Hãy làm việc tử tế đi, đừng nói nữa

BOT Cai Lậy trong ngày đầu thu phí trở lại, 7/10/2022, sau 5 năm phải ngưng thu do bị dân chúng phản đối. Ảnh: PLO
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay 7/10, nhà cai trị cho thu phí trở lại ở BOT trấn lột Cai Lậy, sau 5 năm phải ngừng thu do bị dân phản đối.

Năm năm qua, họ (chính phủ, Bộ Giao thông, chính quyền địa phương, nhà tư bản đỏ) dùng đủ mọi mưu mẹo, khi dọa dẫm, lúc lý sự cùn, nhưng không đạt được mục đích bảo kê cho bọn bóc lột. Chính ông Nguyễn Xuân Phúc thời đó làm thủ tướng cũng cố lờ vụ này đi, có lẽ do nhận thấy nó quá phi lý, vô lý, sau đó đá trái banh sang người kế nhiệm là ông Phạm Minh Chính.

Ông Phúc không ra tay dẹp BOT Cai Lậy, đó là sự yếu kém của ông ấy, nhưng dẫu sao việc không cho nó hoạt động trấn lột cũng là điều đáng ghi nhận. Nay ông Chính đã không học được bài của ông Phúc, không phát huy được sự “khôn khéo” đó, lại cho phép bọn dưới làm càn, quả thực rất đáng chê trách. Người ta cười ông một thì cười cái chính phủ của ông, do ông đứng đầu mười.

Không nhiều lời, tôi chỉ vấn ông Chính vài ba câu:

– Đường tránh thị xã Tân An (giờ là thành phố Tân An) ở tỉnh Long An được đưa vào sử dụng gần 2 chục năm nay, rất hiệu quả nhưng hoàn toàn không thu phí. Không chỉ con đường mới mở này, ngay cả quốc lộ 1 xuyên qua thành phố Tân An cũng được nâng cấp, sửa chữa, mở rộng để dân thuận tiện đi lại, cũng không hề thu phí. Dự án đường tránh thị xã Cai Lậy và việc sửa chữa nâng cấp quốc lộ 1 ở Cai Lậy cũng cùng tính chất, không khác gì Tân An, sao lại thu phí, lại móc túi dân? Hay là chế độ Long An khác chế độ Tiền Giang? Chả nhẽ một nước nhiều chế độ?

– Bọn “nhà đầu tư” ở Cai Lậy than thở do bị ngưng thu phí trấn lột tại BOT Cai Lậy nên phải gánh khoản nợ ngân hàng hơn 500 tỉ đồng, rồi đòi tính gộp vào chi phí đầu tư để ra mức thu phí và thời gian thu phí, nghĩa là đòi móc túi dân, bắt dân phải gánh phần thiệt hại do chính các ông và chúng nó gây ra. Nó nói thế mà các ông cũng nghe được, trong khi các ông suốt ngày ra rả nói về kinh tế thị trường?

– Chính phủ trung ương khác chính quyền địa phương là ở tầm nhìn, sự sáng suốt, thái độ dứt khoát. Nếu không được như thế, nên đi chỗ khác chơi. Tôi lấy cái ví dụ sờ sờ trước mắt bàn dân thiên hạ: Ai cũng biết sân bay Tân Sơn Nhất hiện rất chật chội, cơ sở vật chất, hạ tầng không đáp ứng được nhu cầu ngày càng lớn. Nhưng nó (sân bay) vốn không phải chật hẹp như thế, mà đã từng rất rộng, bị chính nhà nước cắt đất chia năm xẻ bảy.

Thủ tướng Chính cho tôi hỏi: Cái sân gôn mà các ông gọi là đất quốc phòng có còn dùng vào mục đích quốc phòng không? Gôn quốc phòng cần, hay là nhu cầu dân sinh, phát triển kinh tế – xã hội cần? Nếu các vị bảo rằng đất quốc phòng nhạy cảm lắm, không thể nói huỵch toẹt ra được, vậy tôi xin hỏi, để một căn cứ quân sự nằm lọt thỏm vào khu dân sinh như vậy có nên không? Nếu xảy ra chiến tranh, đối phương cứ nện bom đạn vào “đất quốc phòng,” tránh sao khỏi tình trạng bom rơi đạn lạc đổ lên đầu dân. Nhìn cái ảnh kia (ảnh kèm) thấy ngay sự vô lý, nhưng chính phủ và thủ tướng dường như rất cố chấp để bảo vệ cái sai, hoặc là không thấy gì.

Sân golf trên "đất quốc phòng" trong sân bay Tân Sơn Nhất. Ảnh chụp từ Vietnamnet
Sân golf trên “đất quốc phòng” trong sân bay Tân Sơn Nhất. Ảnh chụp từ Vietnamnet

Có những điều những việc, giải quyết rất dễ, chỉ cần căn vào sự hợp lý chứ chưa cần phải căn vào lòng dân. Chỉ có điều, có chịu làm, thực tâm làm không thôi.

Tôi kể cho ông nghe chuyện này. Án Anh là vị tướng quốc thời Chiến quốc bên Tàu. Khi vua hỏi ông ta làm thế nào cho nước mạnh dân giàu, ông ta bảo trước hết phải giảm bớt sự hà khắc, sau nữa là xóa bớt thuế khóa. Cuộc sống dễ thở, dân bớt bị bóc lột, thì họ mới tin tưởng triều đình, mới làm cho nước mạnh được. Vua nghe lời khuyên của Án Anh, chỉ thời gian sau nước trở thành bá chủ chư hầu.

Tôi kể lại, còn ông có lắng nghe hay không thì tùy. Cứ một là, hai là, lý luận mãi, nói chẳng ai nghe ai phục đâu. Xắn tay vào mà giải quyết cái BOT trấn lột Cai Lậy đi, đừng để cái sẩy nẩy cái ung, ông ạ. Tôi còn hơi quy quý ông thì mới vấn, chứ kẻ khác thì tôi kệ.

Nguyễn Thông

Nguồn: FB Nguyễn Thông

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…