Giúp Đỡ Nạn Nhân Của Sóng Thần tại Á Châu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Quý đồng hương thân kính,

Cơn sóng thần ngày 26 tháng 12, 2004 đã gây nhiều thiệt mạng và tổn thất cho các quốc gia Á châu vùng Ấn Độ Dương như Nam Dương, Thái Lan, Ấn Độ, Tích Lan, và cả một số quốc gia Phi châu. Số người thiệt mạng đã vượt con số 100,000 và hàng triệu người ở các quốc gia này đã lâm vào cảnh màn trời, chiếu đất.

Người dân trên thế giới xót xa và đã cùng nhau tìm cách giúp đỡ những nạn nhân của cơn sóng thần vừa qua. Theo các tổ chức thiện nguyện, nhân đạo thì cách giúp tốt nhất và lẹ nhất là hiện kim để các cơ quan cứu trợ có thể dùng số tiền đó mua thực phẩm và vật dụng cứu trợ thích hợp với người dân trong vùng.

Liệt kê sau đây là một số cơ quan cứu trợ quốc tế sẵn sàng đón nhận các đóng góp hiện kim để giúp đỡ nạn nhân sóng thần. Xin quý đồng hương đến viếng thăm trang web của cơ quan cứu trợ mà quý vị muốn đóng góp để mỗi người một tay, của ít lòng nhiều, xoa dịu nỗi đau của những người kém may mắn vào cuối năm 2004.

Thân kính,
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng


Danh sách các cơ quan cứu trợ quốc tế
giúp đỡ nạn nhân sóng thần tại Á Châu

Anh Quốc

- Oxfam International
- Red Cross – Tsunami appeal
- Charity Freebies UK (liệt kê các cơ quan cứu trợ tại Anh quốc)

Hoa Kỳ

- Action Against Hunger
- ADRA International
- American Red Cross
- AmeriCares
- Association for India’s Development
- CARE
- Catholic Relief Services
- Christian Children’s Fund
- Church World Service
- Direct Relief International
- Food for the Hungry, Inc
- Habitat for Humanity International
- International Aid
- International Federation of Red Cross and Red Crescent
- International Medical Corps
- International Rescue Committee
- Karuna Trust
- MAP International
- Oxfam International
- Sarvodaya (Sri Lanka)
- Save the children
- UNICEF
- World Concern
- World Hope International
- World Relief
- World Vision

Bỉ Quốc

- Caritas
- Médecins sans Frontière
- Croix-Rouge

Đan Mạch

- Dansk Røde Kors
- Folkekirkens Nødhjælp
- Læger uden Grænser
- ASF-Dansk Folkehjælp
- Dansk Flygtningehjælp
- Unicef
- Danmission
- Terre des Hommes
- SOS Børnebyerne
- Red Barnet
- Dansk-Srilankansk Venskabsforening
- ADRA Danmark
- Blå Kors
- Mission Øst
- Caritas Danmark
- Tamils Rehabilisation Organisation Denmark

Đức Quốc

- Aktion Deutschland Hilft
- Ärzte für die Dritte Welt
- Andheri-Hilfe
- Caritas International
- CCF Kinderhilfswerk
- Christoffel-Blindenmission
- DAHW (Deutsche Lepra- und Tuberkulosehilfe)
- Deutsches Rotes Kreuz
- Deutsche Welthungerhilfe
- Diakonie Katastrophenhilfe
- Friedensdorf International
- Handicap International e.V.
- helpdirect.org
- Kindermissionswerk “Die Sternsinger”
- Kindernothilfe
- Medico International
- Misereor
- Oxfam
- Plan International
- SOS-Kinderdörfer
- terre des hommes
- Unicef
- Zukunftsstiftung Entwicklungshilfe

Hòa Lan

- Samenwerkende Hulporganisaties, SHO

Na Uy

Innsamlingsaksjoner til Asia (Chiến Dịch Quyên Góp cho vùng Á Châu)
Tên các cơ quan và số trương mục để gửi tiền cứu trợ

- Fellesaksjonen for Sørøst-Asia (Redd Barna, Kirkens Nødhjelp, Flyktningerådet og Norsk Folkehjelp): 8380 08 09900
- Norges Røde Kors: 8200 06 08331
- Plan Norge: 7874 06 20850
- CARE Norge: 8200 01 40046
- Leger uten grenser: 5010 05 53500
- Unicef: 1644 04 09400
- SOS-barnebyer: 8380 08 73730

Pháp Quốc

- Medecins Sans Frontières
- Care International
- Medecins du Monde
- Secours Catholique
- Croix-Rouge
- Secours Populaire
- Action contre la Faim

Thụy Sĩ

- Chaîne du Bonheur
- Caritas Suisse
- Comité International de la Croix Rouge

Úc Châu

- Australian Red Cross
- CARE Australia
- Oxfam
- World Vision
- UNICEF

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”