nhiều ngành công nghiệp thu nhập cao còn lại của Hoa Kỳ – từ xe hơi và không gian cho đến những dụng cụ y khoa tối tấn.

Ngoài ra, theo hai tác giả thì một trong những hậu quả chết người nhất là sự trổi dậy của Trung Quốc như là “công xưởng” không thể tranh cãi trên thế giới, và sự thèm khát ngày càng tăng về năng lượng và nguyên liệu thô của trái đất. Để vận hành cỗ máy sản xuất, Trung Quốc đã phải dùng một nửa xi măng của thế giới, gần một nửa lượng thép, một phần ba lượng đồng, và một phần ba lượng nhôm. Hơn nữa, vào năm 2035, nhu cầu dầu của chỉ riêng Trung Quốc sẽ vượt qua tổng số dầu sản xuất hiện nay cho toàn thế giới.

Đây quả là một thèm khát chết người. Vì để thỏa mãn cho những thèm khát này, các viên chức chính quyền Trung Quốc đã leo lên chiếc giường vấy máu chăn gối với những tên độc tài sát nhân và những chế độ lưu manh khắp thế giới. Để làm điều đó, các viên chức chính quyền và những nhà ngoại giao Trung Quốc đã lún vào những vi phạm thô bỉ nhất đối với chính sách đối ngoại của Liên Hiệp Quốc mà thế giới chưa từng thấy.

Khắp Châu Phi, Châu Á và sân sau Châu Mỹ La Tinh của Hoa Kỳ, nhãn hiệu thực dân thế kỷ 21 của Trung Quốc luôn luôn bắt đầu với sự mặc cả độc địa gồm: những khoản cho vay hậu hĩnh, lãi xuất thấp để xây dựng hạ tầng đổi lấy nguyên liệu và sự xâm nhập thị trường nội địa,

Đương nhiên, một khi nước đó cắn phải miếng mồi thực dân này, thay vì dùng lao động tại chỗ, Trung Quốc sẽ mang vào đội quân to lớn gồm cả kỹ sư và công nhân của họ để xây dựng đường cao tốc, đường sắt, hải cảng và hệ thống viễn thông. Hạ tầng này cả về thực tế và kỹ thuật số, lót đường cho việc khai thác mỏ và vận chuyển nhiên liệu. Thế là tất cả sẽ đưa trở về những công xưởng của Trung Quốc ở những thành phố Trùng Khánh, Đông Quang và Thẩm Quyến, nhận gỗ của Cameroon,magne của Congo, thạch cao của Djibouti, măng gang của Gabon, Urinium cũa Malawi, titan của Moxambique, Molybdenum của Niger, kẽm của Rwanda, và bạc của Zambia. Như cú đánh kết liễu cuối cùng, Trung Quốc sau đó sẽ bán lại thành phẩm vào thị trường các nước này – đè bẹp những ngành công nghiệp địa phương, đẩy cao tỷ lệ thất nghiệp và đẩy các thuộc địa mới của Trung Quốc lún sâu hơn vào đói nghèo.

Sự phát triển nhanh chóng của Trung Quốc, theo hai tác giả, nó không chỉ mang lại những đe dọa hiểm nguy cho Hoa Kỳ hay cho những quốc gia Phương Tây mà còn trực tiếp giết chết hàng triệu triệu công dân Trung Quốc lương thiện và vô tội, mà tác giả gọi là “cái chết do Trung Quốc đặt lên Trung Quốc”. Một trong những vấn đề nghiêm trọng của Trung Quốc hiện nay là ô nhiễm. Vì đặt nặng vào nền kinh tế sản xuất để xuất khẩu nên bầu trời chung quanh khu vực nhà máy luôn luôn bao phủ một tầng mây đen như là tấm vải trắng tẩm thuốc độc. Hơn 70% sông hồ của Trung Quốc đều ở vào tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng. Thậm chí một du thuyền chạy dọc theo sông Dương Tử, bên trên đập Tam Hiệp, cũng thấy được vùng này, một thời được xem là bảo vật cổ kính nhất nước, nơi mà Mao đã từng tắm năm 1961 nhưng nay hầu như không còn thấy chim hay các dấu vết của các loài thủy sinh.

