Hoa Kỳ Sẽ Đưa Ra Nghị Quyết Lên Án Trung Quốc Vi Phạm Nhân Quyền

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 24.5 kb
Hàng ngàn thành viên Pháp Luân Công biểu tình tháng 4, 1999 để đòi trả tự do cho những thành viên bị bắt giữ

Ngày 24 tháng 1 năm 2005 vừa qua, chính phủ Bush đã quyết định vào tháng 3/2005 sắp tới trong phiên họp khoáng đại của Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc tại Geneve, Hoa Kỳ sẽ đưa ra Nghị Quyết lên án chính quyền cộng sản Trung quốc về việc vi phạm nhân quyền và đàn áp tôn giáo tại nước này. Một viên chức cao cấp trong chính quyền của Tổng thống Bush nói rằng họ chưa thấy có dấu hiệu nào tốt về tình trạng cải thiện nhân quyền tại Trung quốc nên buộc lòng phải đưa ra quyết nghị để lên án chính quyền cộng sản nước này. Chắc chắn tình hình bang giao giữa hai nước Mỹ-Trung sẽ gặp nhiều sự “ma sát” khi Hoa Kỳ đưa ra Nghị Quyết này nhưng đây là chuyện chẳng đặng đừng chúng tôi phải làm.

Bà Condoleeza Rice, với trách vụ Ngoại Trưởng Hoa Kỳ vừa được thông qua trong tại cuộc điều trần ở Quốc Hội vào ngày 26/1/2005, nói rằng chúng tôi đã cố gắng hết sức để thiết lập mối quan hệ tốt đẹp với Trung quốc trong tinh thần xây dựng, thế nhưng từ trước đến nay giữa hai nước vẫn có quá nhiều sự khác biệt trong cách nhìn vấn đề, đặc biệt là vấn đề Nhân Quyền. Chúng tôi lên án hành động chà đạp Nhân Quyền của chính quyền Cộng sản Trung quốc. Bà Rice đã nêu lên những trường hợp điển hình về chuyện chính quyền Bắc Kinh gia tăng việc bắt bớ những người lên tiếng chỉ trích nhiều sai lầm của Đảng và Nhà nước Trung quốc trên Internet vào những năm tháng gần đây. Ngoài ra đảng Cộng sản Trung quốc còn ra tay đàn áp một cách mạnh mẽ một số tôn giáo cũng như nhiều người trong lãnh vực truyền thông. Chỉ vì đưa tin sớm một chút về chuyện ông Giang Trạch Dân từ chức trách vụ Chủ nhiệm Ủy ban Quân sự Trung ương đảng mà toán ký giả người Trung quốc làm việc trong chi nhánh tờ báo New York Times tại Bắc Kinh đã bị bắt vào tháng 9 năm ngoái. Chuyện ông Dân từ chức là có thật và đã diễn ra sau đó ít ngày, thì đâu có gì gọi là bí mật để ghép toán ký giả đó vào tội tiết lộ bí mật quốc gia. Bà Rice cũng còn cho biết thêm là cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ, ông Colin Powell, trong cuộc viếng thăm Trung quốc vào tháng 10 năm ngoái đã nói với chính quyền Bắc Kinh biết rằng Hoa Kỳ rất quan tâm và ưu tư về sự việc này. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng đã đến cập đến báo cáo của tổ chức Tôn Giáo Thế Giới vào mùa thu năm ngoái nêu lên trường hợp các thành viên của Pháp Luân Công tại Trung quốc lần lượt bị chính quyền Bắc Kinh bắt giam. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ông Richard Baucher, hôm 21/1 vừa qua trong một buổi họp báo cũng đã nói rõ lập trường của chính phủ Hoa Kỳ là chọn thái độ lên án tình trạng và chính sách vi phạm nhân quyền của Bắc Kinh. Chúng tôi sẽ tiếp tục lên án nếu Trung quốc không chịu cải thiện.

Từ năm 1990 đến năm 2001, hàng năm chính phủ Hoa Kỳ đều đệ trình cho Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc một Nghị Quyết lên án chính sách vi phạm nhân quyền của chính quyền cộng sản Trung quốc. Sau đó thì ngưng và mới bắt đầu đệ trình Nghị Quyết đó lại vào năm ngoái. Tuy rằng Nghị Quyết đệ trình đó không được Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc biểu quyết chấp thuận, nhưng mỗi lần trình Nghị Quyết là Hoa Kỳ gặp phải sự phản đối quyết liệt của chính quyền Bắc Kinh và một số chính quyền “đàn em” như Bình Nhưỡng, Rangoon hay Hà Nội. Năm ngoái, Bắc Kinh cũng đã lên tiếng “chửi rủa” Hoa Kỳ về việc đưa ra Nghị Quyết Nhân Quyền vì cho rằng Hoa Kỳ xen quá nhiều vào chuyện nội bộ của Trung quốc, và Bắc Kinh đơn phương loan báo đình chỉ mọi cuộc đối thoại về Nhân Quyền với Hoa Thịnh Đốn. Trong khi đó, các tổ chức Nhân Quyền trên thế giới đều lên tiếng tán thành việc chính phủ Hoa Kỳ quyết định sẽ đệ trình Nghị Quyết lên án chính sách vi phạm Nhân Quyền của Trung quốc vào tháng 3 sắp đến vì cho rằng đây là thái độ cần phải có của một quốc gia tự do, dân chủ như Hoa Kỳ. Tuy vậy, họ vẫn còn dè dặt khi nghĩ rằng, đưa ra Nghị Quyết là một việc nhưng Bắc Kinh có chấp hành theo Nghị Quyết đó hay không lại là một chuyện khác. Hy vọng nhiệm kỳ thứ hai của Tổng Thống Bush sẽ không làm phụ lòng những người can đảm, dám đứng lên đòi hỏi Tự Do – Nhân Quyền ngay tại chính quê hương mình trước những chế độ độc tài, đảng trị và tàn bạo.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng

Như gió có quyền lang thang

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc giữa Berlin mang về Việt Nam năm 2017: Một vụ đàn áp xuyên quốc gia điển hình

Đàn áp xuyên quốc gia lại một lần nữa được quốc tế chú ý đến

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin (Đức) vào năm 2017 vẫn trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn mỗi khi được nhắc đến. Trong tuần này, những sự kiện đàn áp xuyên quốc gia như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ lại được rọi đèn tại Quốc Hội Âu Châu (European Parliament – EP).

Việt Tân và các đối tác sẽ tiếp tục lên tiếng về vấn đề đàn áp xuyên quốc gia mà chế độ Tô Lâm đang thực hiện.

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?