Hà Nội Trước Vành Móng Ngựa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Wall Street Journal Asia
Ngày 13 tháng 5 năm 2008

Tại Việt Nam, khi đặt vấn đề là người dân có quyền có một chọn lựa khác hơn là đảng Cộng Sản thì đã đủ bị kết tội là khủng bố. Ba người, trong đó có một công dân Hoa Kỳ, đã phải ra tòa ngày hôm nay vì “tội danh” đó tại Tp.HCM.

JPEG - 118.2 kb

Vụ việc này bắt đầu từ ngày 17 tháng 11 (năm 2007), khi công an phá vỡ một cuộc tụ họp nhỏ ôn hòa của các nhà hoạt động dân chủ. Trong số những người bị bắt có các ông Nguyễn Quốc Quân, một công dân Hoa Kỳ; Somsak Khunmi, một cư dân ở Thái Lan và Nguyễn Thế Vũ, một công dân Việt Nam. Guồng máy thông tin nhà nước đưa tin là những người này dự định phân phối 7.000 truyền đơn vận động dân chủ. Họ cũng đem lén bản dịch qua Việt ngữ của cuốn “Từ Độc Tài đến Dân Chủ”, một cuốn sách về đấu tranh bất bạo đông. Được biết là trong số người bị bắt, có người đã vào Việt Nam với giấy tờ giả, nhưng đây chỉ là một vi phạm về di trú chứ không phải là tội danh khủng bố.

Những người này gần như chắc chắn sẽ bị kết tội. Ông Nguyễn Quốc Quân có thẻ bị kêu án tương đương với khoảng thời gian đã bị giam giữ và sẽ bị trục xuất khỏi Việt Nam. Trong vụ này Hà Nội đã từng giải quyết êm thấm trường hợp của 3 người khác cùng bị bắt với các đương sự bằng cách âm thầm thả họ ra không xét xử gì cả, và trục xuất hai người ngoại quốc gồm một công dân Hoa Kỳ là ông Leon Trương và một công dân Pháp là bà Nguyễn Thị Thanh Vân. Nhưng đừng ai vội nghĩ là Hà Nội đã trở nên mềm dịu. Hãy nhớ là vẫn còn hơn 400 người còn trong tù chỉ vì họ đã thực thi một cách ôn hòa quyền tự do tôn giáo hay sinh hoạt chính trị.

Các quan sát viên nhận thấy sự vội vã bất bình thường của vụ án này. Cuộc điều tra chỉ mới chấm dứt vào tháng 3 và thông thường việc đem ra toà xử đòi hỏi một thời gian lâu hơn. Hình như Hà Nội muốn giải quyết cho xong việc này trước khi cuộc họp về nhân quyền sắp tới giữa Hoa Kỳ và Việt Nam có thể diễn ra vào cuối tháng này. Đây là một chỉ dấu cho thấy tuy rằng đảng Cộng Sản vẫn bám lấy quyền lực trong nước nhưng họ vẫn bị tác động bởi áp lực quốc tế. Vì thế lại càng có lý do để tiếp tục giữ những áp lực này cho dầu sau khi vụ án nêu trên được giải quyết.

****

Hanoi on Trial
FROM TODAY’S WALL STREET JOURNAL ASIA
May 13, 2008

In Vietnam, arguing that people deserve an alternative to the Communist Party is considered terrorism. Three men, including a U.S. citizen, go on trial for this “crime” today in Ho Chi Minh City.

The case dates back to November 17, when police broke up a small, peaceful meeting of democracy activists. Among those arrested were Nguyen Quoc Quan, a U.S. citizen; Somsak Khunmi, a resident of Thailand; and Nguyen The Vu, a Vietnamese citizen. State media reported they had planned to distribute 7,000 pro-democracy leaflets. They had also smuggled in a Vietnamese translation of “From Dictatorship to Democracy,” a book about nonviolent resistance. While it appears that several of those arrested may have entered Vietnam on false papers, that’s an immigration violation, not a terrorist offense.

The men are almost certain to be convicted. Mr. Nguyen is likely to be sentenced to time served and then deported. Hanoi has already quietly disposed of the cases of the other three men arrested that evening by releasing them without trial and deporting the two foreigners among them – U.S. citizen Leon Truong and French citizen Nguyen Thi Thanh Van. Lest anyone think Hanoi has gone soft, remember that more than 400 people remain in jail for peaceful religious practice or political activism.

Observers remark on the unusual haste of these proceedings – the “investigation” concluded only in March and it usually takes longer to bring cases to trial. Hanoi likely wants to settle the matter ahead of the next U.S.-Vietnam human rights dialogue, which may come later this month. That itself is a sign that despite the Communist Party’s desire to hold on to power at home, the regime is susceptible to international pressure. All the more reason to keep up that pressure even after these particular cases are resolved.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.