Trong khi đó, “cái gì xảy ra ở Trung Quốc không ở lại Trung Quốc”. Khi các nhà máy Trung Quốc sản xuất ào ạt những sản phẩm để chất đầy lên các kệ của những tiệm Target và Walmart, nhãn hiệu không khí ô nhiễm cực kỳ độc hại của Trung Quốc bay hơn 600 dặm theo các luồng gió xoáy đến California, vứt xuống dọc đường những chất thải độc hại. Ngày nay, phần lớn mưa a-xít ở Nhật và Hàn Quốc là “Made in China”, trong khi số lượng hạt bức xạ mỗi ngày mỗi gia tăng được tìm thấy trong không khí ở những thành phố phía Tây như Los Angeles xuất phát từ các nhà máy của Trung Quốc.

Trách Nhiệm Của Hoa Kỳ Ở Đâu?

Tình trạng nguy hiểm nói trên xảy ra, theo hai tác giả, một phần có liên đới trách nhiệm đến một số giới chức có thẩm quyền tại Hoa Kỳ, đặc biệt là các nhà lãnh đạo công ty lớn, báo chí và chính trị gia Hoa Kỳ đã không quan tâm đúng mức. Trong lãnh vực kinh doanh, chính những công ty lớn của Hoa Kỳ như Catepillar, Cisco, GM. Microsoft.. đã hoàn toàn đồng lõa với các chính sách của Trung Quốc là: “Trước hết chia rẽ nước Mỹ và sau đó chính phục nó”. Bi kịch ở đây là khi cuộc tàn sát của thương buôn Trung Quốc chống lại nền công nghiệp Hoa Kỳ bắt đầu vào cuối thập niên 90 – và những ngành công nghiệp như đồ đạc trong nhà, đồ dệt, máy móc bắt đầu theo nhau sụp đổ – cộng đồng và các tổ chức kinh doanh như Phòng thương mại Hoa Kỳ lại đoàn kết vững chắc.

Tuy nhiên, trong suốt thập niên qua, khi có thêm một việc làm và thêm một nhà máy Hoa Kỳ bị đưa sang Trung Quốc, vì chủ trương hẹp hòi nhằm tìm kiếm tối đa lợi nhuận của nhiều lãnh đạo công ty Mỹ, họ đã đứng về phía hàng ngũ đối tác Trung Quốc. Thực ra, khi ổ bánh mì của họ được phết bơ ở nước ngoài, cái gọi là tổ chức “Hoa Kỳ” như Bàn Tròn Kinh Doanh (Business Roundtable) và Hiệp hội các nhà sản xuất quốc gia (National Association of Manufacturers) đã biến chất từ những người phê phán gay gắt chủ nghĩa lái buôn Trung Quốc thành những người lính xông xáo vận động hành lang cho Trung Quốc.

Đối với báo chí tài chánh Mỹ, hai tác giả đã kết án tờ Wall Street Journal thiếu sự công bằng. Đó là thay vì chống lại hành động “thương mại tự do một chiều” của Trung Quốc và chủ trương “lợi mình, hại người” theo đường lối kinh doanh của các con buôn Trung Quốc để bảo vệ nền kinh doanh Hoa Kỳ, Wall Street Journal lại liên tục phê phán nguy cơ ‘chủ nghĩa bảo hộ” của Hoa Kỳ. Đối với các chính giới Hoa Kỳ, tuy hai tác giả đã không đổ tội cho bất cứ ai nhưng cơ chế lập pháp Hoa Kỳ đã quá thụ động và thiếu hiểu biết sâu sắc về những “nguy cơ của Trung Quốc” nên đã không có hành động thích ứng.

