Hậu quả của việc đàn áp blogger: Cuộc biểu tình trên mạng ngày 14/09

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hậu quả không ngờ của chính sách đàn áp các Blogger: Cuộc biểu tình đầu tiên trên mạng đã được thực hiện vào ngày 14/9/2009.

Việc đàn áp các Blogger, nghĩa là những người tham gia sinh hoạt dân báo, đã được Nhà Nước CSVN thực hiện từ lâu, từ trường hợp các blogger Điếu Cầy và Phạm Thanh Nghiên trong năm 2008… Qua năm 2009, mới đây biện pháp đàn áp lại được áp dụng một cách rộng rãi hơn cho các blogger Osin, Phạm Đoan Trang, Người Buôn Gió, Sphinx và Mẹ Nấm. Khách quan mà xét, có vẻ như đến nay Nhà Nước đã tạo được kết quả họ mong muốn lên phần lớn các blogger nạn nhân, nghĩa là đã ngăn cản được tiếng nói của những người này. Tuy nhiên, điều bất ngờ là đối với “Cộng đồng dân báo” tác dụng lại khác hẳn và ngược lại. Cuộc đàn áp các blogger của Nhà Nước đã giúp tạo nên trong cộng đồng dân báo một khối nhân sự gắn bó với nhau qua một lập trường chính trị tương đồng, thể hiện qua cuộc biểu tình trên mạng đã được thực hiện vào ngày 14/9/2009 và còn tiếp diễn nhiều ngày sau đó.

Lý do Nhà Nước đàn áp một số blogger rõ rệt là để bợ đỡ Trung Quốc, vì các nạn nhân đều là những người đã lên tiếng, hoặc cả bằng hành động, chống lại việc Trung Quốc biến Tây Nguyên thành nguồn cung cấp bô-xit và xâm lấn hải đảo, hải phận của Việt Nam. Nhiều người ở trong và ngoài nước đều nhìn thấy sự việc này, nhưng giới blogger là tập thể đầu tiên đã có một phản ứng thích hợp và tích cực, khi cùng nhau thực hiện một cuộc biểu tình trên mạng, chọn đúng ngày 14/9, là ngày Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước cho Trung Cộng để thực hiện cuộc biểu dương. Một cuộc biểu tình trên mạng tất nhiên là không khó khăn, nhưng không phải vì thế mà không đáng thán phục như một cuộc biểu tình tại hiện trường, bằng người thật. Tuy nhiên nó cũng không phải là “dễ”, để có thể bị coi thường, như có người lầm tưởng. Trong khi đó, biểu tình trên mạng còn tạo được nhiều tác dụng mà các cuộc biểu tình tại hiện trường không thể nào đạt được. Trong cuộc biểu tình trên mạng vừa qua, các phương tiện sở trường của công an nhà nước như dùi cui, roi điện, hơi cay… đã hoàn toàn bất lực. Chuyện bưng bít thông tin cũng không đạt được vì giới dân báo chẳng cần tới những phương tiện thông tin trong tay Nhà Nước. Còn chuyện ngăn chặn các đường giao thông để người tham gia biểu tình không tới được mục tiêu, thì đối với “không gian mạng” đã trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Cuộc biểu tình trên mạng đã có sự tham dự của nhiều trăm blogger ở trong và ngoài nước.

Sau khi sáng kiến biểu tình trên mạng được nêu lên, vấn đề kế tiếp là phải thực hiện một hình tượng có ý nghĩa để các tham dự viên đồng ý và cùng đưa lên trên trang blog của mình. Đây là một việc làm rất khó vì blogger là những người quen tự do ngôn luận mà lại nhiều ý kiến. Tuy nhiên sau hơn 1 ngày thảo luận sôi nổi, từ hình tượng sơ khởi do Blogger Vàng Anh đề nghị vào lúc 8:30 ngày 11/9:

JPEG - 20 kb

Tới 11:00 sáng ngày 13/9, các blogger đã đồng ý lựa chọn 1 biểu tượng chung cho cuộc biểu tình, đó là hình tượng của blog Người Việt Yêu Nước:

JPEG - 50.7 kb

Điều đáng lưu ý là trong việc lựa chọn hình tượng chung này, blogger Người Việt Yêu Nước không phải là người đề nghị, nhóm này chỉ tham gia vào phút chót khi được liên lạc để yêu cầu cung cấp hình mẫu cho các blogger khác. Việc chọn lựa hình tượng của blog NVYN làm biểu tượng để biểu tình đã căn cứ trên nội dung của biểu tượng và nhất là vì biểu tượng này đã rời không gian ảo để xuất hiện ngay tại Sài gòn, Nha Trang và nhiều thành phố khác ở trong và ngoài nước, trên các tấm áo mầu xanh lá chuối non.

JPEG - 34.2 kb

Tấm áo mang khẩu hiệu “Giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam” đã được nhiều đồng bào can đảm mặc ngay tại trong nước, các blogger Mẹ Nấm, Người Buôn Gió, Sphinx… bị CA bắt đều vì liên hệ tới tấm áo này. Việc lựa chọn biểu tượng “Giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam” không phải chỉ là một sự bầy tỏ thái độ tán thành mọi người dành cho việc làm của nhóm Người Việt Yêu Nước, mà còn là một thông điệp quyết ủng hộ cuộc tranh đấu dũng cảm của các blogger, và hết cả mọi người Việt, đang nỗ lực để bảo vệ môi trường và sự toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam, và trước nhất là quyền tự do ngôn luận để chu toàn các nghĩa vụ này.

Hiện nay các blogger bị bắt tuy đã được công an cho về nhà, nhưng vẫn còn bị tiếp tục tước đoạt quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu trên blog của mình. Blogger Mẹ Nấm là một trường hợp điển hình. Lợi dụng người phụ nữ này có con nhỏ, công an CSVN đã áp lực chị phải “hứa không viết blog nữa” mới cho chị về sống với con. Thật là một hành động đê tiện của cả một guồng máy quyền lực đối với hai mẹ con thiếu phụ này. Cộng đồng dân báo cần vận dụng sáng kiến để gỡ blogger Mẹ Nấm ra khỏi “lời hứa với quân ăn cướp” để lấy lại quyền sinh hoạt bình thường, quyền Tự Do Internet.

Một số blogger khác như Phạm Đoan Trang, Người Buôn Gió, Sphinx thì lại là nạn nhân của hiện tượng “kẻ gian đột nhập vào Blog để giả bộ là chủ nhà”. Kẻ gian đó không ai khác hơn là chính đám công an CSVN. Tình trạng này cũng cần phải chấm dứt. Cộng đồng dân báo thừa khả năng trí tuệ để dẹp bỏ những tấn tuồng vô duyên và vô liêm sỉ của công an CSVN, đồng thời đem lại khả năng sinh hoạt, bằng nhiều cách khác nhau, cho các blogger đang bị mất tự do.

Cuộc tranh đấu cho quyền Tự Do Internet không ngừng lại cho những ai đang sử dụng Internet, mà là một phần của cuộc tranh đấu rộng rãi hơn cho tất cả những ai đang bị cầm tù vì đã lên tiếng bảo vệ Tự Do và sự toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam. Cộng đồng dân báo không quên Lm. Nguyễn Văn Lý, các Ls Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài, Blogger Điếu Cày, Phạm Thanh Nghiên và cả 8 nhà dân chủ sẽ phải ra trước Toà Án CSVN vào ngày 24/9/2009 với “tội danh” treo biểu ngữ xác định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam!

Rất mong, sau bước đầu thực hiện cuộc biểu tình trên mạng, cộng đồng dân báo sẽ vận dụng trí tuệ và óc sáng tạo của mình, vốn dĩ là sở trường của giới blogger, để số tiếng nói trên mạng sẽ ngày một gia tăng chứ không giảm sút và số chủ đề ngày một mở rộng thêm, để không những dành lại Tự Do trên Internet, mà còn đem lại quyền tự do ngôn luận vào đời sống thực của người dân Việt Nam trong mọi thành phần xã hội.

Hoàng Cơ Định
hoangcodinh@jps.net

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?