Hãy làm việc tử tế đi, đừng nói nữa

BOT Cai Lậy trong ngày đầu thu phí trở lại, 7/10/2022, sau 5 năm phải ngưng thu do bị dân chúng phản đối. Ảnh: PLO
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay 7/10, nhà cai trị cho thu phí trở lại ở BOT trấn lột Cai Lậy, sau 5 năm phải ngừng thu do bị dân phản đối.

Năm năm qua, họ (chính phủ, Bộ Giao thông, chính quyền địa phương, nhà tư bản đỏ) dùng đủ mọi mưu mẹo, khi dọa dẫm, lúc lý sự cùn, nhưng không đạt được mục đích bảo kê cho bọn bóc lột. Chính ông Nguyễn Xuân Phúc thời đó làm thủ tướng cũng cố lờ vụ này đi, có lẽ do nhận thấy nó quá phi lý, vô lý, sau đó đá trái banh sang người kế nhiệm là ông Phạm Minh Chính.

Ông Phúc không ra tay dẹp BOT Cai Lậy, đó là sự yếu kém của ông ấy, nhưng dẫu sao việc không cho nó hoạt động trấn lột cũng là điều đáng ghi nhận. Nay ông Chính đã không học được bài của ông Phúc, không phát huy được sự “khôn khéo” đó, lại cho phép bọn dưới làm càn, quả thực rất đáng chê trách. Người ta cười ông một thì cười cái chính phủ của ông, do ông đứng đầu mười.

Không nhiều lời, tôi chỉ vấn ông Chính vài ba câu:

– Đường tránh thị xã Tân An (giờ là thành phố Tân An) ở tỉnh Long An được đưa vào sử dụng gần 2 chục năm nay, rất hiệu quả nhưng hoàn toàn không thu phí. Không chỉ con đường mới mở này, ngay cả quốc lộ 1 xuyên qua thành phố Tân An cũng được nâng cấp, sửa chữa, mở rộng để dân thuận tiện đi lại, cũng không hề thu phí. Dự án đường tránh thị xã Cai Lậy và việc sửa chữa nâng cấp quốc lộ 1 ở Cai Lậy cũng cùng tính chất, không khác gì Tân An, sao lại thu phí, lại móc túi dân? Hay là chế độ Long An khác chế độ Tiền Giang? Chả nhẽ một nước nhiều chế độ?

– Bọn “nhà đầu tư” ở Cai Lậy than thở do bị ngưng thu phí trấn lột tại BOT Cai Lậy nên phải gánh khoản nợ ngân hàng hơn 500 tỉ đồng, rồi đòi tính gộp vào chi phí đầu tư để ra mức thu phí và thời gian thu phí, nghĩa là đòi móc túi dân, bắt dân phải gánh phần thiệt hại do chính các ông và chúng nó gây ra. Nó nói thế mà các ông cũng nghe được, trong khi các ông suốt ngày ra rả nói về kinh tế thị trường?

– Chính phủ trung ương khác chính quyền địa phương là ở tầm nhìn, sự sáng suốt, thái độ dứt khoát. Nếu không được như thế, nên đi chỗ khác chơi. Tôi lấy cái ví dụ sờ sờ trước mắt bàn dân thiên hạ: Ai cũng biết sân bay Tân Sơn Nhất hiện rất chật chội, cơ sở vật chất, hạ tầng không đáp ứng được nhu cầu ngày càng lớn. Nhưng nó (sân bay) vốn không phải chật hẹp như thế, mà đã từng rất rộng, bị chính nhà nước cắt đất chia năm xẻ bảy.

Thủ tướng Chính cho tôi hỏi: Cái sân gôn mà các ông gọi là đất quốc phòng có còn dùng vào mục đích quốc phòng không? Gôn quốc phòng cần, hay là nhu cầu dân sinh, phát triển kinh tế – xã hội cần? Nếu các vị bảo rằng đất quốc phòng nhạy cảm lắm, không thể nói huỵch toẹt ra được, vậy tôi xin hỏi, để một căn cứ quân sự nằm lọt thỏm vào khu dân sinh như vậy có nên không? Nếu xảy ra chiến tranh, đối phương cứ nện bom đạn vào “đất quốc phòng,” tránh sao khỏi tình trạng bom rơi đạn lạc đổ lên đầu dân. Nhìn cái ảnh kia (ảnh kèm) thấy ngay sự vô lý, nhưng chính phủ và thủ tướng dường như rất cố chấp để bảo vệ cái sai, hoặc là không thấy gì.