Mỗi năm, Quốc Hội đã cấp ngân sách cho Ủy ban Mỹ – Trung xuất bản báo cáo hàng năm và nhiều tài liệu về mối nguy cơ đang nổi lên. Chẳng hạn, Ủy ban Mỹ – Trung đã cảnh báo “những hoạt động tình báo của Trung Quốc tại Hoa Kỳ rất quy mô đến mức tạo nên mối nguy lớn nhất đối với sự an ninh của của nền công nghệ Hoa Kỳ”. Trên thực tế, đến nay, mạng lưới gián điệp rộng lớn của Trung Quốc đã đánh cắp những bí mật quan trọng liên quan đến hỏa tiễn chống phi đạn, máy bay dội bom B1-B. hỏa tiễn Delta IV, hệ thống hướng dẫn ICBM, máy bay ném bom tàng hình, Tàu vũ trụ Con Thoi… Tin tặc và gián điệp Trung Quốc cũng rất rất hiệu nghiệm trong việc chuyển tải những chi tiết liên quan đến những hệ thống phóng của Hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ, máy bay không người lái, thiết kế các lò phản ứng của Hải Quân, hệ thống động cơ đẩy tàu ngầm, cơ chế hoạt động bên trong của bom Neutron và ngay cả những tiến trình hoạt động siêu cấp của các chiến hạm hải quân Hoa Kỳ.

Theo hai tác giả thì Tòa Bạch Ốc phải chịu trách nhiệm về những điều xảy ra nói trên. Cả hai tổng thống George W Bush và Barack Obama đã nói chuyện nhẹ nhàng và không quan tâm tạo áp lực lên Trung Quốc. Tổng thống Bush thì tự biện hộ vì bận tâm đối phó với chiến tranh tại Iraq và A Phú Hãn vì thế mà đã quá tin vào tự do mậu dịch với Trung Quốc. Trong nhiệm kỳ của Tổng Thống Bush, Hoa Kỳ đã chuyển nhượng cho Trung Quốc hàng triệu việc làm.

Về phía Tổng thống Barack Obama, tác giả cho rằng trong thời kỳ tranh cử năm 2008, ông đã hứa hẹn nhiều lần sẽ kiên quyết chấm dứt hoạt động thương mại không công bằng của Trung Quốc, nhất là tại các tiểu bang công nhiệp chủ yếu như Illinois, Michigan, Ohio và Pennsylvania. Thế nhưng, từ khi nhậm chức, Tổng thống Obama đã nhiều lần cúi đầu trước Trung Quốc về những vấn đề thương mại then chốt, chủ yếu vì ông muốn Trung Quốc, tiếp tục tài trợ cho thâm hụt ngân sách khổng lồ của Mỹ. Trong khi Tổng thống Obama thế chấp tương lai của chúng ta cho các ngân hàng Trung Quốc, ông đã không hiểu được rằng chuơng trình tạo việc làm tốt nhất cho nước Mỹ là cải cách thương mại toàn diện với Trung Quốc.

Chương 2: Death by Chinese Poison: Bodies for Bucks and Chick for Free.
Chết Vì Thuốc Độc Trung Quốc: Cơ Thể Rẻ Mạt và Thịt Gà Cho Không

Trung Quốc là nước xuất khẩu lớn nhất về Thủy sản cho Hoa Kỳ, cung cấp then chốt về thịt gà và chiếm 2/3 lượng trà thế giới đang dùng. Trung Quốc còn là nơi cung cấp hơn 60% nước táo đặc, 50% tỏi và những số lượng đáng kể về mọi thứ từ lê đóng hộp và nấm đóng hộp đến mật ong thường và mật ong chúa.

Về dược phẩm, Trung Quốc là nơi sản xuất 70% pennicillin của thế giới, 50% aspirin và 33% Tylenol. Các công ty dược phẩm Trung Quốc cũng chiếm lĩnh nhiều thị trường thế giới về kháng sinh, enzyme, acid amino, thuốc bổ. Thậm chí, Trung Quốc còn chiếm lĩnh đến 90% thị trường thế giới về Vitamin C, đóng vai trò hàng đầu trong việc sản xuất Vitamin A, B12 và E, bên cạnh những thành tố gốc trong các thuốc mutivitamins.

Những thống kê tổng quát nói trên, theo tác giả, thì đấy là những thực phẩm và dược phẩm mà Trung Quốc đã sản xuất mang đầy chất độc. Đó là lý do tại sao thực phẩm và thuốc men của Trung Quốc luôn luôn bị nêu tên đầu bảng trong số những món bị chận lại ở các cửa khẩu và thu hồi bởi Cơ quan thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ và Cơ quan an toàn Thực phẩm Âu Châu. Câu hỏi đặt ra là tại sao Trung Quốc lại tiếp tục đưa ra những thực phẩm và dược phẩm chết người như vậy? Sau quá trình nghiên cứu và phân tích, hai tác giả đã kết luận rằng đó chính là do phương pháp sản xuất bất lương, thiếu vệ sinh, hay độc hại do ô nhiễm môi trường. Một số trường hợp khác đến từ “lòng dạ đen tối” của một số con buôn đồi bại và bất lương trong việc tẩm thuốc độc vào thực phẩm và dược phẩm để gia tăng lợi nhuận.

Dù vô tình hay cố ý, theo tác giả, cái chết dưới tay Trung Quốc không phải là vấn đề của riêng ai. Cái chết đó đến từ những nông gia, ngư dân, xí nghiệp chế biến thực phẩm, tiệm thuốc tây có thể đầu độc chính người của họ cũng như người Mỹ, Âu Châu, Nhật Bản, Hàn Quốc và những người tiêu dùng khác khắp thế giới. Tác giả đã dưa một ví dụ về việc 10% các nhà hàng Trung Quốc đã sống nhờ cái gọi là “dầu phế thải (Gutter Oil) dùng làm dầu nấu ăn.

“Gutter Oil” là loại dầu căn bã đã sử dụng được vớt lên từ những hầm hôi thối của các nhà hàng và nó chứa rất nhiều độc tố làm ung thư gan có tên là “aflatoxinmold”. Những bọn vớt dầu cặn bã Trung Quốc bán nó ngay tại cửa sau của nhiều nhà hàng với giá bằng 1/5 giá của dầu đậu nành hay đậu phộng mới. Bên cạnh chứng ung thư gan, chất dầu cặn bã này và đủ loại thức ăn vụn trong đó có thể gây chết bất đắc kỳ tử cho những ai bị dị ứng.

Tại Sao Bỏ Chất Melanine Trong Sữa?

Theo tác giả thì loại dầu cặn bã tuy thấy tởm; nhưng không ăn thua gì so với cách giết người hàng loạt của chất độc melamine của Trung Quốc. Những kẻ sát nhân này đã đánh gục nhiều nạn nhân trên cả đất Trung Quốc và khắp thế giới, và những cố gắng tìm kiếm các chứng cứ để ngăn chận chúng thật là khó khăn cho chính quyền Hoa Kỳ cũng Trung Quốc trong việc bảo đảm an toàn thực phẩm và dược phẩm khi mà việc giết người trở thành một công cụ để kiếm lợi nhuận. Như đối với một vũ khí giết người, Melanine thực sự là một hóa chất có giá trị – khi nó không được lén lút bỏ vào thức ăn. Tổng hợp nó với Formaldehyde để chế ra nhựa melanine, và bạn có được một chất plastic bền dùng trong những sản phẩm như Formica và bảng viết chùi khô (dry erase boards). Nếu trộn với những hóa chất khác, bạn có thể xử dụng melanine như chất làm chậm cháy, phân bón, hay chất siêu plastic (supper plasticizer) để làm ra loại bê tông có sức đề kháng cao. Nhưng nếu cho melanine vào những thức ăn để cho gà, chó mèo, sữa, hay sữa bột trẻ em thì nó phá hủy hai trái thận nhanh hơn bất kỳ thứ gì khác.