Sân golf trên "đất quốc phòng" trong sân bay Tân Sơn Nhất. Ảnh chụp từ Vietnamnet
Sân golf trên “đất quốc phòng” trong sân bay Tân Sơn Nhất. Ảnh chụp từ Vietnamnet

Có những điều những việc, giải quyết rất dễ, chỉ cần căn vào sự hợp lý chứ chưa cần phải căn vào lòng dân. Chỉ có điều, có chịu làm, thực tâm làm không thôi.

Tôi kể cho ông nghe chuyện này. Án Anh là vị tướng quốc thời Chiến quốc bên Tàu. Khi vua hỏi ông ta làm thế nào cho nước mạnh dân giàu, ông ta bảo trước hết phải giảm bớt sự hà khắc, sau nữa là xóa bớt thuế khóa. Cuộc sống dễ thở, dân bớt bị bóc lột, thì họ mới tin tưởng triều đình, mới làm cho nước mạnh được. Vua nghe lời khuyên của Án Anh, chỉ thời gian sau nước trở thành bá chủ chư hầu.

Tôi kể lại, còn ông có lắng nghe hay không thì tùy. Cứ một là, hai là, lý luận mãi, nói chẳng ai nghe ai phục đâu. Xắn tay vào mà giải quyết cái BOT trấn lột Cai Lậy đi, đừng để cái sẩy nẩy cái ung, ông ạ. Tôi còn hơi quy quý ông thì mới vấn, chứ kẻ khác thì tôi kệ.

Nguyễn Thông

Nguồn: FB Nguyễn Thông

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bản tin Việt Tân – Tuần lễ 15 – 21/4/2024

Nội dung:

– Hawaii tổ chức Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương;
– Ghi ân công đức Quốc Tổ Hùng Vương tại Paris;
– Hội thảo ‘Hứa hẹn của Hà Nội; Thực trạng Nhân quyền tại Việt Nam’ trước phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) tại Genève, Thụy Sĩ;
– Kêu gọi tham gia Biểu tình và Văn nghệ đấu tranh nhân dịp UPR vào hai ngày 7 và 8/5, 2024 tại Genève, Thụy Sĩ.

Đồng ruộng ở ĐBSCL sau khi đắp đê. Ảnh: FB Nguyễn Huy Cường

Đời cha bán gạo, đời con khát nước

Nếu bây giờ tập trung truy tìm nguyên nhân chính tạo nên khô hạn, thiếu nước ở Đồng bằng sông Cửu Long thì thật dễ dàng tìm ra vài lý do vừa thực vừa mơ hồ như:

Do biến đổi khí hậu; Do biến động ở thượng nguồn sông Mekong; Do ý thức người dân trong việc sử dụng nước; Vân vân.

Những nét này cái nào cũng thực nhưng có điều ít ai thấy, nó cũng là cái rất thực, dễ giải thích, dễ thực hiện đó là chính sách “An ninh lương thực” được nhấn mạnh khoảng gần hai chục năm nay.

Những “Cây năng lượng” (ở Singapore) là một kiến trúc hình phễu, miệng rộng chừng 20 mét hứng nước chảy về hầm chứa. Cây này vừa tạo cảnh quan đẹp, vừa cảnh báo con người về thái độ với nước, vừa thu gom nước mưa. Ảnh: FB Nguyễn Huy Cường

Thử đi tìm đường cứu… nước

Tình hình vài năm nay và dăm bảy năm sau có những dự báo không mấy an tâm cho tình hình nước ngọt ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Chỉ riêng tỉnh Kiên Giang có khoảng 30.000 hộ dân thiếu nước sinh hoạt.

Cả vùng này có khoảng nửa triệu hộ dân thiếu nước sinh hoạt trong năm tháng cao điểm mùa khô. 

Lý do chính là do biến động bởi dòng chảy sông Mekong đã có nhiều thay đổi, chưa tính đến con kênh Phù Nam bên Cambodia sắp “Trích huyết” sông Mekong ngang chừng, cho chảy sang Vịnh Thái Lan.

Bộ Ngoại giao Việt Nam họp báo công bố báo cáo quốc gia theo cơ chế rà soát định kỳ phổ quát chu kỳ 4 (UPR), ngày 15/4/2024. Ảnh chụp Báo Tin Tức

Việt Nam bác bỏ các báo cáo ‘thiếu khách quan’ về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc

Trong báo cáo đề ngày 27/2/2024 được công bố trên trang web của LHQ, nhóm chuyên trách Việt Nam của LHQ cho hay ít nhất 150 nhà báo độc lập, những người bảo vệ nhân quyền, và các nhà hoạt động dân chủ, đất đai và tôn giáo còn bị giam cầm chỉ vì thực hiện các quyền cơ bản của họ một cách ôn hòa trong các vấn đề liên quan đến bảo vệ môi trường, quyền của người thiểu số và phát triển dân chủ.