Câu hỏi đặt ra là tại sao bọn gian thương “tim đen” (black-hearted) của Trung Quốc cho melanine vào trong thực phẩm? Đó là vì số lượng nitrogen cao trong melanine sẽ làm tăng chỉ số chất đạm (protein). “Sự giả mạo protein của Trung Quốc” như thế, nhằm đánh lừa những nhân viên kiểm tra thực phẩm về độ protein trong các thực phẩm. Vì melanine rẻ hơn protein rất nhiều, pha chế thêm melamine sẽ mang lại nhiều tiền cho bọn tội phạm – không cần biết số lượng người chết vì hệ quả
của chất độc này là bao nhiêu.

Năm 2008 có gần 300 ngàn trẻ em Trung Quốc bị bệnh và sáu trẻ em chết vì 22 hãng sữa Trung Quốc âm mưu bỏ chất melanine vào sữa nước và sữa bột trẻ em. Theo ông Triệu Hiệu Bình, một chủ trại bò sữa ở tỉnh Hồ Bắc: “Trước melanine, các lái buôn thêm cháo đặc hay tinh bột vào sữa để nâng cao giả mạo số lượng protein, nhưng phương pháp đó dễ bị phát hiện là giả nên họ đã đổi qua melanine.”


Chất Heparin

Không chỉ thực phẩm Trung Quốc mới có chứa độc tố Melamine – một hoạt chất độn trong thức ăn để tăng lợi nhuận nhưng có khả năng tàn phá thận, mà nguồn thuốc uống do Trung Quốc sản xuất cũng chứa chất độn để tăng lời bất kể ảnh hưởng tai hại lên người bệnh. Nạn “giết người bằng heparin”, một hoạt chất chống đông máu rất phổ thông trong những vụ giải phẫu và chuyền máu cũng như lọc thận, được tinh chế từ màng nhờn của ruột heo. Để tăng lời, Trung Quốc đã bỏ thêm vào heparin một chất có hoạt tính tương tự như heparin nhưng nguy hiểm chết người, đó là chất chondroitin sulfate với nồng độ sulfate quá tải, đưa đến những phản ứng trầm trọng có thể giết người như hạ áp huyết, thở rút, nôn mửa và tiêu chảy.

Điều đáng ghê sợ là tà chất này rất giống heparin khiến việc điều tra tạp chất heparin rất khó khăn; tà chất này lại rẻ gấp 100 lần với giá trung bình $9 một pound so với heparin $900 một pound. Lòng tham vô đáy của gian thương khiến họ đã trộn tới 50% hóa chất giả này trong thuốc heparin bán trên thị trường.

Một thí dụ của “Những cái chết bởi độc dược Trung Quốc” chẳng phải đâu xa: ông Leroy Hubley, cư dân tại Toledo, Ohio đã mất người vợ 48 năm vì thuốc heparin nhiễm độc, và chỉ một tháng sau, người con trai của ông lại trở thành nạn nhân thứ hai của trò gian xảo này vì cùng bị bệnh thận như mẹ.

Cho tới nay, thuốc heparin của Trung Quốc đã giết hằng trăm người Mỹ và làm hằng ngàn người trọng thương. Loại tà dược này cũng đã xuất hiện ở 11 quốc gia trên thế giới, kể cả Nhật Bản, Ấn Độ, Đức và Gia Nã Đại. Dù đã có những nỗ lực kiểm soát của cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ, heparin giả vẫn tuồn vào tới các phòng giải phẫu và trung tâm lọc máu.

Chúng ta không thể nào không tự hỏi “Tại sao lại có quá nhiều những trái tim đen từ Trung Quốc sẵn sàng đầu độc cả thế giới qua thực phẩm và thuốc men chỉ vì lợi nhuận?”. Câu trả lời của một học giả Trung Hoa cho chúng ta cái nhìn xuyên suốt về tình trạng tuột dốc đạo đức thê thảm tại Trung Quốc, mà theo Giáo sư thương mại Luo Yadong qua bài viết “Quản lý và Tổ chức”, do sự phá sản những nguyên tắc Khổng giáo đưa đến lỗ hổng đạo đức nghề nghiệp – đó chính là Chủ Thuyết Trung Cộng.

Chính sự băng hoại đạo đức này, cộng thêm với hiện tượng tham nhũng của cán bộ và kiểm soát lỏng lẻo khiến gian thương tha hồ đưa vào thực phẩm các độc chất từ hàng loạt những hóa phẩm để làm thức ăn ngon hơn hoặc bảo quản lâu hơn.

Ngay cả những giới chức kiểm phẩm cũng phải kinh ngạc khi khám phá ra chất formaldehyde được bỏ vào soup để tăng vị ngon và xì dầu rắc thêm hydrocloric acide cùng tóc người để làm tăng chất đạm. Những trái tim đen Trung Quốc còn nhẫn tâm bỏ vào súc xích thuốc trừ sâu độc hại dichlorvos để tăng mùi vị…. ngon tới chết người! Hãy nhớ những điều này khi quý vị định ăn món gì “làm ở Trung Quốc”.

“Cố Sát” hay “Ngộ Sát”

Trong khi mà bản án dành cho những trường hợp như melamine và heparin không thể nào khác hơn là “cố sát” thì có nhiều trường hợp có thể được xem là “ngộ sát” tức là giết hại người không chủ mưu, nhưng tác hại không kém, đó là sự ô nhiễm môi sinh với các chất thải độc địa ngấm sâu vào đất đai, nước uống, không khí… khiến Trung Quốc – cái nôi sản xuất của thế giới và cũng là môi trường ô nhiễm tệ nhất hoàn cầu – biến thành địa điểm xuất cảng những thức ăn và sản phẩm nhiễm độc tố đủ loại từ chì, chất hóa học, thuốc trừ sâu bọ, kim loại, thủy ngân….. Thế giới không thoát khỏi mầm mống độc hại từ môi trường ô nhiễm Trung Quốc xuất cảng lan tràn khắp chốn.

Ăn một trái Táo Tàu mỗi ngày sẽ giúp các bác sĩ ung thư khỏi thất nghiệp

Khi gói cơm cho con đi học với nước táo, quý vị tin là con mình đã được chăm sóc chu đáo với thức ăn bổ dưỡng thay vì uống nước ngọt, nhưng không ngờ là đã đầu độc con mình với chất arsenic, một chất kim loại nặng có thể tạo ung thư, đầy trong nước táo nhập cảng từ Trung Quốc, nơi mà các nhà vườn trồng táo đã dùng chất trừ sâu bừa bãi – loại bị cấm có chứa arsenic. Trong 30 năm qua, lượng nước táo nhập cảng từ Trung Quốc sang Hoa Kỳ đã gia tăng từ 10,000 gallons lên tới gần nửa tỷ gallons (tức 500 triệu gallons).

Bạn muốn uống trà bình thường hay loại không có chì?

Ngay cả trà Tầu cũng không thể tin tưởng được. Hãy nghe một giới chức của cơ quan Kiểm soát thực phẩm và thuốc men của Hoa Kỳ mô tả một cách sấy trà tại Trung Quốc như sau: Họ trải lá trà ra trên sàn một nhà kho vĩ đại rồi lái xe truck lên trên để khói thải từ ống bô của xe làm trà mau khô hơn. Vì Trung Quốc dùng xăng có chì, không có cách nào hữu hiệu hơn để biến những lá trà xanh thành một loại vũ khí giết người!

Thành phần thực phẩm liệt kê trên nhãn hiệu của thực phẩm Trung Quốc rất xạo

Điều xạo nhất từ những trái tim đen Trung Quốc là thực phẩm organic (trồng theo phương pháp hữu cơ). Trung Quốc đã lạm dụng phong trào “organic” bên Mỹ để bán những mặt hàng xạo này. Theo một chủ chợ người Tàu thì nhiều lắm là 30% thực phẩm có tên “organic” là đúng, còn đa số là xạo vì giới chức kiểm phẩm tại Hoa Kỳ không có đủ người để xét nghiệm. Do đó, chúng ta không ngạc nhiên khi Walmart, Whole Foods và nhiều cửa tiệm khác đã tìm thấy thực phẩm organic nhập cảng từ TQ đầy rẫy hóa chất trừ sâu.

Một thí dụ nhiễm độc ở Nhật do thực phẩm từ TQ:

Một hãng thực phẩm Nhật nhập cảng 50,000 gói đậu cô ve từ Trung Quốc, trên nguyên tắc là đậu “tươi”, do hãng Yantai Beihai Foodstuff Co. tại tỉnh Quảng Đông sản xuất. Người tiêu thụ ăn phải đã bị buồn nôn, ói mửa và cảm thấy miệng tê cứng. Giới chức y tế Nhật sau đó đã tìm ra một lượng hóa chất trừ sâu lớn gấp 35,000 lần giới hạn cho phép.

Những trường hợp nhiễm độc bên Âu Châu:

  • Vitamin A nhiễm vi khuẩn suýt bỏ vào sữa trẻ em.
  • Multivitamin nhiễm chì; mật ong và tôm nhiễm kháng sinh.
  • Một trường hợp nổi tiếng khác là thuốc ho chứa đầy antifreeze (hóa chất chống đông lạnh) đã giết hàng ngàn người trên toàn thế giới.

Với căn bản mất đạo đức và ô nhiễm trầm trọng, rộng lớn tại Trung Quốc, các cơ quan kiểm phẩm như U.S. FDA, European Food and Safety Authority, và Food Safety Commission of Japan cũng đành bó tay trước làn sóng nhập cảng ồ ạt từ TQ.
Chuyện Cá của Trung Quốc

Hàng nhập cảng rẻ từ Tầu nói chung và cá nói riêng đã là một loại “Weapons of Job Destruction” – Khí Giới Giết Công Ăn Việc Làm hàng loạt tại Hoa Kỳ. Các nông trại cá thuộc các tiểu bang Đông Nam Hoa Kỳ như Louisiana, Mississippi và Alabama – từng một thời thành công vượt bực vào thập niên 90s – đã trở nên khô cạn khi cá được tải từ Trung Quốc sang bắt đầu từ thập niên 2000s. Hoa Kỳ không thể nào cạnh tranh nổi với Trung Quốc vì lối giao thương bất công của họ với những mặt hàng được chính phủ nâng đỡ giá cả.

Ngày nay, Trung Quốc đã chiếm lĩnh thị trường cá trên toàn thế giới, đứng đầu việc xuất cảng cá catfish, tilapia, tôm và lươn. Qua những hồ nuôi chứa đầy nước thải từ nhà máy và cống rãnh, TQ đã xuất cảng cùng tôm, cá các cặn bã con người, thuốc trừ sâu bọ, phân bón, bùn than, kháng sinh, thuốc nhuộm, các chất hóa học và ô nhiễm khác… đã một cách thản nhiên, thoải mái vào tận bàn ăn của chúng ta tại Mỹ và các quốc gia tân tiến khác.

Chưa hết, trước khi xuất cảng, cá còn được tẩm với chất gas carbon monoxide để tăng mầu đỏ tươi, vừa che dấu những chỗ thịt bị hỏng vừa làm cho thịt cá thêm bắt mắt.

Điều đáng lo là cơ quan kiểm phẩm FDA của Hoa Kỳ không đủ người nên dành tối đa khả năng để kiểm soát 80% sản phẩm nội địa, trong khi đó chỉ kiểm được có 1% hàng nhập cảng. Chúng ta không thể dựa vào giới chức an toàn thực phẩm của Hoa Kỳ hay Trung Quốc để bảo vệ chúng ta; do đó, cần nhớ là khi quý vị ăn hàng nhập cảng từ Trung Quốc, quý vị đang chơi trò “Russian Roullette” với tính mạng của quý vị; đây là trò chơi “Chinese Food Roulette”.

Hàng giả khó tin từ những trái Tim Đen Trung Quốc

Những mặt hàng giả khó tin bán ngay cho chính người dân Trung Hoa thì thử hỏi những trái TIM ĐEN tại TQ này có ngại gì mà không gởi hàng giả, hàng xấu, hàng độc đi khắp thế giới!

  • Gạo plastic bán cho những người dân làng nghèo đói Trung Quốc: Theo một giới chức của Hiệp Hội Tiệm Ăn Trung Hoa thì “ăn ba chén cơm gạo này sẽ tương đương với việc nuốt nguyên một bịch ny lông”. Tưởng tượng ảnh hưởng của một bao ny lông trên đường ruột của chúng ta sẽ tai hại cỡ nào!
  • Tẩm gạo với nước hoa để tạo ra mùi thơm như loại gạo thơm đắt tiền “Wuchang”.

Theo truyền thông Trung Quốc, mỗi năm Trung Quốc chỉ sản xuất có 800,000 tấn Wuchang, nhưng hơn 10 triệu tấn lại được bán trên thị trường!

Những gian thương tim đen này khi bị bắt gặp quả tang, họ trả lời thoải mái là “hàng bán rất đắt vì rẻ hơn hàng thật”. Chúng ta thấy có những kẻ bị bệnh tâm thần và tác hại lên xã hội còn biết ân hận về việc làm của mình hơn những kẻ này.

(Còn Tiếp)

Lý Thái Hùng
Ngày 12/8/2011.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Vương Đình Huệ tại buổi đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình khi ông này đến Hà Nội hôm 12/12/2023. Ảnh: Minh Hoang/POOL /AFP via Getty Images

Vương Đình Huệ gãy ghế?

Vài ngày qua, trong lúc cả thế giới căng mắt theo dõi cuộc đấu tay đôi giữa Israel và Iran với nỗi lo thùng thuốc súng Trung Đông sẽ bùng cháy dữ dội, nguy cơ dẫn tới chiến tranh thế giới thì dư luận Việt Nam lại chú mục vào tin đồn một “trụ” nữa trong “tứ trụ” có nguy cơ phải về vườn.

Thực trạng người lao động trẻ tại Việt Nam và giải pháp

Theo thống kê của Tổng cục Thống kê Việt Nam, số người lao động trẻ từ 15 tuổi lên là 52,4 triệu, chiếm 53,3% tổng dân số.

Thời gian qua, tình trạng thu nhập thấp và việc làm bấp bênh nói lên thực trạng khó khăn của người lao động Việt Nam, nhất là trong giới lao động trẻ.

Các chuyên gia nói gì? Đâu là nguyên nhân và giải pháp?

Hội thảo ‘Hứa hẹn của Hà Nội, Thực trạng Nhân quyền tại Việt Nam’ trước phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) của CHXHCN Việt Nam

Một ngày trước phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) của CHXHCN Việt Nam, tám tổ chức nhân quyền Việt Nam và quốc tế sẽ cùng tổ chức một hội thảo vào ngày 6 tháng 5 năm 2024 để báo động tình trạng vi phạm nhân quyền đang tiếp diễn ở Việt Nam hiện nay.

Hội thảo “Hứa hẹn của Hà Nội, Thực trạng tại Việt Nam & hành động để tranh đấu cho nhân quyền” sẽ quy tụ các chuyên gia và nhà hoạt động nhân quyền.

Lãnh đạo Hoa Kỳ (giữa), Nhật Bản (phải) và Philippines họp thượng đỉnh tại Washington DC hôm 11/4/2024. Ảnh: Reuters

Thế trận an ninh mới ở Á châu: Việt Nam có thể bình thản được bao lâu?

Cuộc gặp thượng đỉnh ba bên Mỹ – Nhật Philippines hôm 11/4/2024 được nhận định đã truyền đi nhiều tín hiệu về một thế trận mới ở Châu Á nói chung và Biển Đông nói riêng. Tổng thống Philippines Marcos nói “nó sẽ thay đổi cục diện trong khu vực, ở xung quanh Biển Đông, ở ASEAN, ở châu Á.”

… Ba nước tuyên bố bảo vệ các nguyên tắc của Luật biển Quốc tế đối với Biển Đông, lên án các hành động hung hăng của Trung Quốc đối với Philippines tại bãi Cỏ Mây hơn một năm qua.